Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 918: CHƯƠNG 917 - THỦY TỘC ĐÔNG HẢI THONG DONG TỚI CHẬM

Lúc hắn đạt tới cực hạn thì đó cũng sẽ là lúc Tô Trạch bắt đầu đột phá.

Hắn ngồi xếp bằng ở trong hư không, hắn trông về phía xa, chờ đợi trong yên lặng.

Phía dưới.

Tiểu Thanh, Tiểu Hỏa cùng với Liễu vương bắt đầu chỉ huy các tu sĩ Độ Kiếp dọn dẹp chiến trường và thu gom đội ngũ, tập trung tu sĩ dưới trướng lại.

Mười đại yêu Trư Bát Giới cũng hiện thân, bắt đầu hỗ trợ.

Mặc dù phần lớn tu sĩ lựa chọn đầu hàng,

Nhưng vẫn có một phần tu sĩ không cam lòng, cố tình gây sự.

May đám Tiểu Thanh đã tính được từ trước, ngay lúc những tu sĩ gây chuyện vừa lộ mưu đồ thì đám Tiểu Thanh sẽ ra tay bóp chết kịp thời luôn.

Cách làm lãnh khốc và trực tiếp đó làm cho tất cả tu sĩ thấy hơi hãi, tính toán trong lòng cũng bị gạt đi, không dám gây chuyện thị phi nữa.

Trong lúc mọi thứ đang được thực hiện trật tự, đâu vào đấy.

Ở chân trời phương xa.

Một luồng khí thế cuồn cuộn tản ra.

Ngay sau đó,

Hàng loạt bóng dáng xuất hiện, khí tức mạnh mẽ không hề che dấu, mùi tanh thuộc về riêng ven biển phả vào mặt!

“Là Thủy tộc ở Đông hải! Bọn họ tới thật rồi!”

Có tu sĩ Độ Kiếp khẽ quát lên.

Vừa nói dứt lời thì mới nhớ ra tình hình hiện giờ đã khác trước, Đại Thừa bị đánh bại, nên thủ đoạn bọn họ chuẩn bị cũng đã không còn tác dụng gì rồi.

Nhưng có vị kia ở... Nên cũng chẳng cần thủ đoạn đặc biệt gì.

Rất nhiều tu sĩ Độ Kiếp đều bình tĩnh lại, lặng lẽ nhìn về phía bóng người trên không trung, trong mắt có chứa chút mong đợi.

Nếu như cường giả Đông hải giết được hắn thì bản thân sẽ được tự do.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện,

Thì trong đầu của bọn họ đã hiện ra cảnh tượng vừa xảy ra ban nãy, rùng mình luôn.

Nhiều Đại Thừa như vậy mà còn chẳng phải đối thủ của hắn.

Cường giả Đông hải... Khả năng cao cũng chẳng phải đối thủ của hắn.

Không chỉ có thế, với cái nết vừa xuất hiện đã làm thịt nhiều Đại Thừa như vậy, nếu mà hắn thua thật thì có khi sẽ kéo cả bọn họ cùng chết chung ấy chứ…

Nghĩ đến đây, rất nhiều Độ Kiếp chẳng biết mình nên vui hay nên buồn nữa.

Được sống nhục đã là kết quả tốt nhất khi so với chết rồi.

Cùng lúc đó.

Trên bầu trời.

Trong mắt Tô Trạch chợt lóe lên ánh điện vàng, nhìn tu sĩ Đông hải đang tới gần, nở một nụ cười thản nhiên.

“Tu vi tự dâng tới tận cửa, có ngu mới không cần.”

Hắn thấp giọng tự nói, chẳng hề coi tu sĩ Đông hải ra gì.

Bên kia.

Hình như tu sĩ Đông hải cũng nhận ra có gì đó không đúng.

Cuộc chiến đấu chém giết thảm thiết theo như dự đoán không thấy đây, cuộc chiến của Đại Thừa kinh thiên động địa cũng không xuất hiện.

Cả chiến trường... Yên tĩnh tới hơi làm người ta nao nao.

Theo bản năng.

Điện chủ của Thủy Tiên điện và Băng hoàng đều dừng bước, cau mày nhìn khắp chiến trường.

Rất nhanh,

Bóng dáng của Nam Chúc, La Phong cùng với Vương Hồng Phi đã xuất hiện ở trong tầm mắt của bọn họ.

Khi bọn họ thấy rõ tình trạng thê thảm của đối phương thì con ngươi co rụt lại, sự khiếp sợ tột độ hiện lên trong mắt.

