Mặc dù tu vi của nàng không tệ, sắp lên tới cảnh giới Hợp Đạo, những tâm thần vẫn bị kích động mạnh, tâm sức tiêu hao rất lớn!
Những người thân quen với nàng là người thân, trưởng bối trong sư môn, sư huynh sư tỷ v.v… đều đang rơi vào nguy hiểm chỉ trong chớp mắt, nếu là ai thì cũng không thể chấp nhận nổi trong một khoảng thời gian ngắn được.
Du Thanh Nguyệt không biết kẻ địch mạnh như nào, nhưng nàng có thể đoán ra được một vài qua nét mặt của cha cùng với các sư huynh nàng.
Phần Nguyệt môn, xong rồi!
“Không!”
Nàng quỳ rạp xuống đất, gào lên đầy đau thương, hận ý và lửa giận dấy lên trong đáy mắt.
Ngay sau đó dáng vẻ của kẻ thù hiện lên trong đầu nàng.
Du Thanh Nguyệt đột nhiên rùng mình một cái, hoảng sợ nhìn về phía nơi xa, sau khi nàng thấy ánh mắt vàng đáng sợ kia không còn thì mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Mà đúng lúc này.
Một giọng nói vang lên truyền vào trong tai của nàng.
Ban đầu thì Du Thanh Nguyệt thấy hoảng sợ, xong sau đó thì bình tĩnh lại.
Đó là giọng của cha nàng, hình như nó đã được lưu lại ở đây từ lâu rồi, chỉ đợi nàng đến.
Chỉ chốc lát sau.
Trên nét mặt của Du Thanh Nguyệt toát lên sự khiếp sợ, nhìn về phía chỗ sâu trong cấm địa với vẻ khó tin.
Nàng bán tín bán nghi.
Và cất bước đi vào bên trong.
Phần Nguyệt môn.
Liễu vương trấn giữ ở trong mắt trận, khởi động một màn sáng sáng lạng, cản lại hết dao động mạnh mẽ mà biển lửa tạo ra để tránh làm lộ chuyện xảy ra ở nơi này.
Đám đại yêu sư tử hoàng kim thì ở một bên trông chừng.
Có hai Độ Kiếp là Tiểu Hỏa và Tiểu Thanh ra tay thì bọn họ không cần hỗ trợ, cùng lắm là làm cu li, làm chút việc vặt, nhẹ nhàng sung sướng.
Tô Trạch đứng dậy, hô lên với Tiểu Hỏa: “Khống chế cẩn thận một chút, nếu như đều sẽ cháy chết hết thì lỗ lớn đó!!”
“Yên tâm đi chủ nhân, cứ yên tâm vào, chắc chắn sẽ không cháy chết ai đâu!”
Tiểu Hỏa thề thốt bảo đảm.
Tô Trạch vẫn thấy không yên lòng lắm, tản thần niệm ra, nhìn thoáng qua tình huống trong biển lửa, thấy tổn thất không lớn thì mới yên lòng lại.
Biển lửa lại cháy thêm một hồi rồi dần tắt.
Tiểu Thanh vươn một móng nhọn ra, bắt đầu ra tay, theo móng nàng giật giật thì hàng loạt dây leo cứng cáp xuất hiện, trói gô những người trong biển lửa kéo ra ngoài.
Chẳng mấy chốc.
Trên mặt cháy đen xuất hiện một đám tu sĩ bị trói gô.
Sức khống chế của Tiểu Hỏa khi có tu vi Độ Kiếp cảnh đối với ngọn lửa đã đạt đến một trình độ kinh người.
Biển lửa có diện tích lớn như thế mà nàng vẫn có thể khống chế không thiêu chết tu sĩ ở bên trong.
Thế lửa khống chế vừa đủ, chín năm phần, không nhiều một chút mà cũng chẳng ít đi tí nào, vừa đủ!
“Được đó, được đó.” Tô Trạch cười khen Tiểu Hỏa: “Sức khống chế này của Tiểu Hỏa đạt tiêu chuẩn đó, không chết một ai!”
“Còn phải nói!”
Tiểu Hỏa kiêu ngạo hất đầu lên, trong mắt tràn đầy hưng phấn và vui sướng.
Rất nhanh.
Một người đàn ông mặt đen sì, bộ quần áo màu xanh trên người bị đốt rách tả tơi, dáng vẻ trông chật vật bị dây leo buộc chặt kéo ra khỏi biển lửa.
