Chỉ trong nháy mắt, như có tiếng kêu thảm thiết truyền ra từ trong đó.
Nhưng mà lại trở về bình thường rất nhanh, mọi thứ trong thế gian như bị cột sáng màu vàng đó cướp đoạt hết.
Đợi sau khi cột sáng biến mất.
Thì bóng dáng của Nguyên Thanh cũng biến mất theo luôn.
Cùng lúc đó,
Tổng bộ Yêu minh, trong Mệnh Hồn điện, một Hồn đăng được cung phụng ở chỗ cao nhất chợt tắt!
“Ầm!”
Thiên địa chấn động, dao động vô hình khuếch tán càn quét bốn phương tám hướng, vô số núi cao ầm ầm sụp đổ, bị chấn vỡ thành phấn vụn luôn.
Song.
Công kích có thể giết chết tu sĩ Đại Thừa một cách dễ dàng của đám tu sĩ Đại Thừa lại không phát huy được chút tác dụng nào.
Trong hào quang hỗn loạn không có bất kỳ bóng người nào.
Cùng lúc đó,
Kim quang bộc phát.
Đám Đại Thừa quay đầu nhìn lại và tận mắt nhìn thấy cảnh tượng Nguyên Thanh bị một quyền giết chết.
Kim quang chói mắt đã chiếu rõ vẻ mặt đơ tới dị thường của các Đại Thừa.
Bọn họ ngơ ngác nhìn khoảng không trống rỗng trước mặt Tô Trạch, cứ như thể nhìn thấy gì đó khó tin vậy.
Tu sĩ Đại Thừa của Yêu minh, Nguyên Thanh chết rồi.
Đã thế còn chết một cách nhanh gọn,
Chết đột ngột như thế.
Thậm chí bọn họ còn chưa kịp phản ứng thì Nguyên Thanh đã thân tử đạo tiêu rồi, chẳng hề lưu lại thi thể luôn.
“Này....”
Nam Chúc ngơ ngác nhìn, hơi hé miệng, qua một lúc lâu vẫn không khép lại được.
Không chỉ hắn, mà tất cả tu sĩ Đại Thừa ở đây đều ngây người tại chỗ luôn.
Tu sĩ Đại Thừa là cường giả thuộc lớp đứng chóp bu ở vùng đất hoang.
Trong tình huống bình thường thì bọn họ sẽ chẳng có chuyện sẽ nằm xuống đâu.
Cho dù xảy ra đại chiến thì cùng lắm cũng chỉ là nhiều trọng thương, sẽ không chết.
Nhưng bây giờ, một tu sĩ Đại Thừa có thực lực mạnh mẽ đã chết.
Còn là chết thẳng cẳng, chẳng có tí cơ hội phản kháng nào!
Chuyện này đã vượt khỏi nhận thức của bọn họ, họ không tài nào tin vào được những gì mà bản thân đã nhìn thấy.
Tô Trạch cũng chẳng định cho bọn họ nhiều thời gian để phản ứng, hắn đảo mắt và tập trung vào một Đại Thừa của tiên tông.
Thoáng cái,
Hắn biến thành kim quang xuất hiện trước mặt tên tu sĩ Đại Thừa kia, giơ nắm đấm lên và nện.
“Mau tránh ra!!!”
Đám Đại Thừa La Phong nhìn thấy thì trợn tròn cả mắt, gào lên và cùng lúc đó cũng chạy hộc mạng tới, tung ra những pháp thuật ác liệt nhằm ngăn cản Tô Trạch.
Hiệu quả không phải là không tốt, mà phải nói là chẳng có tí ti hiệu quả gì cả.
Nắm đấm của Tô Trạch nhanh như tia chớp đánh vào người tên Đại Thừa ở trước mặt, đánh người hắn tách thành hai khúc.
Sau đó người hắn vặn vẹo, kim quang nổ tung, chỉ trong nháy mắt đã tránh được công kích ở phía sau.
Khi đám người La Phong kịp phản ứng thì đã không kịp thu tay lại nữa rồi.
“Ầm!!!”
Tiếng nổ rền vang như khai thiên tích địa vang vọng.
Đủ loại pháp thuật bao phủ lấy tu sĩ Đại Thừa của tiên tông kia.
Có tiếng kêu thảm thiết truyền ra từ trong đó, thê thảm vô cùng, cực kỳ thê lương.
Đợi sau khi tia sáng tan đi,
Hai phần cơ thể rơi từ trong đó ra ngoài.
La Phong vội vàng đỡ lấy, sau khi phát hiện tu sĩ này còn thoi thóp thì thở phào nhẹ nhõm.
