Đám Độ Kiếp Du Thanh Nghiên không biết kế hoạch cụ thể của Tô Trạch, nên đương nhiên trong lòng sẽ thấy sốt ruột, nhưng lại chỉ có thể ở yên theo dõi biến cố.
...
Huyền Vũ tự.
Hai đại hòa thượng thường ngày cao cao tại thượng giờ quỳ rạp xuống đất,
Áo cà sa cao quý rách bươm,
Trên đầu trọc bóng loáng đen sì.
Tiểu Hỏa nhìn xuống Huyền Vũ tự từ trên cao, ánh lửa chiếu rọi cả đình chùa, sóng nhiệt nóng rừng rực lan ra.
Ngón tay của Tô Trạch nhấn một cái, giam cầm nguyên thần của hai hòa thượng Độ Kiếp, rồi lại ngồi xếp bằng, tiếp tục kích hoạt hạt giống Long Tượng.
Đám đại yêu thì lại bắt đầu bận rộn, chỉ huy tu sĩ trong Huyền Vũ tự đi thu thập bảo vật bên trong miếu.
Sau một hồi lâu.
Tích lũy suốt nhiều năm của Huyền Vũ tự đều được bày ra trước mặt Tô Trạch.
Hắn vung tay lên, lấy hết tất cả.
“Cứ hoạt động như thường, chờ hiệu lệnh của ta.”
Dặn một câu xong thì Tô Trạch dẫn theo đám Tiểu Thanh xoay người rời khỏi nơi đây.
Bên trong chùa miếu, các tăng lữ sụp lạy trên đất, qua một hồi lâu vẫn không dám ngẩng đầu lên.
...
Hiển nhiên động tĩnh trong vùng đất hoang đều không tránh được ánh mắt của thám tử Đông hải.
Bọn họ cũng dự cảm được trận quyết chiến cuối cùng sắp đến, đều trở về Đông hải, và truyền tin tức về.
Điện chủ của Thủy Tiên điện và Băng hoàng lại gặp mặt, bàn bạc một lúc lâu.
Cuối cùng, hàng loạt mệnh lệnh được truyền ra từ biển sâu.
Tu sĩ của Thủy Tiên điện và Băng Vương uyên đều bắt đầu tập hợp, chuẩn bị lên bờ nhúng tay vào cuộc chiến của tiên tông và Yêu minh bất cứ lúc nào.
Vô số ánh mắt giấu ở dưới biển, nhìn chằm chằm vào mảnh đất của vùng đất hoang, trong mắt toàn là sự tham lam và sát khí.
Có lúc, đứng trước lợi ích thì hiệp nghị hòa bình chỉ là một mẩu giấy vụn thôi.
Đối với hai thế lực lớn ven bờ Đông hải,
Vùng đất hoang là một miếng bánh ngọt vô cùng khổng lồ,
Nếu chiếm được thì bọn họ sẽ thu được rất nhiều lợi ích từ nó!
...
Khắp nơi đều đang chuẩn bị quyết chiến và Tô Trạch cũng thế.
Xét từ phương diện nào đó thì các hòa thượng ở Huyền Vũ giỏi vơ vét của cải hơn những tông môn Phần Nguyệt môn kia nhiều.
Sau khi thu hồi tích lũy của bọn họ, thì số tu vi mà Tô Trạch kiếm được khoảng hơn hai trăm tỷ!
Đẩy tổng số tu vi còn thừa lên tới bảy trăm ba mươi tỷ!
Số tu vi này đã đủ cho Tô Trạch đột phá đến Đại Thừa cảnh rồi, thậm chí còn sẽ dư lại không ít nữa.
Giờ này khắc này.
Trên một đỉnh núi.
Tô Trạch yên lặng ngồi xếp bằng, kim quang quanh người lóe lên, tiếng sấm trầm lắng loáng thoáng truyền ra từ trong cơ thể.
Vô số hạt giống Long Tượng bị kích hoạt, năng lượng vô cùng vô tận tuôn trào và được dẫn dắt đi tôi luyện cột sống.
Trong quá trình truyền của đại pháp lực, cột sống nhanh chóng tiên thân hóa.
Không lâu lắm.
Khi tổng số hạt giống Long Tượng đạt tới sáu triệu hạt.
Theo một tiếng trầm đục.
Phía sau lưng Tô Trạch, ánh sáng lóng lánh bộc phát từ trong cột sống, một luồng lực lượng cường hãn xuất hiện trong đó và ngay sau đó lan ra toàn thân.
