Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 898: CHƯƠNG 897: ĐỘ KIẾP TRUNG KỲ, PHƯƠNG ÁN CỦA SƯ TỬ HOÀNG KIM (2)

Sau đó.

"Tiếp tục lên đường, dốc hết toàn lực thu thập thứ có giá trị!"

Tô Trạch trầm giọng nói, rồi lại ngồi xuống bắt đầu tu luyện tiếp.

Tu vi Độ Kiếp trung kỳ vẫn chưa đủ bảo đảm.

Nhất định phải tăng lên tiếp!

Tô Trạch bế quan tu luyện, nên đương nhiên quyết sách chủ yếu là do đám Tiểu Thanh quyết định.

Nhưng mà Tiểu Thanh không hiểu rõ về vùng đất hoang lắm nên cần đám đại yêu sư tử hoàng kim cho chút đề nghị.

"Gần đây có chỗ nào không?" Tiểu Hỏa quay đầu hỏi.

Nơi mà nàng hỏi đương nhiên là nơi có nhiều tu sĩ, nhiều bảo bối, nhiều thứ tốt.

Sư tử hoàng kim biết rõ điểm này, lúc này đang bàn bạc với các đại yêu.

Chẳng bao lâu, bọn họ đã đặt ra được một phương án đáng tin.

"Đại nhân."

Cái tên "Tiểu Thanh" chỉ có Tô Trạch được gọi, có cho sư tử hoàng kim mười lá gan thì hắn cũng không dám bắt chước gọi "Tiểu Thanh", dù là "Tiểu Thanh đại nhân" thì hắn cũng cảm thấy rất mạo phạm.

Vì vậy, cho tới bây giờ sư tử hoàng kim đều gọi "đại nhân", không thêm bất kỳ tiền tố nào vào.

"Vùng đất hoang này không phải là thiên hạ của mình Yêu minh và tiên tông, ngoài bọn họ thì vẫn còn mấy thế lực nhỏ nữa!

Trong tông môn của bọn họ không có Đại Thừa trấn giữ, Môn chủ cùng lắm thì chỉ có tu vi Độ Kiếp, thực lực tổng thể không mạnh, nhưng trong tông môn chắc chắn sẽ có vài thứ tốt.

Mặc dù không biết cụ thể là gì, nhưng ít nhất thì cũng nhiều hơn thu hoạch mà chúng ta vơ vét ở doanh địa nhỏ nhiều!"

“Đại nhân người xem đi.”

Sư tử hoàng kim quay đầu ra hiệu, Hạt Tử đại yêu ở một bên hiểu ý, phất tay vẽ ra một bức bản đồ sơ lược.

“Này ba chỗ này…” Hắn chỉ ba chỗ trong bản đồ sơ lược: “Chính là tông môn của ba thế lực, Chưởng môn trong đó đều là Độ Kiếp.

Nếu có thể thì bây giờ chúng ta đi công phá nó, chắc chắn sẽ thu được không ít thứ tốt!”

“Cứ làm thế đi.” Tiểu Thanh gật đầu.

Tiểu Hỏa và Liễu vương đều không có ý kiến, thế là kế hoạch được định ra như thế.

Các nàng không biết nguyên nhân cụ thể vì sao Tô Trạch lại cần nhiều tài nguyên như vậy, nhưng họ đã ở chung với nhau lâu rồi nên dù ít dù nhiều cũng đoán được ra chút gì đó.

Thời gian mà mỗi lần thực lực của chủ nhân tăng vọt thì đều trùng với lúc có thu hoạch lớn!

Nếu chỉ một, hai lần thì không sao, có thể nói là trùng hợp.

Nhưng suốt một thời gian dài như vậy tới nay, tình trạng luôn như thế thì cũng đoán ra được chút gì đó rồi.

Đương nhiên, suy đoán thì suy đoán thôi, đám Tiểu Thanh cũng chẳng quan tâm chân tướng nó ra sao.

Nếu có lợi cho chủ nhân thì dốc sức làm là được rồi.

Còn về chân tướng gì gì đó thì cũng không quan trọng.

“Lúc chúng ta hành động thì đừng dao to búa lớn như trước đó, phải cẩn thận chú ý chút.

Mặc dù những tông môn này không thuộc về tiên tông, nhưng cũng có chút quan hệ mật thiết với bọn họ, khá là giống tông môn thế lực lệ thuộc.

