Trong đầu vô số tu sĩ đều có chung một ý nghĩ.
Có khi nào lão tổ... Thua rồi không??
Rất nhanh, suy đoán đã được chứng thực.
Khi ánh sáng tan đi gần hết thì để lộ ra vô bóng dáng tơi tả không chịu nổi ở trong đó.
Có yêu tu, có Nhân tộc.
Đám cường giả mạnh nhất của hai thế lực lớn tiên tông và Yêu minh xuất hiện với hình tượng tàn tạ khó tả.
Trên tiên thân tràn đầy vết thương, máu tươi chảy từ trên bầu trời xuống, tạo ra một trận mưa máu xuống vùng đất phía dưới.
Tất cả Đại Thừa đều không nhúc nhích,
Giống như.... Đã chết rồi vậy.
Chỉ một thoáng.
Mọi âm thanh trên chiến trường đều biến mất.
Vô số tu sĩ của tiên tông và Yêu minh nhìn chằm chằm, ánh mắt lơ mơ, sự kinh hãi dâng lên trong lòng không kìm được nữa, lan ra như biển động sóng gào.
Thua!
Các Đại Thừa chiếm ưu thế tuyệt đối về số lượng, thua.
“Một là đầu hàng, hai là chết.”
Giọng nói bình tĩnh truyền đến từ trên không trung, đánh thức vô số tu sĩ đang thừ người.
Nghe thấy lời Tô Trạch nói, sắc mặt của bọn họ thay đổi.
Những cảm xúc như khuất nhục, tuyệt vọng, tức giận, không cam lòng v.v… xuất hiện.
Đến cuối cùng thì lại đều chuyển thành bất lực!
Đối mặt với thực lực có tính áp đảo tuyệt đối thì có nhiều mưu kế tới đâu về vô dụng hết.
Tô Trạch nói xong thì tập trung nhìn tu sĩ Đại Thừa đã gục.
Cong ngón tay búng một cái,
Hàng loạt kim quang hiện lên, chui vào trong ấn đường của đám Đại Thừa.
Kim quang chui vào trong Nê Hoàn Cung của bọn họ, biến thành cấm chế giam cầm nguyên thần để tránh xảy ra biến cố.
Người bị thương nặng nên đám tu sĩ Đại Thừa đã chẳng còn năng lực để phản kháng nữa, đều bị Tô Trạch khống chế.
Ban nãy hắn cố ý nương tay đôi chút, không giết chết hết, giữ lại mấy người.
Trong đó có Đại trưởng lão Yêu minh Nam Chúc, La Phong cùng với Vương Hồng Phi của tiên tông.
Còn những Đại Thừa khác thì đã chết hết.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Từ lúc Tô Trạch xuất hiện đến cuộc chiến kết thúc chỉ mất khoảng nửa nén hương.
Sau đó, tu sĩ Đại Thừa cao cao tại thượng kẻ thì chết, kẻ thì bị thương, không một ai đỡ được nổi hai chiêu của Tô Trạch.
Rất nhiều tu sĩ cảm thấy chỉ có chốc lát thôi,
Mà thế cục đã bị thay đổi tới làm người ta bất ngờ.
Tiên tông và Yêu minh không một ai thắng.
Một cường giả thần bí đột nhiên xuất hiện, thẳng tay chém giết nhiều tu sĩ Đại Thừa, cũng khống chế những Đại Thừa còn sống sót, trở thành người thắng cuối cùng.
Thậm chí tu sĩ Đại Thừa còn chẳng kịp giở lá bài tẩy ra thì đã bị thế công dữ dội bao phủ rồi.
Khi Tô Trạch không ra tay nữa,
Thì bọn họ cũng chẳng còn sức đâu để sử dụng sát chiêu nữa rồi.
Tiện tay truyền cho mấy Đại Thừa còn sống có chút pháp lực để giữ mạng xong thì Tô Trạch tập trung sức chú ý lên thi thể của những Đại Thừa đã chết khác.
Do hắn nương tay nên cơ thể của những Đại Thừa đã chết cũng coi như được bảo tồn hoàn chỉnh.
Bảo vật trữ vật của bọn họ vẫn còn vẹn toàn, binh khí họ sử dụng có chút tổn hại nhưng vẫn sử dụng được.
Hoa văn đỏ ngầu trên người Tô Trạch biến mất, không sử dụng Man Thần quyết nữa.
