Đám Tiểu Thanh nhanh chóng rút lui, kéo giãn khoảng cách ra với Tô Trạch để tránh bị khí cơ của thiên kiếp nhằm vào và kéo vào trong thiên kiếp.
Theo một tiếng nổ ran làm chấn động thiên địa.
Thiên kiếp chính thức bắt đầu.
Tô Trạch đắm mình trong lôi vũ, mặc cho thiên lôi đánh lên người, hắn mượn lực lượng của thiên kiếp để tôi luyện xương ngực và ngũ tạng lục phủ lần cuối.
Với hắn của hiện giờ, có mấy triệu hạt giống Long Tượng gia trì, đủ làm cơ thể xác thịt của hắn đạt tới một cảnh giới khá là kinh khủng.
Cho dù là thiên kiếp của Độ Kiếp cảnh thì cũng không làm hắn bị thương được.
Thiên kiếp ập xuống nhanh mà tan đi cũng rất nhanh.
Cũng không lâu lắm.
Thiên kiếp ngừng công kích, nhanh chóng tan đi.
Tô Trạch tắm mình trong kim quang, đứng sừng sững trên bầu trời, trước mắt hắn hiện ra một màn sáng quen thuộc.
“Tên họ: Tô Trạch”
“Tuổi: 18”
“Tu vi: Độ Kiếp hậu kỳ”
“Hạt giống Long Tượng: Bốn triệu sáu trăm ngàn hạt!”
“Tu vi còn thừa: Hai trăm mười tỷ!”
Gần năm triệu hạt giống Long Tượng, tu vi Độ Kiếp hậu kỳ!!!
Khóe miệng Tô Trạch cong lên nở nụ cười, áp lực trong lòng hắn bỗng nhỏ đi rất nhiều.
Thực lực thế này, đủ để hắn tung hoành không có địch thủ ở trong vùng đất hoang rồi.
Cho dù tu sĩ Đại Thừa có tới thì hắn cũng chẳng sợ!
Đám Tiểu Thanh xông tới, lấy hết những chiến lợi phẩm thu lại lúc trước ra.
Thoáng cái.
Vô số bảo vật xuất hiện ở trước mặt Tô Trạch.
“Đây là tích lũy của mấy nhà thế?”
Tô Trạch hơi cau mày, hỏi.
“Hai nhà, bọn ta đang định tới tông môn cuối cùng, thực lực của bọn họ khá là mạnh, có hai tu sĩ Độ Kiếp!” Tiểu Thanh đáp đúng sự thật.
“Ừ.”
Tô Trạch gật đầu, hắn bắt đầu thu hồi đống bảo vật ở trước mặt.
Ban nãy tiêu hao tu vi còn thừa hơn trăm tỷ, cần bổ sung lại ngay.
Không lâu lắm, tu vi còn thừa lại lên tới mốc ba trăm tỷ, hơn nữa còn đang không ngừng tăng lên.
Tích lũy nhiều năm của hai tông môn có giá trị rất lớn.
Tô Trạch phải mất một lúc lâu thì mới thu hồi được hết đống đồ đó.
Lúc này,
Tu vi còn thừa cũng đạt đến trị số năm trăm ba mươi tỷ!
Tô Trạch đoán nếu dùng hết số tu vi này vào kích hoạt hạt giống Long Tượng thì chắc hắn có thể đột phá tới điểm giới hạn của Đại Thừa cảnh.
Đương nhiên, hắn chỉ nghĩ mà thôi.
Dù giờ Tô Trạch thay đổi sách lược, dồn hết tu vi còn thừa vào kích hoạt hạt giống Long Tượng.
Thì cũng không thể không để lại chút tu vi gì được.
Ở trong một vài tình huống khẩn cấp thì tu vi còn thừa là thứ bảo đảm hắn có thể bùng nổ ra một kích trí mạng.
Phải giữ lại một phần mới được.
Huống hồ đột phá tới Đại Thừa thì lại phải cần công pháp phiên bản Đại Thừa cảnh, nó cũng cần một khoản tu vi không nhỏ rồi.
Và thế là,
Thành ra tu vi hơn năm trăm tỷ vẫn không đủ dùng,
Phải đi vơ vét thêm một khoản nữa mới được.
“Đi thôi.” Tô Trạch khẽ nói: “Tiêu diệt hết tông môn cuối cùng kia, sau đó mục tiêu của chúng ta sẽ là tiên tông và Yêu minh!”
