Tô Trạch thấy rất hài lòng với đám đàn em này, nên đương nhiên sẽ không bắt bọn họ đi chịu chết, hắn kêu bọn họ đợi ở bên ngoài, đến lúc đó chuẩn bị dọn dẹp chiến trường.
Đợi sau khi mọi thứ chuẩn bị xong xuôi.
Tô Trạch nhìn thoáng qua phía Đông hải rồi lại nhìn sang chiến trường ở vùng lân cận, trong mắt lóe lên kim mang sáng chói.
Đã tới lúc rồi.
Trong khoảng thời gian này hắn chạy khắp vùng đất hoang, gây ra đủ loại chuyện, điên cuồng thu hoạch tu vi nên tu vi của hắn tăng lên rất nhanh, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã đột phá tới Độ Kiếp đỉnh phong.
Thời cơ mà hắn chờ đợi chính là lúc này chứ gì nữa?
Thu hoạch trước đó chỉ là râu ria thôi.
Thời khắc thu hoạch chân chính là lúc này đây!
“Rắc rắc…”
Trong cơ thể của Tô Trạch có vô số hạt giống Long Tượng bị kích hoạt.
Màn sáng bán trong suốt xuất hiện ở trước mắt hắn.
“Hạt giống Long Tượng: Chín triệu năm trăm ngàn hạt!”
“Tu vi còn thừa: Hai trăm bốn mươi tỷ!”
Từ khi cuộc đại chiến giữa Yêu minh và tiên tông bùng nổ, Tô Trạch đã kích hoạt một lèo mấy triệu hạt giống Long Tượng, tu vi đã tiêu hao lên tới hơn ba trăm tỷ!
Gần mười triệu hạt giống Long Tượng, số lượng này đã tới gần cực hạn của Độ Kiếp cảnh.
Tô Trạch có dự cảm, hắn sắp phải đột phá rồi.
Tô Trạch vừa nghĩ một cái, hệ thống thương thành đã xuất hiện.
Sau một thao tác quen cửa quen nẻo.
Tu vi còn thừa lập tức giảm mất bốn mươi tỷ, còn hai trăm tỷ tròn.
Một kinh văn huyền ảo ngay sau đó xuất hiện.
Đó là Long Tượng Tu Thân quyết phiên bản Đại Thừa.
Trong đó ghi chi tiết phương pháp tu hành của Đại Thừa cảnh.
Tô Trạch nhìn kỹ nội dung, sau đó thì tập trung vào tu sĩ của tiên tông và Yêu minh đang đánh máu lửa ở nơi xa.
“Ra tay.”
Hắn nhẹ nhàng phất tay.
Thoáng cái.
“Grào!!”
Một tiếng rồng ngâm vang dội trong trời đất!
m thanh không lớn, nhưng lại truyền vào trong tai của tu sĩ một cách rõ ràng.
Tiếng rồng ngâm du dương vang vọng, dường như trong đó có ẩn chứa một loại ma lực đặc biệt nào đó vậy, làm vô số tu sĩ đang chiến đấu dừng lại.
Bọn họ đều ngẩng đầu lên, ngờ ngợ nhìn qua.
Nháy mắt sau đó.
Gần như tất cả tu sĩ đều ngây người ngay tại chỗ, đứng không nhúc nhích cứ như con tò te vậy, há hốc miệng ra qua lúc lâu vẫn không khép lại được, trong mắt tràn đầy khiếp sợ và kinh hãi.
Họ đã nhìn thấy gì?
Một con rồng… như trường thành màu xanh vắt ngang không trung!??
Ngay sau đó,
“Chiếp!”
Một tiếng Phượng hót vang lên.
Ánh lửa ngập trời xuất hiện, ánh lửa đỏ nhuộm cả vòm trời thành màu đỏ, trong biển lửa ấy có một con thần điểu bay vút lên.
Cả người nó bốc lên ánh lửa, cứ như thể tinh linh được sinh ra từ trong hỏa diễm, cả người đều được tạo thành từ ngọn lửa vậy.
Phía sau biển lửa, một gốc cây liễu lặng lẽ đứng, hàng vạn hàng nghìn cành cây phất phới theo gió, cành lá màu xanh biếc được ánh lửa tô điểm thêm trông mềm mại xanh tươi hơn.
Giờ khắc này, đến các Đại Thừa cũng đều dừng tay.
Bọn họ quay đầu đi nhìn về phía mấy kẻ đột nhiên xuất hiện.
