Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 911: CHƯƠNG 910: CỰC HẠN CỦA ĐỘ KIẾP

Trọng điểm chú ý trong đó hiển nhiên là tình hình chiến đấu của Đại Thừa.

Các Đại Thừa của Đông hải đều tỏ ra trịnh trọng hơn,

Đã sắp tới lúc bọn họ ra tay rồi.

Trận chiến này rất là quan trọng,

Chỉ hơi sơ sẩy tí thôi,

Là những gì hai nhà ở ven bờ Đông hải đạt được suốt nhiều năm sẽ sụp đổ chỉ trong nháy mắt.

Song,

Lợi ích đằng sau chuyện này quá lớn,

Lớn tới mức làm bọn họ cam lòng đi mạo hiểm.

Cho đến lúc này.

“ Có Đại Thừa của Yêu minh mai phục, đánh lén Phó Chưởng môn của Tử Dương tông Trí Kỳ trọng thương…”

“Tiên tông lấy pháp bảo tự bạo, cũng đánh tu sĩ Đại Thừa của Yêu minh Huyền Minh trọng thương…”

“Cuộc chiến của song phương đã vào giai đoạn gay cấn…”

Mới nhất Tin tức mới nhất được truyền về từ tiền phương.

Chỉ một thoáng.

Đám Đại Thừa Điện chủ Thủy Tiên điện đứng phắt dậy.

Liếc mắt nhìn nhau rồi lặng lẽ gật đầu.

Đã tới lúc ra tay rồi!

“Lên đường!”

“Trận chiến này, tất thắng!”

Điện chủ của Thủy Tiên điện xoay người sang chỗ khác, trầm giọng hô lớn với vô số tu sĩ.

Cổ vũ tinh thần là chuyện rất cần thiết.

“Tất thắng!”

Dưới mặt biển, vô số tu sĩ rống to, sóng âm quanh quẩn làm mặt biển cuộn sóng.

“Ào!!!”

Sóng lớn ngập trời dâng lên, một đám tu sĩ Thủy tộc giẫm lên đầu sóng, lao thẳng về bờ ở nơi xa như sóng thần!

...

Cùng lúc đó.

Nơi sâu trong vùng đất hoang.

Tô Trạch đang lặng lẽ nhìn chăm chú vào cuộc chiến giữa các Đại Thừa.

“ Bảo bối của tiên tông nhiều thật đấy, một món đồ dẫn nổ lấy bừa ra cũng có thể làm một Đại Thừa trọng thương.”

Hắn thì thào, trong mắt toát lên chút đau lòng.

Bảo bối bị nổ có giá trị không rẻ!

Tu sĩ tiên tông dẫn nổ nó mà chẳng thèm nháy mắt lấy một cái chỉ vì đánh trọng thương một Đại Thừa của Yêu minh mà thôi.

Quả nhiên là... Phí của trời!

“Ngươi lãng phí thật đó.”

Tô Trạch nhìn chằm chằm vào La Phong, lắc đầu: “Phá hủy bảo bối của ta, đợi lát nữa ngươi phải bồi thường cho ta thành tâm thành ý mới được đó.”

“Chuẩn bị xong rồi, thám tử Đông hải đã truyền tin tức về, bọn họ không kìm lòng nổi rồi.”

Hắn quay đầu nói với đám Tiểu Thanh, sau đó lại dặn dò một phen, muốn các nàng bảo đảm an toàn cho bản thân.

“Yên tâm đi chủ nhân, có đánh với Đại Thừa ta cũng không sợ.” Tiểu Hỏa vỗ ngực, nói hùng hồn.

Tiểu Thanh thì chững chạc hơn Tiểu Hỏa nhiều, nhắc nhở: “Không thể khinh thường, có lẽ bọn họ còn thủ đoạn gì khác nữa, giống với thứ dẫn nổ ban nãy.

Thứ đó mà ném tới mấy cái thì chúng ta không chịu nổi đâu.”

“Học hỏi Tiểu Thanh chút đi, đừng để bị lật thuyền trong mương ha.” Tô Trạch nói một câu.

Sau đó, nhìn chiến trường ở nơi xa.

Huyền Minh cả người nhuốm máu, hiện nguyên hình.

Một con chim đại bàng đen nhánh.

Lúc này, dáng vẻ của hắn trông rất thê thảm.

Cánh gảy, trên ngực bụng có một lỗ thủng to, có thể thấy được nội tạng đang đung đưa trong đó, ánh sáng đỏ chói mắt đang tàn sát bừa bãi trên vết thương, luôn ăn mòn máu thịt.

