Tô Trạch tập trung tinh thần nhìn thì chân mày giật giật.
"Tu vi còn thừa: Hai trăm ba mươi tỷ!"
Tu vi còn thừa hai trăm ba mươi tỷ!!!
Dù là ở trong phàm giới lúc trước thì cũng là một khoản tu vi rất lớn!
Tô Trạch thở dài, cố nén lại sự mừng rỡ trong lòng nhưng khóe miệng vẫn cong lên.
Thu hoạch trong trận chiến này nhiều hơn mấy lần đánh lẻ tẻ kia không biết bao nhiêu lần!
Chỉ một trận đánh đã thu hoạch được nhiều như thế rồi, những trận sau này thì sao?
Tô Trạch thấy có hơi mong đợi, hắn quay đầu nói với Trư Bát Giới: "Ngươi tới Hổ Linh cốc một chuyến, bảo tất cả những kẻ hoạt động được trong đó hành động hết, tiến vào nơi sâu trong đất hoang cho ta!"
Nghe thấy vậy, Trư Bát Giới trịnh trọng gật đầu, xoay người biến thành luồng sáng bay đi, không hề ì ạch lề mề.
"Chủ nhân, thực lực mạnh nhất trong những tên kia cũng chỉ là Hợp Đạo, e là sẽ không giúp đỡ được gì đâu." Tiểu Thanh nghi ngờ nói.
Tô Trạch cười nói: "Vẫn có chút tác dụng, chúng ta không thể nào tự mình đi làm mấy việc vặt như dọn dẹp chiến trường, thu thập tài nguyên v.v… đúng không?"
Tiểu Thanh chợt hiểu ra, gật đầu.
"Đi, gần đây còn có mấy cứ điểm nữa, đi san bằng chúng nó."
Tô Trạch nói một tiếng rồi ngồi xếp bằng ở trên đầu Tiểu Thanh, nhắm mắt bắt đầu tu luyện.
Hành động loại bỏ từng cứ điểm một hắn không định ra tay, cũng không cần ra tay.
Có đám Tiểu Thanh ở thì Độ Kiếp bình thường hoàn toàn không phải đối thủ.
Mà hắn cần kích hoạt hạt giống Long Tượng tiếp, tăng thực lực lên, có được lực lượng mạnh mẽ hơn.
Còn về sự tiêu hao của tu vi còn thừa thì đã không còn quan trọng nữa rồi.
Nhìn từ giai đoạn hiện giờ thì tiết kiệm tu vi còn thừa chắc chắn sẽ tạo ra rất nhiều biến cố cho cả kế hoạch.
Chỉ có tăng thực lực lên một cách nhanh chóng, đẩy mạnh kế hoạch với tốc độ nhanh nhất thì mới tránh được đêm dài lắm mộng.
Trận chiến đánh chớp nhoáng là một điểm mấu chốt nhất trong kế hoạch.
Nói tóm lại chính là vừa tăng thực lực lên và vừa đánh bất ngờ cường giả của tiên tông và Yêu minh, cố gắng làm suy yếu thực lực của bọn họ khi bọn họ chưa kịp phản ứng!
"Ầm…"
Tiếng vang nặng nề truyền ra từ trong cơ thể của Tô Trạch.
Vô số hạt giống Long Tượng bị kích hoạt, kim quang sáng chói tỏa ra bao phủ lấy người của Tô Trạch.
Tu vi còn thừa ban nãy tích cóp từng tí một lại bắt đầu giảm xuống, tốc độ hơi mau.
Tô Trạch cũng không đau lòng, ngược lại còn tăng nhanh tốc độ kích hoạt.
Tiểu Thanh thấy Tô Trạch bắt đầu tu luyện thì trong lúc làm việc cũng nhẹ nhàng hơn không ít, bay lên trời, chui vào biển mây và bay về phía trước.
Đám đại yêu sư tử hoàng kim đuổi theo, phân tán ở xung quanh, lúc nào cũng luôn quan sát tình huống để ngừa thứ nào đó có mắt không tròng lao ra ảnh hưởng đến Tô Trạch tu luyện.
...
Nơi sâu trong đất hoang.
Tử Dương tông.
Bên trong Mệnh Hồn điện đặt hồn bài.
"Rắc!"
"Rắc!"
Hai tiếng vỡ nứt gần như đồng thời vang lên.
