Du Thanh Nghiên không biết Tô Trạch muốn làm gì nhưng cũng không hỏi nhiều, xoay người rời khỏi đại điện.
Mà giây trước hắn vừa bước ra khỏi cung điện.
Giây sau đã có một tiếng vang thật lớn truyền ra từ trong cung điện bạch ngọc!
“Ầm!!!”
Cứ như thể có thứ gì đó bị gãy sập vậy.
Người Du Thanh Nghiên cứng đờ, bỗng hắn nghĩ tới gì đó và chầm chậm quay lại nhìn với vẻ khó tin, ngơ ngác nhìn về phía cung điện.
Và thế là.
Hắn đã thấy một cảnh tượng khó quên nhất đời này.
Tô Trạch đang dỡ cung điện.
Hắn không ngừng đi tới trước cột ngọc thạch chống cung điện, duỗi tay ôm lấy, hơi dùng sức và rồi bẻ gãy cả cột ngọc thạch luôn.
Cung điện vốn rộng lớn hoa lệ, giờ lại đang trở nên rách nát tàn tạ một cách nhanh chóng, cứ như thể đã trải qua một cuộc đại chiến vậy. Trong đó bừa bộn ngổn ngang cả lên, thảm không nỡ nhìn!
“Hắn… Hắn không tha cho cung điện nữa hả!??”
Du Thanh Nghiên quay đầu nhìn, người thì vẫn không xoay lại, hắn vẫn giữ nguyên cái tư thế quái dị đó, thì thào tự nói, trong mắt chứa đầy sự khó tin.
Những thứ đang xảy ra ở trước mắt đều là chuyện hắn có nằm mơ cũng chẳng ngờ được.
Có là ai đi chăng nữa thì cũng không ngờ được,
Bổ xẻ tế đàn năm màu xong vẫn còn chưa thấy hài lòng,
Lại muốn dỡ cả cung điện rồi mang đi!?
Lúc bọn cướp nó tới cướp thì cùng lắm là cướp tài vật, chưa thấy có ai lại bứng cả nhà người khác mang đi như thế bao giờ cả!!!
Du Thanh Nghiên gào thét ở trong lòng, sự chấn động trong ánh mắt cũng càng rõ rệt hơn.
Xét từ góc độ nào đó thì hắn đúng là đã coi thường đối phương rồi!
Đang lúc hắn sững sờ.
Tô Trạch đã phá cung điện thành mảng nhỏ và cũng thu hồi sạch!
Thoáng cái.
Ở đó xuất hiện một vùng trống rất lớn, trông trụi lủi, rất chi bất ngờ.
Màn sáng bán trong suốt xuất hiện ở trước mắt.
Nhìn số tu vi còn thừa tăng thêm không ít, Tô Trạch hài lòng gật đầu.
Chỉ tế đàn năm màu và cung điện đã có giá trị tu vi mười tỷ!
Tổng số lượng thì không nhiều.
Nhưng nếu tính giá trị đơn thể thì lại có giá trị cực cao.
“Rốt cuộc nó có lai lịch gì nhỉ, trong vùng đất hoang này đúng là lắm bí mật!”
Tô Trạch nghĩ lại hoa văn lóe lên trên tế đàn ban nãy thì hơi nhíu mày.
Loại dao động truyền tống này chắc chắn là truyền tống đi với khoảng cách cực xa.
Hơn nữa còn là xa tới mức không tài nào tưởng tượng được!
Đây là một loại trực giác bắt nguồn từ sự hiểu biết của Tô Trạch về đạo không gian.
Nghĩ chốc lát nhưng vẫn không ra được chút manh mối nào.
Tô Trạch lắc đầu, không suy nghĩ thêm nữa, hắn đánh tiếng với Du Thanh Nghiên rồi đi ra ngoài cấm địa.
Đương nhiên,
Cung điện cũng đã biến mất nên nơi này đã không còn là cấm địa gì nữa rồi.
...
Sau khi Tô Trạch trở về.
Thì thấy vô số vật phẩm trân quý như điển tịch, đan dược, binh khí, thảo dược v.v… được đặt ngay ngắn rõ ràng.
Ở dưới sự đốc thúc của Tiểu Hỏa, hiệu suất làm việc của đám tu sĩ Phần Nguyệt môn rất cao, có thể nói kinh khủng.