Thế nên không thể để bọn họ truyền tin tức ra, trước khi chúng ta tiến công thì phải phong tỏa nơi đó lại mới được!”

Sư tử hoàng kim bổ sung, nhìn về phía Liễu vương và nói: “Đại nhân, chuyện này phải nhờ cả vào ngài rồi!”

“Được.”

Liễu vương nói rất chi là bình tĩnh.

Ngoài Tô Trạch, kiếm linh, Tiểu Thanh và Tiểu Hỏa thì nàng đều tỏ ra có hơi lạnh nhạt với mọi sinh vật khác.

Đám đại yêu sư tử hoàng kim biết rõ tính cách của Liễu vương, cung kính gật đầu và sau đó đi trước dẫn đường.

Giữa dãy núi nguy nga, mây mung lung, một ánh kiếm tung hoành.

Ánh kiếm ấy như có linh tính, lúc cao lúc thấp, lúc nhanh lúc chậm, trông cứ như đang nhảy nhót vậy, dù là cách rất xa cũng có thể cảm nhận được sự hưng phấn mừng rỡ ấy.

Một lúc lâu sau.

Hình như đã thấy mệt mỏi, kiếm quang đổi phương hướng, bay về nơi có mây mù dày đặc.

Kiếm quang bay vào trong mây mù lạnh buốt và bay thẳng về trước.

Không biết qua bao lâu.

Mây mù dạt ra, một cửa đá cao vút xuất hiện.

Kiếm quang dần hạ xuống, một bóng người hiện ra, đó là một người phụ nữ xinh đẹp.

Nước da trắng nõn nà, mắt trong veo như làn nước mùa thu, mái tóc nàng quấn ở sau đầu, trông đoan trang nhã nhặn, như con gái nhà quyền quý.

Sau khi đứng vững thì nàng nhìn về sau cửa đá, sau khi thấy không có ai thì thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực với vẻ khá là hoạt bát.

Song.

Đúng lúc nàng định vào trong cửa đá.

Một giọng nói truyền đến.

“Nguyệt Nhi, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, chỗ này là cấm địa của Phần Nguyệt môn ta, ngoài ta thì không ai được phép đi vào, chẳng nhẽ ngươi quên rồi à?”

Thiếu nữ tên Nguyệt Nhi nghe thấy giọng đó thì cơ thể mềm mại của nàng cứng đờ, thấy hơi kinh hoảng nhưng rồi tỉnh táo lại ngay.

Nàng tức giận xoay người, nhìn về phía người đàn ông trung niên ở trước mặt, nói: “Cha, ta thấy nhàm chán quá thôi mà!”

Nói rồi, nàng tới gần, ôm lấy cánh tay của người đàn ông trung niên rồi làm nũng.

“Cũng tại ngài cả đó! Nếu ngài không phái đám Lý sư huynh, Trương sư huynh ra ngoài thì sao ta thiếu người luyện kiếm pháp với ta chứ!

Nếu như không phải chẳng có ai luyện tập kiếm pháp với ta thì ta cũng sẽ không tới đây đi dạo!”

Nàng nói nghe đúng đắn đường hoàng thôi rồi, cứ như thể nàng không sai, mà người sai là người đàn ông trung niên trước mắt này vậy.

“Rốt cuộc các sư huynh, sư tỷ khi nào mới về vậy? Không phải nói chỉ tới làm cho có thôi sao? Sao lại mất nhiều thời gian tới thế?” Thiếu nữ hỏi, trông rất là ngây thơ.

Nhìn con gái ở bên cạnh, Du Thanh Nghiên nở một nụ cười bất đắc dĩ: “Mặc dù thực lực của đám sư huynh ngươi không bằng thiên tài của tam tiên tông, nhưng cũng không tệ.

Với thực lực của bọn họ, nếu như không gặp phải tu sĩ Độ Kiếp, hoặc là bị quá nhiều Hợp Đạo bao vây thì chắc chắn sẽ an toàn!”

Hắn nói thế nhưng trong mắt vẫn toát lên sự sầu lo.

Ngay từ lúc trước khi mấy đệ tử cưng lên đường thì hắn cũng đã dặn dò, nếu thấy tình hình không ổn thì phải chuồn ngay!

Bảo vệ tính mạng quan trọng hơn!

Đây mới là chuyện cần đặt lên trước nhất.

Cũng không biết sao, hôm nay Du Thanh Nghiên cứ thấy có hơi lo, lòng bồn chồn, suy nghĩ liên miên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!