Tu sĩ canh giữ ở nơi này đột nhiên quay đầu, thấy ngọc bài vỡ tan tành thành hai nửa thì con ngươi suýt nữa lồi ra ngoài.
Không đợi hắn la toáng lên.
Thì đã có mấy bóng người xuất hiện ở trong Mệnh Hồn điện.
Tu sĩ quay đầu nhìn lại, lập tức kinh hãi, vội vàng khom người hành lễ.
Song.
Ngũ Học Chân lại chẳng liếc hắn lấy một cái, hắn nhìn chăm chú vào ngọc bài vỡ tan tành!
"Sao lại vậy được!?"
"Hai vị trưởng lão cùng nằm xuống?"
La Phong và Vương Hồng Phi cũng có mặt ở đây, nhìn ngọc bài vỡ tan tành kia thì trong con ngươi hiện lên sự kinh hãi và kinh ngạc.
Trong lòng hai người bọn họ có một loại dự cảm xấu.
Tông môn của bọn họ cũng phái hai trưởng lão Độ Kiếp đi, bây giờ trưởng lão của Tử Dương tông đồng thời nằm xuống, chắc là gặp phải kẻ địch mạnh.
E rằng trưởng lão nhà mình cũng sẽ gặp nguy hiểm!
Ngay lúc hai người đang lo lắng thì có hai tin tức truyền tới trong tay họ, mỗi người một tin.
Chỉ nhìn thoáng qua.
Sắc mặt của hai người đột nhiên thay đổi, trong phút chốc đã trở nên âm trầm như nước, trong con ngươi bỗng toát lên sự khó hiểu và tức giận, trong ánh mắt lấp lóe chứa đầy sát ý nồng nàn.
Bầu không khí trong Mệnh Hồn điện chỉ trong nháy mắt đã trở nên lạnh lẽo.
"Chuyện… Chuyện gì xảy ra thế này!!!"
Tiếng gầm bị đè nén vang lên.
Trán La Phong nổi gân xanh, gần như là cắn răng để nói.
Một tông môn bị thiệt hại mất hai trưởng lão, cộng dồn lại thì là cùng mất sáu tên trưởng lão!
Tổn thất này quá lớn!
Suốt bao nhiêu năm nay tiên tông rất ít khi bị tổn thất lớn như thế!
Phải biết rằng trong tiên tông, số lượng trưởng lão Độ Kiếp cũng không nhiều lắm!
Mất một người là lại phải bỏ ra một thời gian rất dài thfi mới lại bồi dưỡng ra được một Độ Kiếp mới, tài nguyên phải tiêu hao lại càng là một con số thiên văn!
"Khụ khụ!"
Bởi vì cảm xúc quá kích động, nên Ngũ Học Chân vốn còn chưa lành thương lại ho sù sụ lên, qua một hồi lâu mới ngơi lại được.
Hai mắt hắn có hơi đỏ hoe, nhọc nhằn nói: "Ngoài Mạnh Hạo thì thời gian năm trưởng lão khác nằm xuống gần như là nhất trí!
Cùng lúc giết chết năm tên tu sĩ Độ Kiếp!
Phải có thực lực thế nào mới làm được cơ chứ!?"
"Có hai loại khả năng." Sắc mặt của Vương Hồng Phi khó coi, hắn bổ sung: "Một là số lượng Độ Kiếp mà đối phương phái ra vượt xa chúng ta, sau khi bắt được trưởng lão của chúng ta thì giết cùng một lúc!
Hoặc là thực lực của đối phương cực mạnh, một người một ngựa đánh bại được bọn họ, cũng trực tiếp giết cả thảy..."
"Nếu muốn có thực lực giết chết ngay năm vị Độ Kiếp cùng một lúc thì ít nhất cũng phải là Đại Thừa ha?" La Phong lạnh lùng nói.
"Phải Đại trưởng lão của Yêu minh không? Lần trước hắn bị thương cũng không nhẹ, nếu tùy tiện ra tay thì e sẽ bất lợi với thương thế của hắn!" Vương Hồng Phi nói.
Ngũ Học Chân lắc đầu: "Chắc không phải là Đại trưởng lão."
"Thì là những Đại Thừa khác!" La Phong nói có chút võ đoán, ánh mắt trở nên tàn nhẫn: "Tu sĩ Đại Thừa ra tay với Độ Kiếp à?