Vả lại trên dưới cả tông, tất cả những thứ gì có giá trị thì đều gom lại hết!”
“Chưởng môn… Chuyện gì vậy!?”
Mọi người kinh ngạc, không biết chuyện gì đang xảy ra.
“Bớt nói nhảm! Đi làm nhanh lên! Chỉ có thời gian hai nén hương thôi, nếu trễ giờ là sẽ chết người đấy!”
Du Thanh Nghiên đâu có tâm trạng đi giải thích, ra lệnh cho mọi người mau đi làm.
Thấy hắn vội vã như thế thì mọi người cũng biết rõ có sống được hay không thì phải xem biểu hiện, thế nên cũng không dám làm lãng phí thời gian, lập tức vắt chân lên cổ chạy, bắt đầu chỉ huy đệ tử của cả tông môn đi thu thập bảo vật và nguyên liệu.
Tô Trạch đứng ở trên đầu của Tiểu Thanh nhìn cảnh tượng ở phía dưới, thấy đám người của Phần Nguyệt môn bắt đầu chuyển động thì gật đầu với vẻ hài lòng.
“Đúng là thế này mới được! Hiệu suất tăng lên không ít, tiết kiệm được rất nhiều thời gian!”
Dưới sự đồng tâm hiệp lực của tất cả tu sĩ Phần Nguyệt môn.
Một đống kinh thư, một loạt bảo vật, cùng với rất nhiều và đủ loại nguyên liệu đặc biệt đều xuất hiện trên mặt đất.
Thậm chí bọn họ còn chia thành nhiều khu khác nhau và đặt theo chủng loại của đồ vật, trông ngay ngắn trật tự rõ ràng.
Trong đó dễ thấy nhất, chính là một ngọn núi lớn được tiên ngọc chất đống thành.
Một đống tiên ngọc óng ánh long lanh phát ra tiên quang, đan thanh một mảng, tia sáng dịu nhẹ, tiên khí tinh thuần tràn ngập, độ cao của nồng độ đạt đã tới mức gần như sắp ngưng kết thành chất lỏng.
Tô Trạch cũng không lãng phí thời gian, lắc mình đi xuống, đứng ở trước núi tiên ngọc và bắt đầu thu hồi luôn.
“Ào ào ——”
Theo hai tay Tô Trạch quơ quơ, trong núi lớn đó xuất hiện một đống hố khổng lồ, tiên ngọc chồng chất ở phía trên rơi xuống nay tức khắc.
Tiếng vang đã thu hút ánh nhìn của tu sĩ Phần Nguyệt môn đang chuyển bảo vật ở xung quanh.
Ngay sau đó có vài ánh lửa ập xuống đốt cho đám đệ tử này một cái, ngay tức khắc bọn họ làm ăn đàng hoàng hơn rất nhiều.
“Thành thật vào cho ta, mau đi làm việc!!!”
Giọng nói véo von của Tiểu Hỏa truyền từ bên trên xuống, tới cùng âm thanh còn có một ngọn lửa.
Vô số tu sĩ Phần Nguyệt môn sợ run cả người, nhớ lại biển lửa vừa trải qua thì đều thấy hoảng trong lòng, không dám nhìn đông nhìn tây nữa, làm việc cũng nhanh hơn không ít, hiệu suất tăng nhiều!
Tô Trạch cười, không quản Tiểu Hỏa làm gì, hắn tập trung vào thu hồi đống đồ trước mắt.
Một lát sau.
Du Thanh Nghiên nôn nóng lao đến.
Tiểu Hỏa đáp từ trên trời xuống, chắn ở trước mặt của hắn, trong mắt lộ ra chút uy hiếp, nàng nói: “Không thấy chủ nhân đang bận à? Ngươi quấy quả cái gì?”
Du Thanh Nghiên thấy mình không đi qua được thì càng lo lắng hơn, nhưng hắn lại không dám xông thẳng qua nên hô lớn: “Đại nhân, con gái của ta vào trong cấm địa rồi, ta muốn qua đón nàng về!”
Du Thanh Nghiên vốn định đi thẳng tới cấm địa luôn.
Nhưng nghĩ lại.
Nếu như hắn cứ đi như thế thì e sẽ bị đối phương coi là muốn trở mặt bỏ chạy.
Đến lúc đó đối phương mà ra tay, không bị trọng thương thì cũng thân tử đạo tiêu, quá nguy hiểm.