“Ầm!”
Thoáng cái.
Kiếp vân xuất hiện, thiên kiếp ập xuống.
Giai đoạn thứ ba của Độ Kiếp cảnh, tôi luyện cột sống, đã hoàn thành.
Thiên kiếp xuất hiện nhanh mà tan đi cũng nhanh.
Thời gian chưa tới nửa nén hương, Tô Trạch đã bay vọt lên tung một một quyền đánh nát thiên kiếp.
Sau đó,
Hắn dạo bước đi tới trước mặt đám Tiểu Thanh, trầm giọng nói: “Đi thôi, đã tới lúc gây phiền phức cho tiên tông và Yêu minh rồi.”
Nghe thấy lời ấy,
Đám đại yêu Trư Bát Giới sư tử hoàng kim đều hưng phấn,
Ánh mắt mà bọn họ nhìn Tô Trạch cuồng nhiệt vô cùng, trong đó toàn là sự sùng kính và kính sợ.
Chỉ trong thời gian vài ngày ngắn ngủn,
Chủ nhân đã đột phá từ Hợp Đạo cảnh tới Độ Kiếp đỉnh phong!
Tốc độ như thế chắc chắn là không có ai sánh bằng được.
Nếu là trước kia, nếu như nghe được loại chuyện này thì chắc chắn bọn họ sẽ cười đến rụng răng, chỉ nghĩ là lời nói vô căn cứ.
Nhưng bây giờ thì lại khác, bọn họ được tận mắt nhìn thấy Tô Trạch đột phá Độ Kiếp.
Thiên kiếp là không thể làm giả được và khí tức cũng không giả nổi.
Chủ nhân đã là tu sĩ Độ Kiếp đỉnh phong thật rồi!
Ngoài sự kính sợ thì trong lòng bọn họ cũng thấy nghi ngờ không thôi.
Rốt cuộc chủ nhân làm được bằng cách nào?
Do có thiên tài địa bảo gì sao?
Hay có đại cơ duyên, đại tạo hóa gì đó?
Đều không có.
Thứ duy nhất đáng giá chỉ có những bảo vật của đám tông môn kia.
Song,
Mặc dù biết điểm này, nhưng bọn họ vẫn không đoán ra được nguyên nhân là gì.
Cho dù có kiến thức rộng rãi hơn đi chăng nữa thì cũng chẳng ngờ được Tô Trạch lại có bug, chỉ cần có đủ tu vi là hắn có thể dồn sức kích hoạt hạt giống Long Tượng làm tăng thực lực lên.
Loại chuyện khó tưởng tượng nổi này đúng là rất khó nghĩ ra.
Lúc này, giọng của Tô Trạch truyền đến, cắt ngang suy đoán của bọn họ.
“Trư Bát Giới, đến lúc đó các ngươi đừng dấn thân sâu vào, đối phó mấy tiểu nhân vật là được rồi.
Các ngươi tránh xa chiến trường của tu sĩ từ Hợp Đạo trở lên một chút, đừng để bị giết chết.”
Đám đại yêu Trư Bát Giới lao nhao gật đầu, bọn họ rõ thực lực của mình tới đâu.
Đối phó tu sĩ Hợp Đạo thì bọn họ dư sức,
Nhưng đánh với tu sĩ Độ Kiếp,
Thì khả năng cao là sẽ về chầu ông bà.
Bọn họ đều là kẻ tiếc mạng, chắc chắn sẽ không làm chuyện ngu xuẩn tìm chết.
Sau khi sắp xếp xong mọi chuyện,
Tô Trạch xoay người sang chỗ khác trông về phía xa, ánh mắt lóe lên, như đang nghĩ gì đó.
Chỉ chốc lát sau.
“Lên đường.”
Hắn nhẹ nhàng phất tay, bay về phương xa đầu tiên.
...
Trên thảo nguyên mênh mông vô bờ.
Rất nhiều tu sĩ hiện thân.
Một đệ tử tiên tông tỏ ra nghiêm túc, cầm đủ lại tài liệu trong tay bắt đầu bố trí đại trận.
Đệ tử tu vi Hóa Thần chỉ là trợ thủ, người hành động chính đều là đệ tử tu vi Hợp Đạo.
Các trưởng lão Độ Kiếp cũng không khoanh tay đứng nhìn, đều tham gia điều hành bố trí đại trận của khu vực mình phụ trách.
Tu sĩ Đại Thừa cũng đều giám thị động hướng của Yêu minh, giằng co với Đại Thừa của đối phương.