Một đống đại trận nát, tiên ngọc nổ tung, tu sĩ kết trận trong đó bị đánh thành thịt nát, máu tươi tuôn ra như xối xả, nhuộm bầu trời thành từng mảng đỏ.
Khoảnh khắc cuộc đại chiến bùng nổ đã vô số tu sĩ phải nằm xuống.
Giờ này khắc này,
Tính mạng của tu sĩ đã không còn quý giá nữa,
Tu sĩ có tu vi từ Hóa Thần trở xuống lại như thành cọng rơm cái rác, thường đang run rẩy thì bị dư âm của cuộc chiến ở một bên đánh chết.
Tu sĩ Hóa Thần cũng chẳng khá hơn gì,
Mỗi giây mỗi phút đều có rất nhiều tu sĩ Hóa Thần chết, muốn sống lâu thêm một chút cũng rất khó.
Tu sĩ Hợp Đạo thì có thể chống đỡ được lâu hơn chút, nhưng cũng nguy hiểm vô cùng, chỉ hơi chểnh mảng tí thôi là sẽ được cho về gặp ông bà.
Chiến đấu trở nên thảm thiết, tu sĩ ở phía dưới đang liều mạng, thì cuộc chiến của các Đại Thừa ở trên bầu trời cũng hung hiểm.
“Cũng cẩn thận quá nhỉ.”
Ở chỗ rất xa, trong tầng mây, Tô Trạch đứng nhìn từ xa.
Là người đứng xem, dù ít dù nhiều thì hắn cũng được tính là kẻ quan sát được cả thế cục của chiến trường.
Ngoài hắn đứng xem,
Thì còn thám tử bên phía Đông hải.
Tô Trạch hơi ghé mắt, liếc qua một tên nghĩ mình ẩn núp giỏi lắm, trong mắt hắn lóe lên một tia sáng, lộ ra vẻ ý vị sâu xa.
“Thủy tộc Đông hải cũng muốn nhúng tay à?” Tiểu Thanh hỏi.
Tô Trạch cười nói: “Đương nhiên rồi, thực lực của hai thế lực ở ven bờ Đông hải đó cũng chẳng kém mấy với tiên tông và Yêu minh.
Bây giờ tiên tông và Yêu minh đang đánh nhau ta sống ngươi chết ở chỗ này, đương nhiên bọn họ sẽ nhăm nhe rồi.
Nếu như làm tốt thì có khi sẽ chiếm được cả vùng đất hoang ấy chứ.
Sự dụ hoặc này... Người bình thường sẽ không kìm lại được đâu.”
Tiểu Hỏa hỏi với vẻ nghi ngờ: “Chẳng nhẽ đám ở tiên tông và Yêu minh đều là kẻ ngu, không nghĩ tới chuyện này ư?”
“Chắc chắn là có hậu chiếu rồi.” Tô Trạch bình tĩnh nhìn cuộc chém giết ở phía xa, nói tiếp: “Chắc là Đông hải cũng đang đợi, đợi một thời cơ có thể làm đối phương bị thiệt hại nghiêm trọng.
Nghe nói vùng đất hoang và Đông hải không tiếp xúc nhiều lắm, có khi Đông hải cũng đang giấu thủ đoạn lợi hại gì đó.”
Nói rồi, Tô Trạch lại chuyển đề tài: “Chắc bọn họ còn phải đánh mất một khoảng thời gian ngắn nữa, ta tu luyện trước cái đã.”
Sau đó.
Hắn ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu tập trung tinh thần kích hoạt hạt giống Long Tượng.
Trước đó, hắn vẫn luôn kích hoạt hạt giống Long Tượng, chưa hề ngừng dù chỉ một giây một phút.
Tu vi Độ Kiếp đỉnh phong vẫn chưa phải trạng thái hoàn mỹ nhất.
Kích hoạt hạt giống Long Tượng đến cực hạn của giai đoạn hiện giờ,
Sau đó lại bổ sung tu vi từ trong cuộc chiến sau đó,
Đột phá một lèo tới cảnh giới Đại Thừa!
Đây mới là trạng thái lý tưởng nhất.
“Rắc rắc...”
Vô số hạt giống Long Tượng bị kích hoạt.
Tu vi hơn mấy trăm tỷ cũng không gánh nổi tiêu hao như thế, bắt đầu nhanh chóng giảm xuống.
Tô Trạch không đau lòng chút nào.
