Truyện được làm bởi Phước Mạnh
Mua Truyện Inb Zalo: 0704730588
--------------------------
Ánh mắt có hơi thẫn thờ nhìn khắp nơi không có mục đích chính xác, cuối cùng dừng lại ở trên không trong.
Đột nhiên.
Ánh mắt của Du Thanh Nguyệt trở nên chăm chú, cơ thể mềm mại chấn động.
Nàng nhìn thấy được.
Ở trên bầu trời, trên đỉnh đầu của chân long đầy uy nghiêm có một người đang ngồi xếp bằng!
Tuy chỉ là nhìn lướt qua nhưng dáng người ấy lại hằn sâu vào trong lòng của Du Thanh Nguyệt.
Giống như là một loại tâm ma vậy, không xua tan được, âm hồn bất tán, cứ mãi luôn vất vưởng ở nơi sâu nhất trong đáy lòng.
Bóng người kia hiện lên ở trước mắt nàng, trông như thần minh, quanh người có kim quang lượn lờ, dáng vẻ bình tĩnh nhưng lại tỏa ra một loại khí tức mà không có từ ngữ nào hình dung được.
Ánh mắt của Du Thanh Nguyệt dần trở nên mơ màng, hãm sâu vào trong đó, không thể tự kiềm chế nổi.
Nhưng vào lúc này.
Trên bầu trời.
Tô Trạch thoáng cảm giác được hình như có người đang nhìn trộm mình, hắn hơi cau mày, mở mắt ra nhìn xuống phía dưới, liếc mắt cái là đã thấy Du Thanh Nguyệt.
Không biết có phải do trùng hợp hay không, đúng lúc này Du Thanh Nguyệt cũng ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt của Tô Trạch.
Trong nháy mắt, tầm mắt của Du Thanh Nguyệt bị kim quang chiếm đầy, cứ như cả thế giới chỉ còn lại một đôi mắt màu vàng vậy.
Áp lực cuồn cuộn ập từ trên trời xuống, phủ lên người của nàng.
“Ọe!”
Tâm thần của Du Thanh Nguyệt chấn động kịch liệt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy trắng, ói ra một ngụm máu tươi.
Trông cứ như bị hút cạn sức lực vậy, người nàng mềm nhũn, ngã ra mặt đất.
“Nguyệt Nhi!”
“Sư muội!”
Mọi người chú ý tới sự dị thường của Du Thanh Nguyệt, bật thốt lên.
Người Du Thanh Nghiên chợt lóe, xuất hiện ở bên cạnh Du Thanh Nguyệt đỡ lấy nàng, bàn tay hắn tỏa ra ánh sáng nhạt, một luồng pháp lực tinh thuần truyền vào trong kinh mạch.
Với sự giúp đỡ của Du Thanh Nghiên, sắc mặt của Du Thanh Nguyệt khá hơn một chút nhưng vẫn còn suy yếu.
Nhìn thoáng qua tình trạng của con gái, rồi lại ngẩng đầu nhìn đại địch ở trên bầu trời.
Sắc mặt của Du Thanh Nghiên trở nên nặng nề không thôi.
Lần đại kiếp này, e là Phần Nguyệt môn không vượt qua được rồi!
Đối phương còn phong tỏa xung quanh, chứng tỏ họ không định để cho bất cứ ai chạy hết.
Nghĩ đến đây, ánh mắt của Du Thanh Nghiên đột nhiên trở nên kiên định.
Hắn đứng dậy, duỗi tay ấn một cái, một kiếm quang bao bọc lấy Du Thanh Nguyệt ngay.
Sau đó.
“Đi!”
Một tiếng quát khẽ vang lên.
Kiếm quang bắn ra, bay về phía cấm địa ở sâu trong Phần Nguyệt môn.
Làm xong đây mọi thứ.
Du Thanh Nghiên không để ý tới người xung quanh, cất bước đạp không đi, bay lên trời cao.
Tô Trạch không nhìn Du Thanh Nguyệt nữa, hắn nhìn về phía Du Thanh Nghiên đang đi về phía bên này, ánh mắt bình tĩnh, không có chút cảm xúc nào.
Tiểu Thanh đã nói kế hoạch với hắn.
Hắn thấy rất hài lòng với kế hoạch này.
Tu vi còn thừa tiêu hao quá nhanh, mà phương pháp này đúng là sẽ bổ sung được tu vi còn thừa một cách nhanh chóng.
“Đạo hữu.”