Điều càng bết bát hơn tình trạng bị thương của bản thân là vết thương không tài nào khôi phục nổi.

Đây là tình huống khá khó xơi của Đại Thừa.

Vết thương da thịt trong tình huống bình thường thì sẽ khôi phục lại được như thường chỉ trong tích tắc.

Mà giờ lại mãi không không khôi phục được tí gì, nên tình hình rất là tệ.

Huyền Minh biết là do ánh sáng đó nên cố đủn chúng ra ngoài, nhưng mãi không được.

Sắc mặt của hắn rất khó coi,

Không lọc được ánh sáng đỏ thì phải áp chế bằng pháp lực.

Nếu vậy thì hắn sẽ chỉ phát huy ra được bốn phần chiến lực trong tổng số mười phần thôi!

Tương đương với bên Yêu minh thiếu mất một Đại Thừa!

May mà tình hình của tiên tông ở đối diện cũng không tốt lắm.

Sắc mặt của Ngũ Học Chân trắng bệch, nửa người dưới đã không còn, mùi máu tươi nồng nặc quanh quẩn ở xung quanh.

Tu sĩ Đại Thừa cần cô đọng tiên hồn, sau khi tiên hồn và tiên thân dung hợp làm một thì mới kết ra Địa Tiên đạo quả được.

Vì vậy,

Lúc tu sĩ lên tới Đại Thừa cảnh thì mục tiêu tu hành chủ yếu là không ngừng cô đọng tiên hồn và cũng dung luyện nó vào trong cơ thể.

Trong giai đoạn này, cơ thể và hồn phách đã có một bộ phận dung hợp.

Thân thể bị thương không khôi phục được thì tương đương với hồn phách sẽ bị tổn thương!

Thương thế của hồn phách vốn rất khó chữa khỏi.

Nửa người của Ngũ Học Chân bị hủy hoại thì tương đương với thành quả khổ tu suốt nhiều năm của hắn đã bị hủy hơn nửa.

Thậm chí có khả năng cao cả đời này hắn đều phải dừng bước ở cảnh giới này, tu vi không lùi đã là may mắn lắm rồi!

“Đáng chết!”

Sắc mặt Ngũ Học Chân khó coi, trong mắt toát lên sự oán độc tột độ.

Con đường tu hành bị hủy, sao hắn không hận cho được!

“Học Chân, bình tĩnh.” Vương Hồng Phi thấy cảm xúc của hắn vô cùng kích động thì vội vàng nhắc nhở.

Bây giờ Ngũ Học Chân bị thương nặng, nếu như kích động quá đánh bừa thì rất có thể sẽ bị tóm lấy sơ hở và bị giết chết!

Khi tình huống như thế xảy ra thì hậu quả sẽ nghiêm trọng.

Nhưng Vương Hồng Phi còn chưa kịp nói tiếp thì đột nhiên đối thủ của hắn phát động thế công, áp chế hắn.

Đại Thừa của Yêu minh cũng chú ý tới tình huống của Ngũ Học Chân, nên đương nhiên sẽ không để tu sĩ tiên tông khuyên bảo Ngũ Học Chân rồi.

Bọn họ chỉ ước Ngũ Học Chân mất lý trí, xông lên chịu chết.

“Ầm!!!”

Hào quang rực rỡ nổ ra.

Tình hình chiến đấu trở nên kịch liệt hơn.

Nơi xa.

Đám đại yêu Trư Bát Giới, sư tử hoàng kim đang lặng lẽ hành động.

Một gã thám tử Đông hải tự nhận bản thân ẩn núp vô cùng tốt bị làm thịt, thân tử đạo tiêu ngay tức khắc, chẳng kịp phát báo động.

Giết chóc đang diễn ra trong âm thầm vào lặng lẽ.

Hầu hết thám tử là tu sĩ Hợp Đạo sơ kỳ, cao nhất thì cũng chỉ là Hợp Đạo trung kỳ.

Đám Trư Bát Giới đều là đại yêu Hợp Đạo đỉnh phong, thực lực đứng đầu trong số Hợp Đạo, nên giết thám tử chỉ trong tích tắc là chuyện rất đơn giản.

Chỉ một hồi.

Tất cả thám tử Đông hải đều đã bị giết.

Trư Bát Giới không trở về, hắn ẩn núp trong rừng rậm.

Cuộc chiến lát nữa diễn ra bọn họ sẽ chẳng giúp được gì, đã thế không cẩn thận là ngỏm như chơi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!