Tổn thất của bọn họ trong đó là rất khó tưởng tượng.
Kêu bọn họ không hận sao được?
Dù thân phận của đối phương là đệ tử của đại tông môn nào đó thì bọn họ cũng chẳng quan tâm nữa.
Làm ra chuyện lớn như vậy thì dù có giết luôn đối phương, tông môn sau lưng hắn cũng sẽ không phản đối.
Suy cho cùng thì xét từ góc độ nào đó, bên chiếm lý là bọn họ.
Ánh mắt của hơn mười Đại Thừa đều tập trung lên người Tô Trạch, cảm giác áp bách vô hình phủ xuống tụ thành một áp lực kinh khủng giống như một ngọn núi, vọt thẳng về phía Tô Trạch!
Nếu như là tu sĩ Độ Kiếp bình thường,
Chỉ sát khí vô hình này cũng đủ làm họ trọng thương.
Nhưng Tô Trạch.... Lại không phải Độ Kiếp bình thường!
Dưới sự tôi luyện của gần mười triệu hạt giống Long Tượng, tu vi gần tới cực hạn của Độ Kiếp cảnh, pháp lực màu vàng vô tận.
Đã làm tiên thân của hắn đạt đến một trình độ kinh thế hãi tục.
Thậm chí,
Nếu chỉ so về thân thể xác thịt thì hơn mười tu sĩ Đại Thừa ở trước mặt này đều không phải đối thủ của hắn!
Kim quang trên người Tô Trạch chợt lóe,
Một luồng khí thế ngất trời đột nhiên bùng nổ.
Kim quang sáng chói bay thẳng đến chân trời, một đại dương màu vàng mênh mông chợt xuất hiện ở trên bầu trời.
Trong bỗng chốc, khắp vòm trời đều bị nhuộm thành màu vàng.
“Ầm!”
Sát khí của song phương va chạm rồi nổ.
Chỉ trong nháy mắt,
Luồng sát khí được tạo thành từ hơn mười Đại Thừa tan biến!
Con ngươi của đám Đại Thừa co rụt lại, sự hoảng sợ lướt vụt qua trong mắt, cảm thấy thật khó tin.
Đây là chuyện bọn họ không đoán ra được.
Tô Trạch không cho bọn họ quá nhiều thời gian,
Hạt giống Long Tượng vẫn đang tiếp tục kích hoạt, sắp tới cực hạn của Độ Kiếp cảnh,
Lát nữa thiên kiếp ập xuống, sau khi thành công lại phải cần một lượng lớn tu vi nữa.
Để có tu vi sử dụng trong giai đoạn Đại Thừa thì trận chiến hôm nay phải thắng triệt để.
Đưa mắt thoáng nhìn, Tô Trạch thấy đám Tiểu Thanh ở nơi xa đều dũng mãnh phi thường.
Thì khóe miệng của hắn cong lên, nở một nụ cười.
Không thể để mỗi đám Tiểu Thanh chiếm trọn sân khấu được, tâm điểm vẫn phải là hắn.
Ngay sau đó,
Hắn biến thành một luồng sáng vàng, chỉ trong phút chốc đã tới trước mặt một tu sĩ Đại Thừa.
Gần mười triệu giống Long Tượng bộc phát ra ánh sáng rực rỡ chói mắt, đại dương mênh mông trong đan điền sôi trào, pháp lực vô tận tràn vào trong tứ chi bách hài của Tô Trạch.
Điều này làm tốc độ của hắn đã đạt đến một ngưỡng nhanh tới khó tin,
Thế cho nên đối phương chẳng hề có thời gian để phản ứng.
Ánh mắt Tô Trạch như điện, hờ hững giơ tay lên, nắm tay lại và tung quyền.
“Tách tách!”
Tia chớp vàng chợt xuất hiện.
Nắm đấm có ánh điện vờn quanh tung một quyền đánh vào lồng ngực của đối phương!
“Rầm!”
Sóng khí kinh khủng bộc phát, sóng xung kích lan ra trong nháy mắt.
Một bóng người bay ra ngoài, máu tươi bắn ra từ ngực và vẽ ra một đường màu đỏ đẹp đẽ!
“Hàn Lâm!”
La Phong gào lên, khi thấy trên người tu sĩ Đại Thừa kia có một lỗ thủng lớn từ trước xuyên qua sau thì trợn tròn cả mắt.