Đó là Chưởng môn của Phần Nguyệt môn, Du Thanh Nghiên!
Lúc này hắn làm gì còn khí chất kiếm tiên nữa, giờ thành tên ăn mày rồi, trông chật vật thế nào thì chật vật thế đó.
Không cần Tô Trạch nói chuyện, Tiểu Thanh đã kéo hắn tới gần.
“Khụ khụ…”
Du Thanh Nghiên ho sặc sụa, trong miệng phun ra khói đen, ánh mắt đỏ bừng, không biết là bị tức hay là bị lửa hun.
Đợi sau khi hắn thở ra hơi thì Tô Trạch mới nói: “Cho ngươi hai lựa chọn, một là chết, hai là sống, ngươi chọn cái nào?”
Nhưng đối phương còn chưa kịp nói chuyện thì hắn đã bổ sung thêm một câu.
“Đúng rồi, nếu như ngươi chọn cái chết thì không phải một mình ngươi chết đâu nha.
Mà sẽ là tất cả người trong Phần Nguyệt môn, chỉ cần còn thở, còn cử động được thì đều phải chết, có là trứng của yêu thú thì cũng sẽ bị quấy cho lòng trắng lòng vàng lẫn lộn vào nhau, đã hiểu chưa?”
Du Thanh Nghiên nghe xong thì suýt nữa sặc chết.
Kiểu lựa chọn quỷ quái gì thế này?
Ngoài chọn sống thì còn chọn cái khác được nữa à?
Vì mình, vì vô số đệ tử của Phần Nguyệt môn, hắn không còn lựa chọn nào khác!
“Ta chọn sống.”
Du Thanh Nghiên nhìn Tô Trạch, nói với vẻ buồn bực.
“Rất tốt.” Tô Trạch gật đầu, ngón tay nhấn một cái, kim quang bắn vụt ra, mục tiêu là nhắm thẳng vào ấn đường của Du Thanh Nghiên.
Du Thanh Nghiên biết chắc sẽ bị thế này, thầm than trong lòng rồi mở Nê Hoàn Cung đang đóng chặt ra.
Kim quang vào trong Nê Hoàn Cung của hắn và biến thành một xiềng xích quấn quanh nguyên thần, tạo thành một trói buộc.
“Phản kháng thì sẽ có gì hậu quả gì chính ngươi cũng biết rõ ha?” Tô Trạch hỏi.
Du Thanh Nghiên gật đầu: “Biết rõ.”
“Ừ.”
Tô Trạch hơi gật đầu, ánh mắt nhìn về phía rất nhiều tu sĩ Phần Nguyệt môn bị bắt được, nói: “Ta tới nơi này cũng không cần gì khác, chỉ cần chút đồ thôi.
Ngươi là Chưởng môn đúng chứ, vậy ngươi mau kêu những tên kia lấy hết những thứ đáng giá trong tông môn các ngươi ra!
Ta chỉ cho ngươi thời gian hai nén hương, quá một giây ta giết mười người, quá hai giây ra giết trăm người, quá ba giây ra giết một ngàn người, tự ngươi tính xem người trong tông môn của các ngươi bao lâu thì hết.”
Dứt lời.
Hắn phất tay một cái rồi cười nói: “Đi đi, bây giờ bắt đầu tính giờ, đừng làm lãng phí thời gian.”
Du Thanh Nghiên có chút ngơ ngẩn, xoay người sang chỗ khác với vẻ ngây ngây ngô ngô, về bên cạnh đám tu sĩ ở Phần Nguyệt môn.
“Chưởng môn, hắn nói gì thế?”
Nhìn thấy sắc mặt của Chưởng môn, đám tu sĩ thấy thấp thỏm trong lòng, không biết bản thân sắp sửa phải đối mặt với chuyện gì.
Du Thanh Nghiên bị lời ấy đánh thức, lấy lại tinh thần nhìn về phía các vị trưởng lão cùng với đệ tử ở trước mặt, hắn há miệng nhưng không biết phải nói như thế nào.
“Thời gian dành cho người không nhiều đâu.”
Âm thanh truyền vào trong tai của hắn.
Du Thanh Nghiên giật mình, nghĩ tới những lời mà Tô Trạch vừa nói, không dám kéo thời gian, vội vàng nói: “Mở Tàng Kinh các ra và tất cả bảo khố nữa, sau đó lấy hết đồ ở đó ra đây!