Hắn hơi phất tay, ngay tức khắc đã lôi thi thể của Đại Thừa tới bên người.
Thần niệm đảo qua, đồ trên người đều lộ ra hết.
Không lãng phí thời gian.
Tô Trạch lại bắt đầu thu hồi.
Ở trong giao diện hệ thống, tu vi còn thừa đang tăng lên một cách nhanh chóng, chỉ tích tắc đã vượt cột mốc ba trăm tỷ.
Thứ mà tu sĩ Đại Thừa mang theo người hơn hẳn của tu sĩ Độ Kiếp một bậc.
Nhất là chính cơ thể của bọn họ cũng đã rất có giá trị rồi, thu hồi được một khoản tu vi kha khá.
Tô Trạch làm rất thành thạo, chỉ chốc lát đã thu hồi hết mọi thứ của Đại Thừa đã chết.
“Tu vi còn thừa: Tám trăm năm mươi tỷ!”
Thấy con số này,
Khóe miệng của Tô Trạch cong lên, nở một nụ cười đầy thỏa mãn.
Thu hoạch không tệ.
Thu hồi thêm chút đồ nữa là áng chừng sẽ lên tới cột mốc một ngàn tỷ.
Tô Trạch nhìn thoáng qua ba người La Phong ở một bên, không khách sáo tí nào, tản thần niệm ra lấy hết những thứ đáng giá trên người họ.
Ba Đại Thừa vẫn còn đang hôn mê rùng mình, không biết bản thân đã nghèo rớt mồng tơi.
Sau khi thu hồi bảo vật của ba vị Đại Thừa còn sống.
Tu vi còn thừa đã lên tới cột mốc một ngàn tỷ,
Đạt đến hơn một nghìn một trăm hai mươi tỷ!
Nhìn chuỗi số dài dằng dặc kia, Tô Trạch có hơi ngây người.
Đây mới chỉ là thu hồi gia tài của mấy vị Đại Thừa mà thôi.
Nếu như thu hồi hết gia tài của cả Yêu minh và tiên tông thì sẽ là một khoản tu vi lớn tới đâu cơ chứ?
Có thể nói là không tưởng tượng nổi!
Tô Trạch hít sâu, làm bản thân tỉnh táo lại.
Chuyện vẫn chưa giải quyết xong xuôi, chắc đám ở Đông hải sắp tới rồi.
Vì để tránh gặp chuyện không may,
Tô Trạch thần niệm khóa nơi xa trên chiến trường rất nhiều tu sĩ Độ Kiếp.
Một loạt kim quang xuất hiện ở trước mặt bọn họ.
Xuất hiện cùng những luồng kim quang đó là một câu nói lạnh tanh.
“Nếu không muốn chết thì đừng phản kháng.”
Rất nhiều Độ Kiếp suýt chống cự theo bản năng thấy ớn lạnh sau lưng, cảm thấy có một ánh mắt lạnh lùng nhìn lướt qua người, cả người trở nên lạnh lẽo, thấy sợ hãi.
Bọn họ không dám làm ra động tác gì hết, ngoan ngoãn mặc cho kim quang ở trước mắt chui vào trong Nê Hoàn Cung của bản thân.
Cấm chế nguyên thần được tạo thành rất nhanh, sắc mặt đám tu sĩ Độ Kiếp ỉu xìu.
Cấm chế được tạo xong thì sự sống chết của bọn họ đều sẽ không còn nằm trong tay của bọn họ nữa rồi.
Tất cả sẽ được quyết định với một ý nghĩ của Tô Trạch!
Bọn họ nhìn bóng dáng ở trên bầu trời kia, trong mắt chứa đầy sự nghi ngờ.
Rốt cuộc tu sĩ mạnh như thế Mạnh như thế này chui từ xó nào ra vậy?
“Dọn dẹp chiến trường, nhanh nhẹn lên chút.”
Tô Trạch dặn dò đám Tiểu Thanh một câu xong thì tập trung sức chú ý lên việc kích hoạt hạt giống Long Tượng.
Giờ này khắc này,
Tổng số hạt giống Long Tượng đã lên tới chín triệu chín trăm ngàn hạt, chỉ thiếu một trăm ngàn hạt nữa là đạt tới cực hạn mười triệu hạt giống Long Tượng.