Chỉ liếc mắt một cái, sắc mặt đám Đại Thừa đột nhiên thay đổi.
“Chân long? Chân phượng?”
Tiếng khẽ thốt đầy kinh hãi vang lên.
Đám Đại Thừa là cường giả có tu vi mạnh nhất ở đây nên hiển nhiên nhìn ra được lai lịch của đối phương.
Đương nhiên, thân phận của Tiểu Hỏa là Chu Tước, cũng không phải chân phượng mà bọn họ nói.
Nhưng nói như vậy không phải là không có nguyên nhân.
Có một cách nói đó là nguồn gốc của chân phượng là Chu Tước, hình tượng của cả hai đúng là có chút tương tự.
Huống hồ Chu Tước là loài có địa vị siêu nhiên nên hiển nhiên cao quý hơn chân phượng rất nhiều.
Vì vậy suy nghĩ đầu tiên trong đầu bọn họ là chân phượng, chứ không phải Chu Tước.
Dù vậy, vẫn làm rất nhiều tu sĩ Đại Thừa chấn động không thôi, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn, nhìn ba sinh vật ở trước mắt với vẻ khó tin.
Chuyện gì xảy ra vậy!?
Bọn họ đoán được là Thủy tộc ở Đông hải sẽ nhúng tay.
Nhưng lại chẳng ngờ tới sẽ có sinh vật như chân long, chân phượng xuất hiện!!!
Tình hình có chút vượt tầm kiểm soát của bọn họ rồi.
Chỉ một thoáng,
Trong lòng bọn họ đều cùng sinh ra cảm giác không ổn.
Lòng tin vốn có chút kiên định giờ đã bắt đầu dao động.
Tô Trạch đứng ở trên đầu Tiểu Thanh, sờ cằm, ánh mắt có chút nghiền ngẫm.
Hình như… hắn bị làm lơ rồi thì phải!
Cúi đầu nhìn thoáng qua đám Tiểu Thanh, trong lòng thấy có hơi cạn lời.
Xét từ góc độ nào đó, thì về mặt hình tượng Tiểu Thanh Tiểu Hỏa còn có Liễu vương, đúng là khá nổi trội.
Nên làm cho người ta chú ý tới cũng là chuyện rất bình thường.
Nên đã làm hắn trông có vẻ khá là tầm thường.
May mà, tu sĩ có mặt ở đây đều có ánh mắt rất chi là tốt.
“Có người!!!”
Tiếng kinh hô vang lên.
Một gã đệ tử tiên tông kinh hãi, chỉ vào bóng người trên đầu Tiểu Thanh hét toáng lên.
Cùng lúc đó,
Những tu sĩ khác cũng chú ý tới Tô Trạch.
Ngay tức khắc xôn xao cả lên.
Có ngu hơn nữa khi thấy một màn này thì cũng đoán ra được thân phận của Tô Trạch.
Suy cho cùng thì nếu không phải chủ nhân hoặc đồng bạn của thần thú ở dưới chân thì dám đứng lên đầu đối phương kiểu gì cũng bị xé thành mảnh nhỏ.
Điều làm bọn họ thấy chấn động tột đỉnh là khí tức mà đám Tiểu Thanh bộc phát ra.
Độ Kiếp!
Cả ba đều là yêu tu tu vi Độ Kiếp cảnh!
Kẻ đứng được trên đầu của bọn họ… Tu vi ít nhất cũng là Độ Kiếp!
Không giống với đệ tử bình thường, hiển nhiên những người nắm quyền của tiên tông và Yêu minh đều cảm nhận được rõ ràng khí tức của Tô Trạch!
“Độ Kiếp đỉnh phong.”
La Phong trầm giọng nói rồi lại bổ sung một câu: “Tu sĩ Độ Kiếp đỉnh phong rất mạnh!”
Sắc mặt của các Đại Thừa tiên tông nặng nề, rất đồng ý với cách nói của La Phong.
Tu sĩ Đại Thừa dùng từ “mạnh” để hình dung một tu sĩ Độ Kiếp,
Là một việc vô cùng hiếm thấy,
Hoặc là nói trên cơ bản là chuyện không thể nào.
Tu sĩ Đại Thừa được gọi là Tán Tiên.
Có thể được gọi kèm một chữ “tiên” thì chứng tỏ bọn họ đã khác hoàn toàn với tu sĩ bình thường.