Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 904: CHƯƠNG 903: TRUYỀN TỐNG TRẬN THẦN BÍ, TẾ ĐÀN NĂM MÀU

Mãi tới khi Du Thanh Nghiên đi ở phía trước bỗng dừng bước.

Tô Trạch cũng dừng lại theo, hắn né bóng lưng của Du Thanh Nghiên ra rồi nhìn về phía trước, thì thấy một tòa cung điện hoa lệ được chế tạo từ bạch ngọc lẳng lặng đứng ở phía trước.

Cửa điện mở rộng, hiển nhiên là có người vừa tiến vào.

“Nguyệt Nhi!”

Sắc mặt Du Thanh Nghiên trắng nhợt, vội vàng xông tới.

Thần niệm của Tô Trạch cũng tản ra, sau khi xác định không có nguy hiểm thì cũng đi theo.

Tiến vào trong cung điện.

Đập vào mắt là mấy hàng giá sách, phía trên đều đã trống rỗng, khả năng cao là đã bị tu sĩ của Phần Nguyệt môn lấy đi rồi.

Bên cạnh còn có mấy giá gỗ, phía trên có dấu tích của chữ viết.

Bị mờ rất nhiều, chỉ lờ mờ nhìn ra được đan dược, cùng với một vài thứ như pháp bảo v.v…

Đương nhiên, trên đó cũng trống.

Du Thanh Nghiên không ngó nghiêng đi đâu cả, hắn lao thẳng về phía tấm bình phong khổng lồ ở đằng trước.

Tô Trạch đi vòng qua bình phong theo hắn thì thấy một tế đàn đang lập lòe ánh sáng nhạt ở chỗ sâu trong cung điện.

Du Thanh Nghiên nhìn tế đàn, chú ý tới ánh sáng nhạt trên đó thì người ngây ra như hóa đá, qua hồi lâu vẫn không nhúc nhích.

“Chậm một bước… Chậm một bước…”

Hắn giống như bị điên, thì thào không ngừng.

Tô Trạch chẳng thèm quan tâm tới hắn, để hắn dần tiếp nhận là được, hắn đi lướt qua Du Thanh Nghiên, quan sát tế đàn ở trước mắt một cách cẩn thận.

Tế đàn có hình ngũ giác đều, được xây dựng thành từ ngọc thạch có năm màu.

Trên đó có khắc hàng loạt phù văn, cái nào cũng rất phức tạp, ẩn chứa hàm nghĩa khó hiểu.

Nếu như nhìn kỹ thì sẽ phát hiện trong tế đàn có rất nhiều hoa văn, nối liền những phù văn kia lại, ánh sáng nhạt long lanh phát ra từ trong những hoa văn đó.

Dao động không gian trong đó vẫn chưa biến mất.

Theo sự lấp lóe của hoa văn, những gợn sóng nhỏ xuất hiện ở trong không gian trên tế đàn.

“Lực lượng không gian mạnh thật.”

Tô Trạch có chút mẫn cảm với sự thay đổi của không gian, gợn sóng dập dờn trong không gian là do hoa văn trên tế đàn tạo ra.

Đột nhiên.

Tô Trạch thấy hoa văn đang có dấu hiệu mờ dần.

Từ trực giác.

Lúc này hắn dồn sức chú ý lên hoa văn, nhớ kỹ ở trong lòng, còn xem đi xem lại nhiều lần để đảm bảo không nhớ sai chỗ nào đó.

Rất nhanh.

Ánh sáng nhạt tản đi.

Tế đàn năm màu lại trở về yên lặng, ngọc thạch phía trên dần trở nên tối tăm.

“May là đã nhớ kỹ.”

Tô Trạch thở phào quay đầu lại nhìn thì thấy Du Thanh Nghiên vẫn còn đang sững sờ, ngẩn tò te đứng ở nơi đó.

“Được rồi, đừng ngây người nữa, người cũng đã bị truyền tống đi rồi, nghĩ thoáng ra, có khi được truyền tống vào trong đạo trường của đại năng cũng nên.”

Tâm trạng của Tô Trạch không tệ, nói một câu.

Dẫu gì thì Du Thanh Nghiên cũng là tu sĩ Độ Kiếp, có tác dụng rất lớn nên hắn không muốn đối phương sinh ra khúc mắc trong lòng bởi vì chuyện này.

“…” Du Thanh Nghiên quay đầu lại trông vẻ cứng đờ, nhìn thoáng qua Tô Trạch rồi lại nhìn thoáng qua tế đàn năm màu.

