Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 913: CHƯƠNG 912: PHIÊN BẢN ĐẠI THỪA, HIỆN THÂN (2)

Có thể nói là đứng ở trước ngưỡng tiên cảnh, thực lực mạnh tới miễn bàn.

Tu sĩ Độ Kiếp đối đầu với bọn họ thì có có thể hình dung bằng từ “không chịu nổi một kích”.

Nhưng mà lúc với đối mặt Tô Trạch, La Phong lại có một cảm giác nguy cơ cực kỳ mãnh liệt!

Trực giác nói cho hắn, nếu như đánh với đối phương... Thì hắn không có quả ngon ăn!!!

Một loại cảm giác vô cùng khác thường,

Nhưng lại tồn tại thật.

Không chỉ hắn, mà những Đại Thừa khác cũng đều có cảm giác như vậy, khi nhìn vào ánh mắt đối phương thì cứ như có một thanh tuyệt thế thần kiếm, sát khí bén nhọn đâm vào mắt!

“Đây là tu sĩ Độ Kiếp thật ư!?”

Một Phó Chưởng môn ngập ngừng hỏi.

La Phong và Vương Hồng Phi liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được sự hoảng sợ trong mắt đối phương.

Một suy đoán cùng lúc đó xuất hiện trong đầu.

“Chẳng nhẽ là người tới từ bên ngoài?”

Vương Hồng Phi thấy hơi bất an hỏi.

Ánh mắt La Phong lóe lên, không dám kết luận.

Mới Độ Kiếp đã làm Đại Thừa cảm thấy hơi nguy cơ, thực lực như thế... Chỉ có ở ngoài vùng đất hoang mới tồn tại thôi.

Nếu là thế thật,

Vậy thì chuyện này không đơn giản rồi.

Bên kia,

Các Đại Thừa của Yêu minh đều cảm thấy khủng hoảng.

“Nam Chúc, chuyện gì thế này?” Huyền Minh nhịn đau hỏi.

Ngoài Đại trưởng lão Nam Chúc thì bọn họ đều không để ý tới tình hình của vùng đất hoang, nên gặp chuyện bọn họ sẽ quay ra hỏi Nam Chúc luôn.

Nam Chúc lắc đầu, mặt mày nặng nề đến cực điểm, không rõ chuyện gì đang xảy ra.

Những Đại Thừa có mặt ở đây vừa khiếp sợ vừa thấy nghi ngờ, không đoán ra được lai lịch của hắn

Tô Trạch cũng chẳng có ý giải thích rõ với bọn họ, cũng lười lãng phí thời gian.

Bây giờ điều hắn muốn làm là mau chóng giải quyết chuyện này, sau đó thu hồi một khoản tu vi lớn!

Ban nãy hắn mới tiêu hao số tu vi mấy trăm tỷ, cần bổ sung gấp.

Cho nên.

“Các ngươi phải cẩn thận, đối phó mấy tên của Yêu minh trước.”

Tô Trạch khẽ dặn dò một câu, phất tay.

Đám Tiểu Thanh gật đầu, thân hình chợt lóe, tiến vào bên trong chiến trường của đối phương.

Mục tiêu của các nàng rõ ràng là những trưởng lão Yêu minh đang ngây người tại chỗ kia!

Cùng lúc đó.

Tô Trạch nhìn chằm chằm vào tu sĩ Đại Thừa cách đó không xa, kim mang trong mắt sáng lên, chiến ý dâng trào trong lòng, gần mười triệu hạt giống Long Tượng tỏa ra kim quang chói mắt, lực lượng mênh mông lan ra khắp toàn thân, chỉ chờ khoảnh khắc bộc phát kia.

Khác với đám Tiểu Thanh,

Sát khí của Tô Trạch không chỉ nhằm vào Đại Thừa của Yêu minh,

Mà đám Chưởng môn tiên tông cũng bị bao gồm ở bên trong!

Cảm nhận được bản thân bị khóa, sắc mặt đám tu sĩ Đại Thừa thay đổi.

Không phải bọn họ lo lắng Tô Trạch sẽ có uy hiếp gì với họ.

Cái bọn họ lo là kẻ đứng sau lưng Tô Trạch.

Kẻ bồi dưỡng ra được một tu sĩ Độ Kiếp uy hiếp được cả tu sĩ Đại Thừa đã đủ làm những Đại Thừa có mặt ở đây thấy kiêng kỵ rồi.

