Virtus's Reader

Truyện được làm bởi Phước Mạnh

Mua Truyện Inb Zalo: 0704730588

--------------------------

Thực lực mạnh, chứng tỏ thiên phú của hắn tốt, cũng chứng tỏ mức độ được coi trọng ở trong tông môn càng cao!

Nếu đắc tội phải người như vậy thì sau này sẽ xuất hiện phiền phức rất lớn.

“Bắt lấy hắn!” Vương Hồng Phi quát khẽ, rồi lại bổ sung: “Chớ làm hắn bị thương nguy hiểm tới tính mạng, đánh trọng thương rồi bắt là được.”

Đánh trọng thương rồi bắt,

Không cần Vương Hồng Phi nhiều lời, các Đại Thừa đều có ý nghĩ như thế.

Nếu bắt được thì ngày sau sẽ không có nhiều phiền phức lắm, ít nhất thì vẫn có cơ hội xoay xở với tông môn sau lưng hắn.

Nhưng nếu giết chết thì chuyện lớn thật rồi.

Tô Trạch cười đểu, liếc Vương Hồng Phi vài lần.

Nghĩ chu toàn phết.

Cũng có thể coi là ưu điểm.

Nhưng có lúc, nếu suy nghĩ chu toàn quá thì cũng lại là khuyết điểm.

Bởi vì Tô Trạch chẳng phải đệ tử của đại tông môn gì gì đó ở bên ngoài vùng đất hoang,

Hắn chỉ là một tán tu nho nhỏ lẻn từ phàm giới tới Địa Tiên giới, không có thân phận, không có tông môn chống lưng mà thôi.

Nếu như Đại Thừa của tiên tông cùng ra tay, sử dụng hết công lực, không kiêng dè gì,

Thì dù nhiều dù ít Tô Trạch cũng sẽ gặp phải nguy hiểm.

Nhưng bây giờ bọn họ thấy kiêng dè trong lòng, không có sát tâm,

Nên áp lực hắn phải đối mặt sẽ nhỏ đi rất nhiều!

Áp lực nhỏ đi,

Là điều Tô Trạch không muốn thấy,

Hắn lấy sát khí khóa hết đám Đại Thừa là vì muốn áp lực!

Ánh mắt Tô Trạch chợt lóe, hắn bước ra, chỉ trong tích tắc đã tới trước mặt Vương Hồng Phi, giơ tay lên tung một quyền trông bình thường vô cùng.

“Rẹt!”

Ánh điện vàng xuất hiện.

Nắm đấm lấp lóe ánh điện đấm thẳng về phía mặt Vương Hồng Phi, nơi nắm đấm đi qua, hư không chấn động, không gian xuất hiện những khe hở nhỏ ti.

Vương Hồng Phi trợn tròn mắt nhìn Tô Trạch đột nhiên xuất hiện ở trước mặt,

Tốc độ của hắn cực nhanh, có thể nói quỷ dị!

Lúc này đã chẳng kịp phòng ngự rồi!

Xuất phát từ bản năng chiến đấu,

Hắn xoay người hết cỡ, nghiêng người đi để cố né một quyền này.

“Đôm đốp...”

Ánh điện lập lòe sượt qua ngực hắn.

Song,

Quyền phong mạnh mẽ vẫn đánh vào ngực hắn.

“Bịch!”

Theo một tiếng vang nặng nề,

Trong ánh điện vàng có một bóng người bay nhanh ra ngoài và vẽ ra trên bầu trời một đường vòng cung đen nhánh.

Vương Hồng Phi cảm thấy đau ngực, tiếng lách tách truyền ra từ trong cơ thể, nỗi đau thấu xương thoáng cái đã lan ra khắp toàn thân.

Xương sườn bị gãy!

Lúc này hắn phản ứng lại, hoảng sợ cúi đầu nhìn thì hít sâu lấy một hơi.

Áo bào trắng trên người đã rách bươm, để lộ máu thịt đã da tróc thịt bong trong đó, loáng thoáng nhìn thấy mấy đoạn xương bị gãy từ trong miệng vết thương đỏ tươi ấy, đoạn xương bị gãy sắc nhọn đâm rách da thịt và lộ ra bên ngoài.

Điều bết bát hơn là, có một vài tia điện đang len lỏi trên miệng vết thương, chúng cắt vào máu thịt và phát ra những âm thanh “xèo xèo”.

Vương Hồng Phi cau mày, không biết là do đau đớn hay gì.