Trong bỗng chốc, hắn không phản bác được.

“Năng lượng của tế đàn đã tiêu hao hết rồi, ngươi muốn đuổi theo cũng chẳng được nữa, thôi thì ngoan ngoãn đi lăn lộn với ta đi.

Ta không ở lại đây lâu lắm đâu, đến lúc đó sẽ không hạn chế sự tự do của các ngươi.”

Tô Trạch bình tĩnh nói, sau đó ngồi xổm xuống, bắt đầu tháo dỡ tế đàn năm màu.

Mặc dù không biết đây là thứ vật liệu gì nhưng chắc là sẽ có chút giá trị.

Thấy nhiều bảo vật rồi nên hắn cũng trở nên tinh mắt hẳn ra!

Du Thanh Nghiên: “...”

Nói thật, nhìn Tô Trạch đang tháo dỡ tế đàn đầy nhanh nhẹn kia, hắn cảm thấy tia hi vọng cuối cùng ở trong lòng cũng tan biến theo.

Muốn đạp cho một cước quá đi mất!

Hắn nghĩ ở trong lòng.

“Tới giúp chút nào, thứ này lớn quá.”

Một giọng nói truyền đến.

“Hả? Tới đây.”

Du Thanh Nghiên chợt sửng sốt và sau đó thì gật đầu, hắn đi về phía trước và tự mình tháo dỡ dần thứ đã bảo vệ Phần Nguyệt môn không biết bao nhiêu năm ra.

Còn ý nghĩ ban nãy.

Đã bị hắn gạt ra khỏi đầu.

Ai dám?

Tóm lại là Du Thanh Nghiên hắn không dám.

Mặc dù vùng đất hoang là góc xó của Địa Tiên giới,

Nhưng vẫn có không ít thứ tốt.

Ví dụ như tế đàn trước mắt Tô Trạch này, ngọc thạch năm màu trên đó là thứ có giá trị, giá trị của mỗi một khối đều cao hơn tiên ngọc có thể tích tương đương!

Dựa theo kích thước của cả tế đàn năm màu thì số lượng ngọc thạch của nó bằng được với một quặng tiên ngọc.

Con gái cưng của Du Thanh Nghiên đã bị truyền tống đi, năng lượng của tế đàn đã hao gần hết rồi.

Nên hiển nhiên hắn chẳng cần do dự gì hết, thứ tốt để ở trước mặt mà lại không cần thì đó không phải phong cách của hắn.

Lại nói giờ đang trong thời kỳ khan hiếm tu vi, nên tu sĩ nào cũng là báu vật cả.

Vì vậy.

Tô Trạch làm lại nhanh hơn một tí.

Có Du Thanh Nghiên giúp,

Nên tế đàn khổng lồ này bị dỡ rất nhanh, trong cung điện xuất hiện một mảng đất trống rất lớn, trống rỗng làm người ta thấy có hơi hoảng hốt.

“Thứ trên giá ở phía ngoài đều bị tổ tông ngươi lấy hết rồi à?”

Tô Trạch quay đầu hỏi.

Du Thanh Nghiên kìm lại sự nôn nóng trong lòng, thành thật trả lời: “Đúng thế, ban đầu lúc tổ tông tìm được nơi này thì đã lấy đi rất nhiều bảo vật ở trong đây.

Công pháp điển tịch ở trong này đã trở thành căn cơ của Phần Nguyệt môn bọn ta!”

“Ừ.” Tô Trạch gật đầu: “Đợi lát lấy ra xem thử.”

“Dạ.” Du Thanh Nghiên bình tĩnh, đã hoàn toàn chấp nhận tình hình bây giờ.

Tài không bằng người đó là sự thật.

Việc hắn cần làm bây giờ là bảo vệ an toàn cho Phần Nguyệt môn.

Hắn không phải chỉ là người cha, mà còn là Chưởng môn của Phần Nguyệt môn, là lãnh tụ của vô số đệ tử.

Để bọn họ được sống tiếp là trách nhiệm của hắn.

Du Thanh Nghiên rất để ý tới điểm này.

Vì vậy.

Chỉ giao công pháp trong tông môn ra là bảo vệ được Phần Nguyệt môn thì cũng không phải chuyện gì quá lớn.

“Được rồi, vậy ngươi đi ra ngoài trước chút đi.”

Tô Trạch phất tay, ý bảo Du Thanh Nghiên rời khỏi đại điện trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!