Bất đắc dĩ.
Hắn chỉ đành tới báo một tiếng với Tô Trạch.
Nhưng lại bị Tiểu Hỏa cản đường nên lòng nóng như lửa đốt.
Nếu không phải do hắn không đánh lại được Tiểu Hỏa thì hắn đã ra tay rồi!
May mà, Tô Trạch nghe thấy lời hắn nói.
“Cấm địa?”
Tô Trạch tạm dừng thu hồi, xoay người qua hỏi: “Các ngươi còn có nơi như thế nữa hả?”
Hắn không quan tâm gì tới con gái của Du Thanh Nghiên, hắn chỉ là để ý tới cái từ “cấm địa” này thôi.
Bình thường nơi kiểu này đều sẽ có không ít thứ tốt!
“Dẫn ta đi xem thử.”
Tô Trạch đi tới.
Du Thanh Nghiên gật đầu, điều khiển kiếm quang bay ở trước dẫn đường.
“Các ngươi ở nơi này trông chừng là được.” Tô Trạch dặn dò một câu rồi đi theo.
Chỉ chốc lát sau.
Trước cửa đá trong mây mù có hai bóng người lặng lẽ xuất hiện.
“Là chỗ này!”
Du Thanh Nghiên càng thấy lo lắng hắn, muốn đi vào trong ngay.
“Đợi lát, nói cho rõ đã, rốt cuộc bên trong có gì.”
Tô Trạch không tỏ ra chủ quan, hắn kéo lại Du Thanh Nghiên, chẳng mất mấy sức đã kéo Du Thanh Nghiên lại.
“Ta biết ngươi rất sốt ruột, nhưng mà ngươi đừng vội, đợi lát nữa rồi lại sốt ruột sau, nói qua tình hình ở bên trong trước đã.”
Du Thanh Nghiên cảm thấy mình như bị kìm sắt cầm chặt, không thể động đậy, trên cánh tay còn đau âm ỷ.
Hắn biết nếu hắn không nói rõ ràng thì chắc chắn Tô Trạch sẽ không đi vào và cũng sẽ không cho hắn đi vào.
Vì lo lắng cho Du Thanh Nguyệt nên hắn vội vàng nói hết mọi chuyện có liên quan tới cấm địa ra.
“Nơi đây là nơi tổ tông Phần Nguyệt môn ta phát hiện ra… Công pháp mà ta tu hành cũng là do tổ tông lấy được từ trong này...
Có thể nói nếu như không có cấm địa này thì sẽ không có Phần Nguyệt môn ta, từ lúc sáng lập ra Phần Nguyệt môn cho tới nay thì chỉ có Chưởng môn mới được đi vào...
Ở nơi sâu nhất có một đại trận truyền tống, nhưng mà Chưởng môn qua nhiều đời của Phần Nguyệt môn ta đều nghiên cứu nó nhưng lại không tính ra được điểm đến của nó là nơi nào.
Thế nên đại trận truyền tống này được coi là đường lui cuối cùng, khi mà Phần Nguyệt môn gặp phải họa diệt môn thì có thể trốn đi từ chỗ này.”
“Nói cách khác, các ngươi cũng không biết đích đến là nơi nào, có thể nó sẽ truyền tống đến khu vực an toàn, hoặc cũng có thể sẽ truyền tống thẳng tới tử địa?”
Tô Trạch bình tĩnh thong dong hỏi.
“Đúng thế! Đại nhân, những gì ta biết ta đều đã nói rồi, chúng ta mau vào xem thử đi, nếu như không được… Thì mình ta đi vào cũng không sao!”
Lòng Du Thanh Nghiên nóng như lửa đốt.
“Đi thôi, vào xem thử.” Tô Trạch nói.
Được Tô Trạch đồng ý, Du Thanh Nghiên lắc mình vọt vào trong luôn.
“Nguyệt Nhi!”
Hắn vừa kêu lớn vừa vội vàng lao đi trong cấm địa.
Nhìn dáng vẻ mau lẹ kia, chứng tỏ người này đã nhớ kỹ mỗi một con đường ở trong này vào đầu rồi.
Tô Trạch theo sát ở phía sau, tốc độ của hắn không hề chậm.
Đi suốt một đường, hắn đều quan sát tình huống xung quanh.
Nhưng vẫn không phát hiện được thứ gì đặc biệt.