Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 900: CHƯƠNG 899: BAO VÂY PHẦN NGUYỆT MÔN, LẠI LÀ BỌN HỌ

Du Thanh Nghiên hỏi ngay.

Trương Linh và Lý Tuyết Phong liếc mắt nhìn nhau, sau đó thì bắt đầu kể về chuyện bọn họ gặp được ở bên ngoài.

...

Sau một hồi lâu.

“Cái gì!?”

Du Thanh Nghiên bật thốt lên rồi đứng phắt dậy, nhìn chằm chằm vào Trương Linh và Lý Tuyết Phong, trên mặt hắn tràn đầy sự khó tin.

“Các ngươi nói là thật chứ?”

Hắn lại hỏi để xác nhận.

Trương Linh tỏ ra khổ sở, gật đầu nói: “Đều là thật ạ, nếu lúc ấy vị trí của bọn ta không cách khá xa thì e đã chết luôn ở bên trong đó rồi!

Cảnh tượng kia… Quá kinh khủng luôn!

Trưởng lão tiên tông, còn có mấy vị trưởng lão Yêu minh kia đều bị dìm ngập chỉ trong nháy mắt, không hề có chút năng lực chống cự nào!

Những người có tu vi hơi yếu chút thì bị đánh thành thịt nát ngay tại chỗ luôn.”

Lý Tuyết Phong bổ sung: “Lúc ban đầu, bọn ta phát hiện càng ngày càng có nhiều tu sĩ chạy tới thì đoán được là sắp có một cuộc đại chiến bộc phát.

Thế nên cố tình lui tới vị trí rìa.

Cũng may lúc đó bọn ta lùi tới nơi có hơi xa, nếu không e là không thể về được rồi!”

“Tình hình sau đó ra sao? Những tu sĩ Độ Kiếp kia thế nào?” Du Thanh Nghiên hỏi.

“Không biết.” Trương Linh lắc đầu: “Tình hình khẩn cấp, bọn ta không dám nán lại, đều vội vàng chạy ra.”

Du Thanh Nghiên gật đầu, vẻ mặt trở nên nặng nề, hắn nghĩ lại những gì vừa nghe được, tâm trạng lại trầm trọng hơn.

Vùng đất hoang… Quả nhiên sắp thay đổi rồi!

Xuất hiện một nhân vật như vậy, cả vùng đất hoang sẽ không bình yên được nữa.

“Các ngươi cứ dưỡng thương cho tốt đã, không cần lo chuyện khác.”

Du Thanh Nghiên nhẹ nhàng nói.

“Chưởng môn, ta luôn cảm thấy chuyện này sẽ không ngừng lại đâu...”

Trương Linh nói với vẻ khá là nôn nóng.

Song.

Không đợi hắn nói hết lời.

“Vùuuu!”

Nhất tiếng vù vù kỳ dị đột nhiên vang lên.

Ngay sau đó.

Một màn sáng khổng lồ phủ xuống, bao phủ cả Phần Nguyệt môn vào bên trong, một đống phù văn huyền ảo rườm rà xuất hiện trên màn sáng, khí tức khó hiểu tràn ngập.

Giờ phút này, rất nhiều tu sĩ trong Phần Nguyệt môn đều chú ý tới một màn này, sắc mặt chợt đổi.

Bây giờ thế cục ở vùng đất hoang rung chuyển, các tu sĩ đều ở trong trạng thái thần hồn nát thần tính.

Giờ bỗng bị đại trận vây quanh thì kiểu gì cũng thấy có chút bối rối.

Mặt Du Thanh Nghiên xanh mét, ý định ban đầu là muốn phá vỡ đại trận ỡ.

Nhưng một tia sáng xanh biếc xuất hiện đã làm hắn gạt bỏ ý nghĩ trong đầu.

Tu sĩ Độ Kiếp!

Còn có yêu khí!

Là trưởng lão Yêu minh!??

Trong mắt Du Thanh Nghiên hiện lên sự khiếp sợ mà người khác rất khó phát hiện ra được, trong lòng thấy có chút bối rối.

Nhưng mà rất nhanh hắn đã tỉnh táo lại, hàng loạt suy nghĩ lướt qua trong đầu, bắt đầu suy nghĩ cách phá cục.