Đại Thừa ở xung quanh thấy cảnh tượng như vậy thì dừng bước, nhìn chằm chằm vào Tô Trạch cứ như thể đang nhìn một con quái vật.

Một quyền!

Chỉ một quyền!

Còn chưa đánh trúng hẳn, nhưng quyền phong mà một quyền đó tạo ra đã đánh bị thương một tu sĩ Đại Thừa!

Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?

Tu sĩ Đại Thừa có mặt ở đây bắt đầu tự hỏi, cho dù là bản thân thì cũng không làm được như vậy.

Nhưng tu sĩ Độ Kiếp ở trước mắt bọn họ lại làm được...

Bỗng chốc.

Một loại cảm xúc mang tên chấn động dâng trào trong lòng bọn họ như biển động dậy sóng.

Sắc mặt đám Đại Thừa thay đổi không ngừng, nhìn bóng người màu vàng kia, sự kiêng kỵ trong mắt họ càng nhiều hơn.

Tô Trạch quay đầu nhìn thẳng vào mắt của bọn họ, nở nụ cười nhạt, nói:

“Tu sĩ Đại Thừa cũng chẳng ra gì.”

“Ta còn tưởng các ngươi lợi hại lắm nên ta không lộ diện mất một thời gian, chỉ luôn đi làm thịt trưởng lão Độ Kiếp của các ngươi thôi.”

“Nếu như ta mà biết trình độ của các ngươi từ sớm thì ta sẽ chẳng lãng phí nhiều thời gian như thế.”

Chỉ ba câu ngắn tủn,

Nhưng đã làm những Đại Thừa có mặt ở đây thấy chấn động, bọn họ lọc ra được ngay thông tin mấu chốt trong đó.

“Là ngươi!!?”

Ánh mắt của Đại trưởng lão Yêu minh - Nam Chúc đột nhiên trở nên sắc bén, hắn nhìn Tô Trạch, rất nhiều manh mối hiện ra trong đầu và rồi hắn hiểu ra.

Những Đại Thừa khác cũng hiểu ra rất nhanh, ánh mắt họ nhìn Tô Trạch cũng thay đổi.

“Đúng là ta, trưởng lão Độ Kiếp của Yêu minh và tiên tông các ngươi đã nằm xuống trong khoảng thời gian này đều là do ta giết.”

Tô Trạch hơi gật, thừa nhận rất chi thẳng thắn, hắn nói tiếp: “Cả những đại yêu Hợp Đạo trước kia nữa, đều là ta làm thịt, chuyện này thì các ngươi trách oan tiên tông thật rồi.”

Lời vừa dứt.

Bầu không khí trong nháy mắt đã trở nên căng thẳng.

Lời mà Tô Trạch nói cũng không to lắm,

Thậm chí có thể nói là rất bình thản.

Song,

Lọt vào trong tai của chư vị tu sĩ Đại Thừa thì lại như một tiếng nổ rền vang đinh tai nhức óc như Bàn Cổ khai thiên lập địa!

Ầm một tiếng.

Chỉ trong nháy mắt ấy, đầu của bọn họ chết máy, bị những lời này làm cho mất năng lực suy nghĩ.

Những đại yêu Hợp Đạo lúc đầu đều bị tu sĩ trước mắt giết?

Những trưởng lão Độ Kiếp đã ngã xuống kia cũng giống thế?

Vậy có nghĩa là…

Tiên tông và Yêu minh đã hiểu lầm nhau ngay từ lúc mới bắt đầu!?

Hiểu lầm không được hòa giải,

Và còn dần trở nên sâu sắc hơn, cuối cùng phát triển thành hai thế lực lớn tiên tông và Yêu minh khai chiến, song phương kết huyết hải thâm thù!

Mà ngọn nguồn của mọi chuyện đều đến từ tu sĩ trước mắt này!?

Nghĩ tới tình cảnh bây giờ, nghĩ tới những tu sĩ đã nằm xuống kia.

Đám Đại Thừa không giữ nổi lý trí nữa.

“Ngươi đáng chết!!!”

“Thật to gan! Ngươi dám.... Dù ngươi có thân phận gì thì hôm nay ngươi cũng đừng nghĩ đi!”

Trong mắt các tu sĩ Đại Thừa chứa đầy sát khí, lạnh lùng nhìn Tô Trạch như đang nhìn một xác chết.

Đảo loạn thế cục của vùng đất hoang, tiêu diệt tu sĩ của Yêu minh và tiên tông, làm hai thế lực lớn quyết chiến...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!