Ngay sau đó.
Hắn ngẩng phắt đầu lên, nhìn về phía kẻ đầu sỏ, sát khí trong mắt nồng nàn, gần như muốn biến thành sông lớn chảy ra.
“Chết tiệt! Cẩn thận!”
Ở lúc hắn ngẩng đầu thì Tô Trạch lại ra tay.
“Keng!”
Tiếng kiếm kêu lanh lảnh vang vọng trong thiên địa.
Một ánh kiếm trong vắt đột nhiên xuất hiện.
“ Há chẳng thấy nước sông Hoàng Hà từ trời tuôn xuống, chảy tuột về biển Đông, chẳng quay về...”
Tô Trạch cầm Trảm Tiên kiếm trong tay, khẽ đọc kiếm quyết, pháp lực vô cùng vô tận trong cơ thể truyền vào trong trường kiếm!
Ngay sau đó.
“Đùng!!!”
Một dòng sông dài được tạo thành từ ánh kiếm rộng chừng ngàn trượng chợt xuất hiện!
Sông dài chảy băng băng không dứt, thoáng cái đã bao phủ hết tu sĩ Đại Thừa!
“Á!!”
Trong “nước sông” cuồn cuộn, một đám tu sĩ Đại Thừa đang tranh nhau vượt sông, cố chống lại kiếm khí kinh khủng xung quanh, cố gắng thoát khỏi sông lớn.
Nhưng bọn họ còn chưa kịp ra sức chống cự thêm.
Câu kiếm quyết thứ hai đã được bật thốt lên từ trong miệng của Tô Trạch.
“ Cha mẹ soi gương buồn nhìn tóc bạc, sáng còn như tơ đen mượt, chiều tối đã trắng như tuyết...”
Ngay sau đó, câu thứ ba, câu thứ tư...
Từng câu kiếm quyết được bật thốt lên,
Hàng loạt ánh kiếm phá vỡ phía chân trời xuất hiện.
“Thánh hiền xưa nay đều cô quạnh....”
Cùng với câu kiếm quyết thứ chín được đọc lên.
Một ánh kiếm chiếu sáng khắp vòm trời xuất hiện.
Kim quang trên người Tô Trạch cũng gần như biến thành thực chất, cả người cứ như được bao bọc trong một bộ áo giáp vàng, ánh vàng sáng chói chiếu rọi thiên địa, pháp lực vô cùng vô tận truyền hết vào Trảm Tiên kiếm!
“Chết cho ta!”
Nhìn chư vị tu sĩ Đại Thừa đang đấu trí đấu dũng với ánh kiếm, huyết sắc hiện lên trong mắt hắn, chém ra một kiếm mạnh nhất!
“Ongggg!”
Kiếm thứ chín bị chém ra, mọi thứ trong thế gian cứ như thể đều bị nhấn nút tắt tiếng vậy, yên tĩnh không có tí tiếng động nào.
Mọi hào quang đều bị kiếm thứ chín cướp mất,
Trong trời đất như chỉ còn lại một kiếm này thôi vậy.
Trong biển ánh kiếm, một đám Đại Thừa mở to mắt, hoảng sợ tột độ, sự tuyệt vọng không thôi dâng lên ở trong lòng.
Ánh kiếm chỉ phút chốc đã tới,
Bao phủ lấy bọn họ.
Nơi xa,
Vô số tu sĩ đang chiến đấu đều thi nhau dừng tay, nhìn ánh kiếm trên không trung, họ đứng ngơ ngác, hai mắt thẫn thờ, đã khôn còn năng lực suy nghĩ nữa.
Một người đánh với hơn mười tu sĩ Đại Thừa!
Trong lịch sử của cả vùng đất hoang chưa có chuyện vô lý thế này bao giờ!
Đừng nói là xuất hiện, dù là tưởng tượng một chút thì cũng đã thấy buồn cười lắm rồi.
Là chuyện không thể nào xảy ra.
Nhưng lúc này nó lại xuất hiện ở trước mắt bọn họ một cách rõ ràng.
Không có ai còn tâm trí để nghĩ tới chiến đấu nữa rồi.
Bọn họ đều đứng im nhìn, bọn họ đang đợi, mong cường giả Đại Thừa nhà mình sẽ lao ra khỏi đó.
Nhưng
Thời gian trôi qua từng giây từng phút một,
Ánh kiếm đang dần yếu đi.
Nhưng mãi vẫn không có Đại Thừa nào vọt ra từ trong đó hết.
Bỗng chốc,