So với hắn, những Đại Thừa khác thấy chấn động nhiều hơn là tức giận.
Một quyền suýt nữa đánh chết một tu sĩ Đại Thừa!
Thực lực này mạnh tới nhường nào cơ chứ!?
Đã thế đối phương còn chỉ là một tu sĩ Độ Kiếp nữa…
Nếu như đổi lại là Đại Thừa thì chẳng phải giết bọn họ dễ như cắt tiết gà sao?
Mà họ lại có mối thù lớn không đội trời chung với đối phương....
Nghĩ đến đây, ánh mắt đám Đại Thừa đều thay đổi.
Thế lực sau lưng thần bí khó lường, thực lực và thiên phú của bản thân lại mạnh.
Hai yếu tố này, dù là yếu tố nào thì cũng đủ làm bọn họ nâng cao cảnh giác rồi.
Huống hồ bây giờ, đối phương đều có cả hai yếu tố!
Người này... Không thể để sống được!
Chỉ một thoáng, một ý nghĩ cùng xuất hiện trong đầu bọn họ.
“Bắt hắn lại!!!”
Gần như là cùng một lúc La Phong và Nam Chúc đều khẽ gầm lên.
Ngay sau đó.
Gần mười tu sĩ Đại Thừa cùng nhau hành động!
Một luồng sát khí ác liệt xuất hiện, khóa chặt Tô Trạch, chỉ trong nháy mắt đã chặn hết đường lui!
Nhiều tu sĩ Đại Thừa hợp lực vây công như vậy,
Dù là tu sĩ Đại Thừa đỉnh phong thì cũng phải ăn thiệt lớn,
Chỉ hơi sơ sẩy tí thôi là thân tử đạo tiêu ngay.
Tô Trạch vẫn bình tĩnh, không hề bối rối hay nôn nóng tí nào.
Bí quyết xa xưa hắn đọc lên, âm thanh thê lương, để lộ bí ẩn của thời kỳ Viễn cổ.
“Thình thịch!”
Tiếng tim đập trầm lắng giống như tiếng trống trận quanh quẩn.
Một đốm sáng đỏ sáng lên trong lồng ngực của Tô Trạch.
Hoa văn màu đỏ hiện ra,
Và nhanh chóng lan ra khắp người Tô Trạch,
Hồng quang yêu dị hòa vào với kim quang sáng chói, trông rất là quỷ dị.
Man Thần quyết!!!
Tô Trạch giương mắt, sâu trong đáy mắt dấy lên chiến ý đầy bạo ngược.
Lực lượng cuồng bạo chứa đầy trong người hắn,
Biến hóa lớn như thế,
Ở trong tình huống có tăng phúc gấp mười lần trên nền tảng cơ sở,
Nếu tiên thân của hắn không gần như hoàn mỹ, mạnh vượt lẽ thường thì e sẽ bị căng tới nổ tan xác luôn!
Chắc là Tổ tiên xưa kia của bộ tộc Man Thần không đoán được sẽ có tình huống như thế,
Không ai tưởng tượng ra được, lại có tu sĩ Độ Kiếp tôi luyện cơ thể tới được mức độ này.
Thực lực càng mạnh mẽ thì lực lượng sau khi tăng phúc sẽ lại càng mạnh.
Lực lượng càng mạnh thì càng cần thân thể rắn chắc hơn để chịu tải.
Tô Trạch có được cả hai điều này nên mới phát huy được hết cực hạn của nó!
“Ầm!”
Một luồng khí huyết ngập trời xuất hiện, từ bộc phát ra trên người Tô Trạch.
Ở xung quanh cơ thể mạnh mẽ kia, hư không chấn động, không gian hơi vặn vẹo, ánh sáng tản ra, làm cho bóng dáng của hắn trông có hơi hư ảo.
Với chiến lực được cường hóa gấp mười lần,
Thực lực của Tô Trạch đã tới một mức độ khó tưởng tượng được.
Chẳng đợi đám Đại Thừa kịp phản ứng.
Hắn đã xuất hiện ở trước mặt Đại Thừa của Yêu minh Nguyên Thanh rồi.
Sau đó, tung một quyền đánh vào lồng ngực Nguyên Thanh!
“Bịch!!!”
Nổ vang xuất hiện, cột sáng màu vàng xuyên qua bầu trời, bao phủ lấy người của Nguyên Thanh!