Nếu như đối phương là tu sĩ tới từ bên ngoài thật thì chuyện sẽ không đơn giản.

Vì vậy, sau khi bị sát khí khóa, đám Đại Thừa thấy tức giận trong lòng nhưng lại không có hành động phản kháng nào.

“Đạo hữu tới từ bên ngoài vùng đất hoang đúng không?”

Bọn họ muốn xác nhận.

Để tránh gây ra hiểu lầm.

Tô Trạch nhìn về phía tu sĩ nói chuyện thì thấy là La Phong, khẽ mỉm cười, gật đầu.

Bên ngoài vùng đất hoang?

Phàm giới đúng là ở bên ngoài vùng đất hoang nên hắn gật đầu cũng không sai.

Nhìn thấy Tô Trạch gật đầu,

Đám Đại Thừa càng thấy căng thẳng trong lòng hơn.

“Xin hỏi đạo hữu là người của tông môn nào, có khi lại có quan hệ khá thân với tam tông bọn ta đó.”

Chân mày của La Phong khẽ giật, vội vàng nói.

Lúc nói chuyện, trong mắt đám Đại Thừa của tiên tông toát lên sự mong chờ.

Nếu như suy đoán thành thật thì hiểu lầm sẽ được hóa giải, đến lúc đó có trợ giúp của đối phương thì phần thắng của tiên tông trong cuộc chiến này sẽ tăng nhiều!

Không, nói chuẩn xác ra thì, có sự ủng hộ của ngoại giới, tiên tông sẽ thắng chắc.

Chỉ tiếc,

Sự thật không giống những gì bọn họ nghĩ.

Tô Trạch chú ý tới ánh mắt của bọn họ thì cảm thấy buồn cười, hắn chẳng muốn nói nhảm, gần mười triệu hạt giống Long Tượng trong cơ thể bộc phát ra kim quang.

“Rầm!”

Kim quang sáng chói phóng lên cao.

Khí huyết mênh dâng lên như khói báo động, làm nhiễu loạn gió mây trên trời.

Con ngươi của Tô Trạch chuyển thành mắt hoàng kim chỉ trong tích tắc, một đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào các Đại Thừa ở gần đó, ánh sáng vàng nóng bỏng bắn ra.

Thấy cảnh vậy.

Sắc mặt đám Đại Thừa thay đổi kịch liệt, trở nên âm trầm.

Đối phương rõ ràng không có ý tốt, muốn ra tay với bọn họ.

Giờ này khắc này, bọn họ chẳng còn quan tâm tới thân phận thật sự gì gì đó của Tô Trạch rồi.

“Càn rỡ!”

Có Đại Thừa trợn mắt rống to, pháp lực ngập trời tuôn trào, sát khí của Đại Thừa tỏa ra biến thành áp lực kinh khủng bao phủ Tô Trạch.

Đối mặt với áp lực khủng khiếp kia,

Tô Trạch chẳng hề sợ hại, thậm chí hắn còn thấy hưng phấn và kích động không thôi nữa.

Áp lực càng lớn thì hắn sẽ tiến bộ càng nhanh.

Áp lực mà hơn mười tu sĩ Đại Thừa tạo ra chắc chắn là rất mạnh.

Kim quang trong mắt Tô Trạch sáng chói, hắn bước một bước đón lấy áp lực đang ập tới.

“Ầm!”

Một tiếng nổ ran chấn động trời đất vang vọng.

Gợn sóng vô hình dập dờn lan ra từ trên trời cao, chỉ trong chớp mắt đã càn quét phạm vi mấy trăm nghìn dặm.

Trong phạm vi của dao động, núi cao bị san bằng, hồ thì bốc hơi hết, đồng bằng biến thành đất trũng, rừng rậm biến thành đất bằng...

Tên Đại Thừa dồn áp lực lên Tô Trạch đều cảm thấy tức ngực, kêu lên một tiếng đau đớn, mặt đỏ lên.

Con ngươi của hắn co rụt lại, trong đó lộ ra chút sợ hãi.

Trong cuộc đọ sức ban nãy, người ở vào thế yếu lại là hắn!

Sắc mặt của Đại Thừa ở bên cũng trở nên u ám hơn, sự kiêng kỵ và nghi kỵ trong lòng cũng càng nặng.

Xét từ phương diện nào đó thì thực lực của đối phương đã không kém gì Đại Thừa rồi!

Thực lực của hắn càng mạnh thì đám Đại Thừa càng bất an.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!