Giữ số tu vi còn thừa lại không dùng thì nó cũng sẽ chỉ là một chuỗi số mà thôi.
Chỉ có chuyển nó thành thực lực của bản thân thì mới là tốt nhất.
Cùng lúc đó.
Tin tức liên quan tới vùng đất hoang không ngừng được truyền về Đông hải.
Dưới mặt biển.
Một vùng bóng ma đen ngòm hiện ra.
Vô số yêu tu của Đông hải tụ tập lại.
Bọn họ phân chia thành hai đoàn thể, một bên thuộc về Thủy Tiên điện, một bên thuộc về Băng Vương uyên.
Thủ lĩnh của hai thế lực lớn đều ra mặt, bên cạnh còn có mấy tu sĩ Đại Thừa đi theo, trận địa sẵn sàng đón quân địch, lúc nào cũng đợi ra tay.
Một đống tin tình báo truyền tới trong tay bọn họ, trong đó ghi chi tiết tình hình chiến đấu của vùng đất hoang.
Là cao tầng của hai thế lực lớn,
Bọn họ biết rất rõ, cuộc chiến quyết thắng bại chân chính là cuộc chiến giữa các Đại Thừa.
Cho nên bọn họ rất quan tâm tới cuộc chiến này.
“Nam Chúc, Huyền Minh, Nguyên Thanh, ba kẻ này bên Yêu minh là khó đối phó nhất, thực lực của những kẻ khác đều thường thường, không đáng lo.
Còn về phía bên tiên tông, thực lực chẳng ra gì.
Nếu như đơn đả độc đấu thì ta dám nói giết được bọn họ!”
Băng hoàng nhìn lướt qua tình báo, tự tin nói.
“Không thể khinh thường được.” Điện chủ của Thủy Tiên điện lắc đầu: “Tông chủ của Tử Dương tông vẫn chưa xuất hiện nữa kìa.
Tới lúc này rồi mà vẫn không lộ mặt thì khả năng cao lời đồn kia là thật rồi.”
Thái độ của mấy tu sĩ Đại Thừa ở Đông hải y hệt thái độ của Huyền Minh, Nguyên Thanh ở Yêu minh.
Đều cười khẩy một tiếng.
“Làm gì có chuyện lên Địa Tiên dễ như thế, chỉ si tâm vọng tưởng mà thôi!”
“Bây giờ vẫn chưa xuất hiện thì e là không đột phá được rồi, có khi còn tẩu hỏa nhập ma, chết luôn trong động phủ rồi ấy chứ!”
“Nếu như hắn thành công thì những tu sĩ Đại Thừa trước đó thành trò cười hết à?”
“Người có thiên phú ngút trời không phải không có, nhưng thế thì đã sao chứ? Không có cường giả cảnh giới cao hơn giúp thì ai tự mình ngưng tụ được đạo quả hả?!!”
Mấy tu sĩ Đại Thừa thi nhau nói.
Hiển nhiên,
Bọn họ dè bỉu ý nghĩ bế quan cô tìm cách đột phá của Chưởng môn Tử Dương tông.
“Đúng thế thật.”
Đến Băng hoàng cũng gật đầu, cùng chung quan điểm với những Đại Thừa ở một bên.
“Cho dù không thành công thì thực lực của hắn cũng sẽ không tệ lắm, đến lúc đó chú ý chút.”
Điện chủ của Thủy Tiên điện nhắc nhở: “Còn có một vài tên già khú đế, có khi vẫn còn sống đó, cũng cần cẩn thận một chút.”
“Không sao, bên phía chúng ta cũng không kém.” Băng hoàng trầm giọng nói.
Nhưng vào lúc này.
Lại có một gã thám tử chạy vội chạy vàng tới.
Sau khi tình báo được trình lên, đám Đại Thừa vừa nhìn thì sắc mặt đã trở nên trịnh trọng.
“Thật ư!?”
Điện chủ của Thủy Tiên điện nhìn thám tử ở trước mặt.
Thám tử gật đầu, nói nhanh: “Đại Thừa của song phương đều có người bị thương…”
Nghe được thám tử hồi báo, đám Đại Thừa đều thay đổi sắc mặt.
“Thăm dò rồi báo tiếp.”
Điện chủ của Thủy Tiên điện trầm giọng nói.
“Vâng!”
Thám tử vội vã rời đi, không dám lãng phí thời gian.
Không ngừng có thám tử trở về truyền tình hình chiến đấu ở vùng đất hoang về rõ ràng một năm một mười, rất là chi tiết.