Lúc này, Du Thanh Nghiên đã tới cách đó không xa, nhìn Tô Trạch, bất chấp chắp tay: “Đạo hữu đến nơi đây là có chuyện gì cần Phần Nguyệt môn ta giúp đỡ đúng không?
Chỉ cần là chuyện ở trong khả năng của bọn ta thì Phần Nguyệt môn ta chắc chắn sẽ dốc hết toàn lực!”
Thái độ rất cung kính.
Nói là đầu hàng gián tiếp thì cũng không phải quá đáng.
Nhưng mà Du Thanh Nghiên biết rõ trong lòng, đối phương mất công phong tỏa Phần Nguyệt môn, bố trí đại trận như vậy, hiển nhiên là không phải người dễ đối phó.
Hắn vẫn muốn cố cứu vãn chút, xem thử có còn tí hi vọng nào hay không.
Mặc dù hy vọng này là thứ cực kỳ xa vời .
Ý nghĩ của Du Thanh Nghiên, Tô Trạch cũng đoán ra được.
Nhưng mà thời gian của hắn eo hẹp, không có quá nhiều thời gian để múa mép khua môi với đối phương.
Sử dụng phương pháp có hiệu suất nhất và thu hoạch được nhiều giá trị nhất mới là điều hắn muốn.
Cho nên.
Tô Trạch nhìn về phía Tiểu Hỏa, nói: “Tiểu Hỏa, ngươi lên đi, làm ăn chú ý chút, đừng giết chết.”
Tiểu Hỏa nhận được mệnh lệnh thì hưng phấn gật đầu, chợt ánh mắt nhìn chằm chằm vào Du Thanh Nghiên ở cách đó không xa.
Sắc mặt của Du Thanh Nghiên thay đổi, ý thức được cuối cùng vẫn rơi vào tình cảnh bết bát nhất.
Lúc này có mềm mỏng nữa cũng chẳng có tác dụng gì, chỉ có đánh một trận thôi!
“Keng!”
Kiếm kêu quanh quẩn, một thanh trường kiếm đột nhiên xuất hiện ở trong tay Du Thanh Nghiên.
Tay hắn cầm trường kiếm, bộ quần áo màu xanh phấp phới theo làn gió, khá là có khí chất kiếm tiên xuất trần phóng khoáng.
Trong đôi mắt phượng của Tiểu Hỏa toát lên sự khinh thường, ánh lửa trên người đột nhiên bùng lên.
Chỉ trong nháy mắt.
Một biển lửa mênh mông phủ xuống!!!
Giống với Phú Hải không trước đó, biển lửa bao phủ cả vùng trời và trút xuống như mưa sa.
Kiếm trong tay Du Thanh Nghiên sáng lên, kiếm ý ác liệt, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị ngọn lửa bao phủ.
Thế của biển lửa không giảm và còn lan về phía Phần Nguyệt môn ở dưới!
“Đi mau!!!”
Đám đệ tử Trương Linh nhìn biển lửa trên đầu thì cảm thấy cảnh tượng mới diễn ra trước đó không lâu lại tái hiện.
Cho tới lúc này, bọn họ mới biết lúc những tu sĩ kia bị nước biển bao phủ thì thấy tuyệt vọng tới cỡ nào.
Giờ cũng rơi vào tình cảnh đó, đám tu sĩ đều cảm thấy mình chết chắc rồi, chẳng có tí dũng khí nào cả!
“Ầm!!”
Ngọn lửa không phải dạng vật chất nên không có khối lượng nhưng lúc đánh vào mặt đất thì lại phát ra một tiếng nổ rền vang đinh tai nhức óc!
Phần Nguyệt môn ánh lửa ngất trời, ngọn lửa đỏ ngầu bao trùm mặt đất, tỏa ra ánh sáng và nhiệt độ hừng hực.
Nơi xa.
Cấm địa của Phần Nguyệt môn.
Bên trong cửa đá ẩn trong mây mù, kiếm quang nổ tan, Du Thanh Nguyệt ở trong đó rơi xuống.
Nàng dần tỉnh lại, tinh thần cũng tốt hơn không ít.
Cũng đúng vào lúc này, nàng thấy được cảnh biển lửa phủ xuống, bao phủ lấy cả bóng dáng màu xanh kia và ngọn núi!
“Cha!!!”
Du Thanh Nguyệt hét lớn, mắt mũi tối sầm vào, thấy cả Phần Nguyệt môn bị ngọn lửa bao phủ thì đầu váng mắt hoa, cảm giác cả thế giới đều đang xoay tròn.
Cảnh tượng nàng thấy đã tác động vào tinh thần của nàng quá lớn!