Đám yêu tu gật đầu, trong mắt tràn đầy hưng phấn và mong đợi.
đám Tiểu Thanh lên trời, chở Tô Trạch bay về phương xa.
...
Bên kia.
Hai vị Chưởng môn La Phong và Vương Hồng Phi chữa thương xong xuất quan, bắt đầu điều động tu sĩ của hai tông, chuẩn bị đón lấy tình huống bết bát nhất.
Tình trạng thương tích của Ngũ Học Chân đã tốt được hơn nửa, vẫn chưa khỏi hẳn nhưng cũng vội vàng xuất quan.
Chưởng môn Tử Dương tông vẫn luôn bế quan nên chỉ có Phó Chưởng môn là hắn ra mặt làm việc thôi.
Chưởng môn của tam tông đã mở mấy cuộc mật đàm chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nghiên cứu phương pháp hạ thấp tỷ lệ thương vong tới mức nhỏ nhất.
Khi bọn họ đang bàn bạc thì cuộc chiến của tiền phương và Yêu minh vẫn không ngừng.
Điều khác trước duy nhất là, tu sĩ Độ Kiếp không ra tay nữa, bọn họ đều chọn trấn giữ ở phía sau, chịu trách nhiệm chỉ huy đại quân.
Nhưng khi Độ Kiếp không tham gia thì cuộc chiến lại trở nên càng thảm thiết hơn.
Thương vong của hai bên đều tăng lên không ngừng, giây nào phút nào cũng có rất nhiều tu sĩ nằm xuống.
Trên thực tế,
Bây giờ dù có công khai thân phận của Tô Trạch, chứng minh hắn chỉ là một tên tán tu và là kẻ đầu sỏ của một loạt chuyện trước kia,
Thì chưa chắc tiên tông và Yêu minh sẽ dừng tay!
Tu sĩ của tiên tông và Yêu minh đã giết tới điên cuồng luôn rồi, đã có huyết hải thâm cừu, nếu không bắt đối phương phải trả một cái giá lớn thì bọn họ sẽ không ai thấy cam tâm hết.
Trong khi cuộc chiến giữa các tu sĩ bình thường trở nên thảm thiết hơn, thì các cường giả lại đang chuẩn bị cho một đợt sóng gió lớn hơn sắp tới.
Mệnh lệnh điều động truyền khắp cả vùng đất hoang,
Chỉ cần là thế lực có thể điều động được thì đều bị bọn họ điều động, xuất phát tới nơi sâu trong vùng đất hoang, chuẩn bị cho cuộc đại chiến cuối cùng.
Suy nghĩ của tu sĩ Đại Thừa song phương đều rất nhất trí.
Một trận định càn khôn,
Không cần dây dưa dài dòng.
Đương nhiên, Phần Nguyệt môn và những tiểu tông môn khác đều nhận được mệnh lệnh điều động của tiên tông.
Ngôn từ trong đó trịnh trọng nghiêm túc, yêu cầu các Tông chủ chỉnh đốn lại toàn bộ lực lượng, gia nhập đại quân của tiên tông, cùng nhận chỉ thị.
Điều này không khác gì tước luôn quyền lợi của bọn họ, thu nạp và tổ chức biên chế cả tông môn luôn.
Nếu là trước kia, tiên tông sẽ không làm ăn thẳng thừng như thế.
Đám tiểu tông môn như Phần Nguyệt môn đều có tu sĩ Độ Kiếp trấn giữ, tóm lại vẫn phải chừa cho chút ít thể diện.
Nhưng bây giờ tình hình nguy cấp, tiên tông không quan tâm được nhiều như vậy nữa.
Song,
Tiên tông cũng không biết rằng,
Mấy tông môn Phần Nguyệt môn đều đã bị Tô Trạch thu phục rồi, tất cả cao tầng đều bị giam cầm nguyên thần, sống chết chỉ nằm trong một ý nghĩ của Tô Trạch.
Sau khi nhận được mệnh lệnh của tiên tông,
Chưởng môn của mấy tông môn đó làm theo chỉ thị trước đây của Tô Trạch, không từ chối, đều sử dụng kế trì hoãn, mặt ngoài đồng ý nhưng thực tế thì lại án binh bất động.
Đương nhiên, không thể kéo dài quá lâu.
Qua một hồi, chắc chắn tiên tông sẽ phát hiện ra dị thường.