“Quy củ suốt bao nhiêu năm, cái đám Yêu minh không cần mặt mũi nữa rồi đúng không!?"
"Cũng chưa chắc, vẫn phải là xác minh lại tình huống rồi nói sau!"
Vương Hồng Phi vẫn còn lại một chút lý trí, cắt ngang lời của La Phong.
La Phong im lặng, sau khi bình tĩnh lại thì gật đầu đồng ý với các nói của Vương Hồng Phi.
Ngũ Học Chân vẫn không có ý kiến.
Nhưng mà cuối cùng ba người bàn bạc một phen, vẫn xác định tình huống bết bát nhất.
Nếu Đại Thừa của Yêu minh ra tay thật.
Vậy bọn họ phải mau khôi phục thương thế mới được, và lúc nào cũng phải chuẩn bị sử dụng tới căn cơ của tông môn.
Yêu minh trở mặt, phá hư quy tắc cơ bản nhất là biểu hiện bọn họ chuẩn bị đánh một trận diệt môn rồi!
Nếu không thì chắc chắn tu sĩ Đại Thừa sẽ không tùy tiện ra tay với tu sĩ Độ Kiếp như vậy!
Dù cho suy đoán này có phải thật hay không, nhưng bọn họ vẫn phải chuẩn bị sẵn sàng để phòng ngộ nhỡ!
"Đừng tiếc đan dược, dược liệu có trân quý hơn nữa thì bây giờ cũng không keo kiệt được, chỉ cần tăng nhanh được tốc độ khôi phục thì lôi ra dùng cả đi!"
Ngũ Học Chân trầm giọng lên tiếng, hắn nói tiếp: "Tông môn còn thì mới có hy vọng, tông môn mà mất thì chẳng còn cái gì hết!"
La Phong và Vương Hồng Phi gật đầu, hiển nhiên vào thời khắc mấu chốt họ đều biết cái gì nhẹ cái gì nặng.
"Trong khoảng thời gian này, chuyện ở trong Linh Khê tông ta sẽ do Phó Chưởng môn tông ta phụ trách."
"Thanh Lam tông ta cũng vậy."
Hai vị Chưởng môn nói một câu xong thì xoay người vội vã rời đi, chuẩn bị bắt đầu bế quan, muốn khôi phục thương thế trong thời gian ngắn nhất.
Ngũ Học Chân thì nhíu mày chặt hơn, quay đầu nhìn thoáng qua nơi sâu trong Tử Dương tông, trong lòng cũng thấy buồn khổ hơn.
Lúc Chưởng môn của hai tông khác bế quan thì còn giao chuyện trong tông cho Phó Chưởng môn được, còn hắn thì lại không.
Chưởng môn của Tử Dương tông vốn đã đang bế quan, nếu giờ hắn bế quan nữa thì Tử Dương tông không còn tu sĩ Đại Thừa nào ở ngoài điều hành rồi.
"Haizzz!"
"Rốt cuộc ngươi muốn bế quan tới khi nào đây!?"
"Không có bọn họ chỉ đường, thì sao chúng ta vượt được ngưỡng cửa kia!?"
Ngũ Học Chân thì thào, cuối cùng thở dài thườn thượt, xoay người triệu tập trưởng lão, dặn dò về độ nghiêm trọng của sự việc một lần.
Ngay sau đó tới bên trong đại điện ngồi xếp bằng, bắt đầu chữa thương.
Nhưng hiệu suất của kiểu chữa thương này thấp hơn hiệu suất bế quan chữa thương một chút.
Nhưng cũng hết cách rồi.
Yêu minh.
"Vù ——"
Trong đại điện để rất nhiều Hồn đăng, một chiếc Hồn đăng ở hàng cao đột nhiên tắt!
Đồng tử trông chừng thấy thế, ban đầu có hơi sững sờ, sau đó thì hãi rong lên, cuống quít truyền tin tức ra ngoài.
"Ly… Ly Vân trưởng lão… Đã nằm xuống!!!"
Lời còn chưa dứt.
"Vù… Vù… Vù… Vù!"
Liên tiếp bốn tiếng, phía dưới Hồn đăng của Ly Vân trưởng lão, bốn ngọn Hồn đăng đồng thời tắt!!!
Đồng tử trông chừng ngẩn người luôn, con ngươi trừng lớn rồi sau đó lại co lại.
Sau một khắc.
Một âm thanh trở nên tru tréo vì kinh hãi vang lên.