Thời gian hai nén hương còn chưa hết, bọn họ đã đặt cả Phần Nguyệt môn ở trước mặt Tô Trạch.
“Đại nhân, tất cả những thứ có giá trị ở Phần Nguyệt môn đều đã ở đây.”
Du Thanh Nghiên nhìn lướt qua, thấy có hơi đau lòng nhưng rồi lại thôi, sau đó xoay người khom lưng nói với Tô Trạch.
Tô Trạch gật đầu, bước tới trước một núi tiên ngọc và bắt đầu thu hồi.
Từng rương tiên ngọc biến mất với tốc độ cực nhanh, thậm chí làm một vài tu sĩ nhìn không kịp.
Chỉ trong thời gian nháy mắt, một ngọn núi tiên ngọc biến mất không thấy tăm hơi.
Bóng dáng của Tô Trạch chợt lóe, lại đi tới trước một bảo sơn khác và bắt đầu thu hồi.
Rất nhiều tu sĩ của Phần Nguyệt môn cứ trơ mắt ra nhìn, nhìn bảo bối tích lũy nhiều năm của Phần Nguyệt môn đang dần bị cho vào túi của những tu sĩ khác.
Trong bỗng chốc, không ít tu sĩ đều tỏ ra khổ sở.
Chỉ trong nháy mắt ấy, bọn họ bỗng cảm giác những gì đang xảy ra trước mắt còn làm bọn họ khó chịu hơn là giết chết bọn họ luôn!
Bảo bối của nhà mình bị người ngoài tùy ý xử lý, mà họ vốn là chủ nhân thì lại chỉ có thể đứng một bên trơ mắt nhìn.
Bình thường loại chuyện này đều chỉ diễn ra trong phim điện ảnh thôi.
Nhưng bây giờ lại xuất hiện ở trong thực tế.
Đau lòng thì đau lòng vậy,
Không có ai dám đứng ra nói gì.
Một ánh mắt nóng rực đang bồi hồi ở trên người bọn họ,
Trong lúc thế này thì dù là ai cũng đều không dám ho he gì,
Nếu không có gì bất ngờ thì sẽ có một quả cầu lửa giáng từ trên trời xuống, đốt thành bụi bay luôn.
Động tác của Tô Trạch rất nhanh, hiển nhiên tu vi còn thừa cũng bắt đầu tăng vọt.
Chỉ trong chốc lát, tu vi còn thừa lại về tới cột mốc hai trăm tỷ.
Phần Nguyệt môn không bằng đám quái vật lớn là tiên tông và Yêu minh,
Nhưng qua sự tích lũy dốc sức sưu tầm của các tu sĩ mấy đời thì vẫn tích góp được một khoản tài sản không hề nhỏ.
Thứ mà lúc này Tô Trạch thu hồi, là thứ không biết bao nhiêu tu sĩ của Phần Nguyệt môn đã liều mạng cướp được từ trong vùng đất hoang nên đương nhiên giá trị khá là cao.
Hơn nữa số lượng còn rất lớn, giá trị của cả Phần Nguyệt môn gộp lại lên tới một con số khá là kinh khủng!
Rất nhanh,
Tu vi còn thừa đã đạt đến hai trăm bảy mươi tỷ, trở lại trạng thái đỉnh phong trước đây.
Song.
Quá trình tăng lên đó vẫn không dừng lại!
Số tu vi còn thừa vẫn đang tăng lên với tốc độ cực nhanh!
Chỉ chốc lát.
“Tu vi còn thừa: Ba trăm tỷ!”
Tu vi còn thừa đạt tới cột mốc ba trăm tỷ!
Chú ý tới số tu vi còn thừa,
Động tác của Tô Trạch nhanh hơn không ít.
Sau một hồi lâu.
Tích lũy nhiều năm của Phần Nguyệt môn đều chuyển thành tu vi còn thừa trong hệ thống hết!
Cùng lúc đó,
Tu vi còn thừa cũng đạt tới đỉnh điểm mà trước nay chưa từng có.
Ba trăm bảy mươi tỷ!
Nhìn con số này, Tô Trạch khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thu hoạch lớn đó.
Ít nhất đủ cho hắn tu hành đến Độ Kiếp hậu kỳ.
Quá trình thu hồi kết thúc, cũng có nghĩa Phần Nguyệt môn đã gần như không còn giá trị gì nữa rồi.