Cùng lúc đó.

Một loạt bóng hình khổng lồ xuất hiện trên không, nhìn xuống từ trên cao quan sát cả Phần Nguyệt môn.

Yêu khí mạnh mẽ không hề bị che giấu, ập xuống như thác nước, bao phủ lấy Phần Nguyệt môn.

“Là bọn họ!!!”

Một loạt tiếng thét chói tai đầy kinh hãi vang lên.

Suy nghĩ của Du Thanh Nghiên bị gián đoạn, hắn quay đầu nhìn thì thấy sắc mặt của những đệ tử kia vừa tốt lên được một chút, giờ lại trắng bệch ra, hai mắt trợn tròn xoe, nhìn lên phía đỉnh đầu với vẻ hoảng sợ.

Hắn chú ý tới vấn đề trong lời nói đó, gấp giọng hỏi: “Là người nào? Các ngươi gặp bọn họ rồi à!?”

“Gặp… Gặp rồi, là trước đó không lâu.” Giọng của Trương Linh run rẩy, quay đầu nhìn về phía Du Thanh Nghiên, tuyệt vọng nói: “Chính là những tên mà ta vừa nói đó!”

Nghe thấy vậy.

Du Thanh Nghiên cau mày lại, hắn thấy mắt mũi tối sầm vào, đầu choáng mắt hoa, cứ như bị một cây búa tạ nện vào đầu vậy.

Hít sâu mấy lần, cố đè lại sự khiếp sợ và bất an trong lòng.

Hắn cố ngẩng đầu lên, nhìn về phía trời cao.

Rồi thấy ba yêu tu Độ Kiếp đứng sừng sững trong không trung, chín đại yêu khí thế ngập trời đứng ở bên, thực lực đều ở cảnh giới Hợp Đạo đỉnh phong!

Ba vị Độ Kiếp!!!

Điểm mấu chốt nhất chính là, Du Thanh Nghiên cảm giác bất kỳ một người nào đó trong bọn họ đứng ra thì hắn cũng đều không phải đối thủ!

Mà bây giờ lại có tận ba người!

Đánh kiểu gì!?

Một trưởng lão nghiêng ngả lảo đảo vọt tới, ghé vào tai hắn nói một câu.

Thoáng cái, sắc mặt của Du Thanh Nghiên như tro tàn, sự tuyệt vọng tột độ dấy lên trong đáy lòng.

Nơi này đã bị phong tỏa triệt để, không truyền được tin tức ra ngoài!

Nói cách khác, cầu viện với tiên tông là chuyện không thể nào!

Trong đại điện, đều là cao tầng của Phần Nguyệt môn.

Có Chưởng môn, có trưởng lão, có đệ tử thiên tài, đều được coi là một bộ phận quan trọng nhất của Phần Nguyệt môn.

Giờ này khắc này.

Vẻ mặt của bọn họ đều có chút giống nhau.

Đủ loại cảm xúc phức tạp như tuyệt vọng, kinh hãi, khiếp sợ, nôn nóng, tức giận v.v… xuất hiện ở trên khuôn mặt.

Du Thanh Nguyệt mờ mịt, nhìn bốn phía, nhìn các trưởng bối của sư môn, nhìn sắc mặt của bọn họ.

Trong bỗng chốc, nàng thấy có hơi luống cuống chân tay.

Thế nên, tu sĩ mạnh nhất Phần Nguyệt môn, cha của nàng Du Thanh Nghiên để tìm kiếm sự yên bình trong lòng.

Nhưng khi Du Thanh Nguyệt nhìn về phía Du Thanh Nghiên với ánh mắt mong chờ.

Thì lại thấy người cha ngày thường dù gặp phải chuyện gì thì cũng vẫn tỏ ra bình tĩnh của nàng, giờ mặt mũi lại trắng bệch, trong ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng!

Chỉ một thoáng.

Ầm một tiếng!

Du Thanh Nguyệt cảm giác có thứ gì đó sụp đổ ở trong lòng.

Nàng bỗng cảm thấy trống rỗng, rất trống vắng, suy nghĩ càng loạn hơn, đầu nàng đơ ra, hoàn toàn không biết mình nên làm gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!