" Bốn vị… Bốn trưởng lão theo Ly Vân trưởng lão… Đi thực hiện nhiệm vụ … Đều đã chết!!!"
Tin tức truyền ra.
Chỉ một thoáng.
Ở giữa núi lớn màu đen vờn quanh, vào giờ khắc này cả Yêu minh đều rơi vào trong bầu không khí im phăng phắc ngắn ngủi.
"Ầm!"
Một luồng yêu khí ngất trời xuất hiện, xông thẳng lên trời như thần trụ thông thiên, khí tức cuồn cuộn càn quét khắp đất trời.
Ngay sau đó là luồng yêu khí thứ hai, thứ ba tương tự như thế...
Có yêu tu cảnh giới Đại Thừa tỉnh lại, hiện thân và chạy về phía trung tâm của Yêu minh!
Người chạy tới đầu tiên là Đại trưởng lão, áo bào màu đen bao bọc lấy hắn, không thấy rõ dáng vẻ lắm.
Nhưng khí tức khủng bố vờn quanh hắn kia lại đang biểu thị tâm trạng của cường giả này đang rất tệ, gay go tới cực điểm một cách rõ ràng.
Chốc lát, lại có hai bóng người xuất hiện ở trong đại điện.
Nhìn thấy Hồn đăng tắt ngúm trên án đài, sắc mặt của hai cường giả Đại Thừa trở nên âm trầm.
"Thoáng cái đã chết mất năm trưởng lão?"
"Cả Ly Vân cũng đã nằm xuống? Ngoài hắn thì thời gian chết của bốn trưởng lão khác cách nhau rất gần, thậm chí có thể nói là cùng lúc nằm xuống cũng không phải là quá!!"
Âm thanh trầm thấp quanh quẩn ở trong đại điện.
Đồng tử trông coi lui ra với vẻ nơm nớp lo sợ, chẳng dám ở lại đây.
"Nam Chúc, ngươi làm ăn kiểu gì đây, sao lại có nhiều trưởng lão chết cùng lúc như vậy!?" Một bóng người trong đó nhìn về phía Đại trưởng lão, lớn tiếng hỏi.
Đại trưởng lão tên là Nam Chúc, hầu như chỉ có tu sĩ Đại Thừa của Yêu minh mới biết được.
Những trưởng lão khác đều không biết chuyện này, mà cho dù biết thì cũng sẽ không gọi thẳng tên ra như thế.
Nam Chúc nghe lời chất vấn, chậm rãi nói: "Sao đây? Chẳng nhẽ là ta giết chết bọn họ à?"
"Nguyên Thanh, ngươi nói chuyện đừng sồn sồn lên thế, Nam Chúc lo cho Yêu minh suốt bao năm nay, không có công lao thì cũng có khổ lao."
Một bóng dáng khác lên tiếng bênh vực Nam Chúc Đại trưởng lão.
Nhưng nghe thì lại giống đang mắng thầm suốt bao năm nay Nam Chúc không có được công tích gì.
Hiển nhiên Nam Chúc nghe ra được sự châm chọc trong lời nói của hắn, sắc mặt trở nên âm trầm: "Huyền Minh, muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra, đâu cần quanh co lòng vòng tới thế."
"Ha ha." Huyền Minh và Nguyên Thanh lạnh lùng hừ một tiếng, nhưng không chất vấn tiếp nữa.
Trưởng lão Độ Kiếp của Yêu minh chết liên tiếp, chắc chắn là có chuyện lớn xảy ra.
Trước đây bọn họ luôn bế quan, không biết tình hình ra sao nên phải hỏi cho rõ ràng mới được.
"Đã xảy ra chuyện gì vậy? Chúng ta khai chiến với tiên tông à?" Huyền Minh nghiêm mặt hỏi.
Đại trưởng lão gật đầu, kể lại hết tất cả mọi chuyện đã xảy ra.
Chỉ chốc lát sau.
"Cái gì!??"
Tiếng kinh hô vang lên ở trong đại điện.
Trên khuôn mặt của hai vị Tán Tiên Huyền Minh và Nguyên Thanh tràn đầy khiếp sợ, ánh mắt toát lên sự kinh ngạc vô cùng, trong bỗng chốc không chấp nhận được chuyện vừa nghe được.
"Ngoài năm người đám Ly Vân, chỗ đó còn có ba yêu tu đang độ kiếp?" Giọng điệu của Huyền Minh trở nên dồn dập.
"Ừ." Đại trưởng lão Nam Chúc hơi gật đầu.