Chuyện gì thế này!?

“Sao bọn họ lại bị thương tới mức này cơ chứ?”

“Những tu sĩ Đại Thừa khác đâu rồi? Đi đâu cả rồi?”

“Đã xảy ra chuyện gì? Sao bọn họ không đánh tiếp!?”

Tiếng kinh hô vang lên.

Đại Thừa của Đông hải tròn mắt, thấy nghi ngờ không thôi, chẳng rõ là có chuyện gì đang xảy ra.

“Cảnh này khác xa với những gì thám tử nói!”

Một gã Đại Thừa mới vừa nói cái thì nhận ra có gì đó sai sai luôn.

Kể từ sau khi bọn họ lên đường thì hình như không có thám tử nào gửi tình báo về nữa!

Lời vừa nói ra.

Một đám tu sĩ của Đông hải đều cảm thấy không đúng.

Đúng là bắt đầu từ lúc bọn họ lên đường là thám tử đều không truyền tình hình về nữa.

Không,

Nói chính xác ra thì,

Từ lúc bắt đầu lên đường cho đến bây giờ thì họ chưa nhìn thấy bóng dáng tên thám tử nào cả!

Dựa theo quy củ thì bọn họ vẫn phải báo cáo tình hình mới đúng.

Đây là mệnh lệnh của tu sĩ Đại Thừa nên chắc chắn đám thám tử sẽ chẳng dám làm trái đâu.

Và thế là chỉ còn một loại khả năng thôi.

Bọn họ đã xảy ra chuyện gì rồi, nên không thể trở về truyền tình báo được!

Ở trong lúc thế này thì sẽ gặp phải loại chuyện gì được?

Đáp án không cần nói cũng biết.

Ai làm?

Nghi ngờ vừa mới xuất hiện,

Thì một luồng kim quang sáng chói cũng dần dâng lên ở đằng trước!

Kim quang chói mắt như một mặt trời mới mọc, nó nhuộm vùng đất trời này thành một màu vàng một cách nhanh chóng.

Chỉ trong tích tắc,

Cả đại quân Đông hải đều bị ánh sáng vàng này bao phủ.

Vô số tu sĩ dừng bước, ngẩng đầu nhìn mặt trời vàng kia, trong mắt chứa toàn sự kinh hãi.

Bây giờ đang vào lúc giữa trưa,

Mặt trời đã mọc từ lâu lẩu lầu lâu rồi,

Mặt trời thứ hai ở đâu ra nữa?

Sắc mặt đám tu sĩ Đại Thừa chợt đổi, nhìn chằm chằm vào nơi có kim quang lộng lẫy nhất, ánh mắt họ sắc bén, nhìn chăm chú vào bóng dáng trong đó.

“... Ngươi là ai!?”

Băng hoàng trầm giọng hỏi.

Sắc mặt của Điện chủ Thủy Tiên điện ngưng trọng, hắn dự cảm chuyện không ổn rồi.

Bóng dáng trong kim quang tạo cho hắn một loại cảm giác nguy hiểm cực độ!

Hơn nữa tu sĩ Đại Thừa của tiên tông và Yêu minh đã có vài kẻ biến mất, ba người Nam Chúc xuất hiện ở đây thì lại trong trạng thái nửa chết nửa sống.

Đủ loại dấu vết đều đã báo hiệu chuyện này chắc chắn không đơn giản.

Tô Trạch trông về phía xa, liếc những tu sĩ mà Đông hải điều động tới.

Số lượng áng chừng cũng sàn sàn với số người mà tiên tông và Yêu minh điều động,

Bọn họ cũng đã dốc hết toàn bộ lực lượng, hiển nhiên là định đánh một lần chiếm trọn cả vùng đất hoang đây mà.

Dã tâm lớn thật đấy.

Khóe miệng Tô Trạch cong lên, nở một nụ cười thản nhiên.

Chỉ tiếc... Cuối cùng đều làm đá kê chân cho hắn hết.

“Ba người các ngươi, những Độ Kiếp kia giao cho các ngươi đó, tự xử lý cho tốt, đừng làm hỏng đồ trên người bọn họ.”

Một giọng nói đột nhiên vang lên, truyền vào trong tai Nam Chúc, La Phong cùng Vương Hồng Phi đang ở xa.

Mặt mày bọn họ tái nhợt, nguyên khí vẫn chưa khôi phục.

Nhưng đối phó tu sĩ Độ Kiếp thì vẫn là dư dả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!