Thậm chí có rất nhiều tu sĩ đều còn chưa kịp phản ứng,
Thì đã thấy tu sĩ Đại Thừa máu bắn tung tóe rồi, những tu sĩ ngày xưa cao cao tại thượng giờ lại chạy trốn bạt mạng như chó nhà có tang.
Đáng tiếc, trốn cũng vô dụng.
Tốc độ của Tô Trạch nhanh đến mức làm cho người ta giận sôi, hắn tung ánh kiếm, người không ngừng luồn lách.
Mỗi một lần ánh kiếm lóe lên thì lại có một vùng máu tươi xuất hiện và đổi lấy một tiếng kêu thê lương thảm thiết.
"Thần phục, hoặc là chết."
Tô Trạch dừng lại, tay cầm Trảm Tiên kiếm đứng sừng sững trong không trung, hắn nhìn xuống tu sĩ Đại Thừa ngã liêu xiêu ở dưới như thiên thần rũ mắt nhìn thế gian.
"Ngươi…"
Một Đại Thừa hằm hằm nhìn Tô Trạch, vừa mới mở miệng thì giọng đã im bặt.
Ánh kiếm chợt lóe, chỉ trong nháy mắt đã xuyên thủng đầu hắn.
Kiếm khí sắc nhọn tung hoành ở trong đầu, chém tan nguyên thần ở trong đó!
Hắn ngoẹo đầu, người thì rơi xuống phía dưới.
Đến lúc này,
Cường giả Đại Thừa của Đông hải lại có thêm một người nằm xuống!
Yên tĩnh.
Tất cả tu sĩ của Đông hải thoáng cái đã im như ve sầu mùa đông!
Đại Thừa… Đã chết!
Điện chủ Thủy Tiên điện trợn tròn cả mắt, đôi mắt hắn đỏ hoe.
Tu sĩ Đại Thừa đã nằm xuống đó là Túc lão của Thủy Tiên điện, sống rất nhiều năm rồi nhưng giờ lại chết ở nơi này.
"Câm như hến hết rồi à?"
Tô Trạch nhướng mày, "Muốn chết hết hay gì?"
Lời vừa nói dứt,
Cảm giác nhục nhã khôn cùng dâng lên trong lòng đám tu sĩ.
Đối phương chẳng hề coi bọn họ ra gì!
Có Đại Thừa định lên tiếng phản bác.
"Bịch!"
Đúng lúc này, thi thể của tên Đại Thừa vừa bị giết kia rơi xuống đất phát ra tiếng vang.
Lập tức,
Tu sĩ Đại Thừa đang muốn nói chuyện thầm rùng mình trong lòng, nhìn thoáng qua thi thể ở phía dưới rồi lại chôn những lời vừa định nói vào trong lòng.
Nhục thì nhục đấy,
Nhưng mất mạng vì nó là không đáng.
Tu luyện tới cảnh giới Đại Thừa cũng không dễ dàng gì nên chẳng có ai muốn chết hết.
Thế là,
Bọn họ im lặng.
Đến thủ lĩnh của hai thế lực lớn,
Là Điện chủ Thủy Tiên điện và Băng hoàng cũng đều im lặng.
Sự đau đớn không thôi trên người mỗi giây mỗi phút đều đang nhắc nhở bọn họ…
Mình không phải đối thủ của đối phương!
Chiến đấu với đối phương trong tình trạng thế này thì kết quả chỉ có một thôi.
Thân tử đạo tiêu.
Nghĩ tới đây, thì nên lựa chọn thế nào đã trở nên vô cùng đơn giản.
Hai vị Đại Thừa kìm lại cảm xúc trong lòng, chậm rãi cúi cái đầu cao ngạo của bọn họ xuống.
Lập tức,
Một luồng kim quang xuất hiện và chui vào trong Nê Hoàn Cung của họ.
Gông xiềng nguyên thần thành hình, sự sống chết của hai cường giả này đã bị Tô Trạch nắm ở trong tay.
Cái Đại Thừa khác thấy thế thì cũng cúi đầu xuống, mặc cho Tô Trạch hạ cấm chế vào nguyên thần của mình.
Sau một lát,
Hai thế lực lớn ven bờ Đông hải, tổng cộng mười tu sĩ Đại Thừa đều bị Tô Trạch khống chế!
"Ra lệnh cho thủ hạ của các ngươi ngừng phản kháng, tập kết đội ngũ, ở ngay tại chỗ chờ lệnh."
Tô Trạch tiếp tục nói: "Còn nữa, giao hết nhẫn không gian trên người các ngươi ra đây."
Đám Đại Thừa Điện chủ Thủy Tiên điện không dám chống lại, nộp hết pháp bảo trữ vật trên người.
Thần niệm của Tô Trạch quét qua, xóa bỏ ấn ký trên đó rồi nhìn thoáng qua.
Cũng sàn sàn như Yêu minh và tiên tông,
Các tu sĩ Đại Thừa của Đông hải cũng đều rất giàu có.
Đồ vật bên trong pháp bảo trữ vật nếu tính cẩn thận thì giá trị tu vi của chúng cũng phải từ một ngàn tỷ đổ lên!
Tô Trạch khá là hài lòng, sự mong đợi trong mắt cũng càng thêm rõ ràng hơn.
Gia tài của đám Đại Thừa cùng lắm thì cũng chỉ coi là món ăn khai vị thôi.
Món ngon thật sự vẫn là bảo khố trong tông môn của bọn họ!
Đúng lúc này,
Tô Trạch cảm ứng được có một đám người xuất hiện ở phương xa thì quay đầu nhìn lại.
Một đám người Man tộc mặc áo da thú, dáng người khôi ngô, khí tức hung hãn xuất hiện ở chỗ rất xa.
Bọn họ cầm đủ loại vũ khí đơn sơ ở trong tay, cưỡi trên người đám yêu thú có hình thể khổng lồ đang chạy về phía này.
Bóng người đi đầu Tô Trạch thấy quen thuộc.
Là Lý Võ đã thức tỉnh huyết mạch Man Thần!
Cơ bắp trên người hắn gồ lên trông như một con Cầu Long, sau lưng đeo một cây cung lớn màu xanh biếc, tay thì cầm Lang Nha bổng, ánh mắt rất là nghiêm túc.
Thực lực của bọn họ đều không mạnh,
Nhưng lại có một loại khí tức cuồng bạo hung hãn lại hoang dã.
Không ít tu sĩ có tu vi cao đều cảm nhận được sự xuất hiện của bọn họ, đều thi nhau quay đầu nhìn lại.
"Người của bộ lạc Man tộc?"
"Cái đám mọi rợ này tới đây làm gì? Chẳng nhẽ muốn đục nước béo cò à? Quả thực là nực cười!"
Phần lớn tu sĩ đều không biết đầu cua tai nheo nên tỏ ra châm chọc mỉa mai.
Vừa mới dứt lời,