Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 899: CHƯƠNG 898: PHẦN NGUYỆT MÔN

Hắn cứ luôn cảm thấy sắp có chuyện không lành gì đó xảy ra.

Xuất phát từ thói quen, hắn tới bên ngoài cấm địa tản bộ.

Đây là thói quen suốt nhiều năm nay của hắn, mỗi khi có quyết sách quan trọng hay tâm trạng không tốt thì đều đi tới đây.

Đúng lúc bắt được Du Thanh Nguyệt định vào trộm.

Trong cấm địa có bí mật của Phần Nguyệt môn, không thể cho nàng vào bậy được.

Lại nói thứ ở trong kia rất là quan trọng, chỉ cần khởi động thì hậu quả không ai lường trước được, tới lúc đó có hối hận thì cũng đã không còn kịp.

“Vậy thì tốt.” Du Thanh Nguyệt gật đầu, cứ như thể đã quên mất chuyện ban nãy còn cố muốn xông vào trong cấm địa vậy, nàng lôi Du Thanh Nghiên đi.

Du Thanh Nghiên bất đắc dĩ cười, biết nàng lại định đánh trống lảng, hắn đang định dừng bước, nói một lượt về mức độ nghiêm trọng của chuyện này.

Nhưng đúng lúc này.

Sắc mặt của Du Thanh Nghiên thay đổi, đột nhiên quay đầu, ánh mắt hắn lấp lóe, nhìn về phía phương xa xuyên qua lớp mây mù dày đặc.

“Sao thế cha?” Du Thanh Nguyệt nhận ra dị thường của cha nàng, hỏi với vẻ tò mò.

“Ngươi mau trở về tông môn, kêu phòng Đan Dược lấy hết loại đan dược chữa thương tốt nhất ra!”

Du Thanh Nghiên nói nhanh rồi bỗng lắc mình biến mất, không nói thêm câu nào nữa hết.

Thấy tình cảnh này, thiếu nữ cũng biết chắc là đã xảy ra chuyện gì đó.

Nếu không thì cha của nàng sẽ không tỏ ra lo lắng tới thế.

Nàng không dám làm lãng phí thời gian, biến thành kiếm quang bay đi với tốc độ nhanh nhất.

...

“Sắp tới nơi rồi đúng không?”

Bò cạp có đầy hoa văn đỏ rực trên lớp xác đen hỏi.

“Đằng trước là… Hơ?” Sư tử hoàng kim vừa địnhn gật đầu thì chân mày lại bỗng giật giật.

Hỏa Hạt ở một bên cũng chú ý tới động tĩnh ở nơi xa, quay đầu nhìn.

“Đó là… Đệ tử của Phần Nguyệt môn?”

“Chắc vậy rồi.” Sư tử hoàng kim gật đầu.

“Chẳng nhẽ đã phát hiện ra chúng ta?” Có đại yêu hỏi.

Sư tử hoàng kim lắc đầu: “Khả năng cao là không phải, thực lực mạnh nhất trong số bọn họ cũng chỉ là Hợp Đạo hậu kỳ, thực lực không ăn ai, sao phát hiện ra chúng ra được.

Hơn nữa các ngươi không phát hiện gì ư?

Hình như bọn họ bị thương, đang chuẩn bị về chữa thương.”

“Tiên tông và Yêu minh khai chiến, khả năng cao sẽ bắt mấy tông môn như Phần Nguyệt môn này góp thêm chút sức, ta đoán người ở đằng trước là cu li mà Phần Nguyệt môn phái ra ngoài.”

“Vậy nên… Làm sao bây giờ? Xử lý hết à?”

Mấy đại yêu khẽ bàn.

“Không được.” Sư tử hoàng kim lắc đầu: “Bây giờ đã đến địa giới của Phần Nguyệt môn rồi.

Nếu chúng ta manh động thì chắc chắn sẽ làm cường giả ở trong đó chú ý.

Tới lúc đó nhỡ có gì sai lầm, để bọn họ truyền tin tức đi thì hỏng bét.

Đừng quan tâm bọn họ làm gì cho mệt, bây giờ chúng ta bày trận trước đã rồi tính!”

Đám đại yêu Hỏa Hạt gật đầu, sau đó lấy ra đủ loại nguyên liệu, chuẩn bị bố trí đại trận.

Chín đại yêu Hợp Đạo đỉnh phong bày trận nên hiệu suất rất là cao.

Vì bảo đảm sẽ không có sơ hở gì, đám đại yêu đều khá là cẩn thận, quay xung quanh địa giới của Phần Nguyệt môn bố trí mắt trận.

Cẩn thận trong mọi việc đều là để lát nữa vây quét Phần Nguyệt môn được thuận lợi!

Trong lúc đám sư tử hoàng kim bao vây Phần Nguyệt môn.

Cùng lúc đó.

Trong núi rừng có mây mù lượn lờ.

Trương Linh, Lý Tuyết Phong, hai đệ tử thiên tài của Phần Nguyệt môn một người ở trước và một người ở sau bảo vệ mấy đồng môn ở giữa, trong đôi mắt toàn sự cảnh giác và mỏi mệt .

Đột nhiên.

Một bóng người lặng lẽ xuất hiện ở trước mặt Trương Linh.

Du Thanh Nghiên nhìn ái đồ giờ lại trở nên chật vật thế này thì trong lòng thấy đau lòng lắm.

Mà đám đệ tử Trương Linh thì lại tỏ ra căng thẳng, tưởng kẻ địch tập kích.

Cho đến khi mọi người thấy rõ mặt mũi của bóng người ở gần đó thì thấy sửng sốt, ngơ ngác nhìn Chưởng môn ở trước mặt, hốc mắt đỏ hoe, trong mắt họ toát lên sự kích động.

Bôn ba suốt một đường, ngoài chiến đấu thì là chạy trốn, tinh thần vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng đã làm hao hết tâm sức của bọn họ.

Nếu không có chấp niệm chống đỡ thì e bọn họ đã mệt gục luôn ở trên đường rồi.

Lúc này, cuối cùng nhìn thấy Chưởng môn, sự căng thẳng trong lòng bỗng dàn đi.

Tâm trạng chợt thay đổi, cộng với tinh thần khí đều được thả lỏng, bọn họ cảm thấy người như nhũn ra, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất.

“Chưởng môn!!”

Trương Linh nhìn thấy Du Thanh Nghiên thì nghẹn ngào gọi một tiếng, muốn hành lễ.

“Được rồi, đừng làm mấy lễ nghi phiền phức đó nữa!”

Nhìn dáng vẻ này của các đệ tử bảo bối Phần Nguyệt môn, Du Thanh Nghiên cảm thấy đau lòng vô cùng, làm gì còn hơi đâu để ý cái khác nữa, phất tay tung ra một luồng sáng, nâng đám đông lên rồi bay về phía Phần Nguyệt môn.

...

Khi Du Thanh Nghiên dẫn theo một đám đệ tử trở về Phần Nguyệt môn thì đan sư ở phòng Đan Dược đã chờ từ lâu.

Nhìn thấy đệ tử ở phía sau Chưởng môn, sắc mặt mấy trưởng lão giỏi luyện dược thay đổi, chẳng cần Du Thanh Nghiên phải nói gì, bọn họ đã xông tới bắt đầu chữa trị rồi.

Du Thanh Nguyệt hô lên một tiếng, nhìn sư huynh sư tỷ bị trọng thương, nàng thấy lo lắng nhưng lại không giúp được gì, chỉ đành ở bên cạnh nhìn.

Vô số đan dược trân quý bị nhét vào trong miệng của các đệ tử.

Có Du Thanh Nghiên ra lệnh, mấy trưởng lão đều rất là hào phóng, trên cơ bản thì đều chẳng quan tâm đan dược bị hao có giá trị thế nào.

Đương nhiên, không cần Du Thanh Nghiên ra lệnh thì bọn họ cũng sẽ làm thế.

Những đệ tử bị phái đi đều là tinh anh của Phần Nguyệt môn, mất đi một ai thì đều là tổn thất vô cùng lớn của họ!

Một “tiểu tông môn” như Phần Nguyệt môn muốn tồn tại được ở nơi sâu trong đất hoang thì đoàn kết và sự coi trọng đệ tử là đều tất yếu phải có!

Có sự trợ giúp của đan dược, hơn nữa Du Thanh Nghiên còn vận công chữa thương cho đám đệ tử bằng pháp lực của tu sĩ Độ Kiếp.

Nên sắc mặt của đám người Trương Linh tốt lên với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

“Đã xảy ra chuyện gì thế?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!