Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 923: CHƯƠNG 922 - CUỘC CHIẾN NGHIÊNG VỀ MỘT BÊN! TU SĨ ĐÔNG HẢI THẦN PHỤC (3)

Tên tu sĩ cất lời châm biếm kia trước mắt tối đi,

Kẻ này ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Trư yêu đồ sộ như ngọn núi nhỏ đang đứng ở trước mặt.

"Ngậm ngay cái miệng thối tha của ngươi lại, đó là đệ tử của chủ nhân! Kẻ như cặn bã như ngươi mà cũng dám xoi mói à?"

Nói xong, hắn tung bừa một chưởng đánh cho tên yêu tu kia bay ra ngoài.

Yêu tu bị đập bay ra ngoài kia cả người phát ra tiếng xương cốt rắc rắc,

Cơ thể tên yêu tu này bắt đầu vặn vẹo, hiển nhiên xương cốt đã gãy không ít.

Nhưng dù là thế,

Hắn vẫn như không dám cất lên tiếng kêu thảm thiết, chỉ nằm sấp trên mặt đất run lẩy bẩy.

Rất nhiều tu sĩ ở một bên thấy thế thì lập tức ngậm miệng, cũng không dám bàn tán thêm gì nữa.

"Đồ không có mắt."

Trư yêu mập tới bụng kề sát đất lấy ra một cây linh dược, há miệng ăn liên tục, trong ánh mắt đầy sự xem thường.

Cùng lúc đó,

Lý Võ và rất nhiều đại yêu của Hổ Linh cốc đều đã chạy tới.

Nhìn thấy Tô Trạch thì Lý Võ dập đầu lạy, hành đại lễ luôn.

"Được rồi, không cần đa lễ, dẫn người đi thu dọn chút tàn cuộc đi."

Tô Trạch nở một nụ cười, hắn thấy thực lực của Lý Võ lại tăng lên.

Không hổ là huyết mạch của bộ tộc Man Thần, tốc độ tăng thực lực nhanh đến dọa người.

Thời gian mới qua có bao lâu đâu mà thực lực của Lý Võ đã sắp lên tới cảnh giới Hóa Thần rồi.

Đương nhiên, cũng có liên quan nhiều tới việc Lý Võ chưa từng ngừng tu luyện.

Thiên phú xuất sắc lại còn chịu cố gắng.

Xét về nhân phẩm thì thôi càng miễn bàn, một người bảo vệ cả một bộ lạc lại chưa từng kêu khổ kêu mệt.

Là một người đàn ông có trách nhiệm.

Tô Trạch rất là hài lòng với Lý Võ.

"Đợi lát nữa khi thống kê tù binh, nếu ngươi thấy thích cái gì thì cứ lấy."

Còn về chuyện lấy bảo vật gì, hay vật sống gì thì hắn mặc kệ.

Lý Võ cung kính gật đầu, sau đó thì xoay người trở lại trong đội ngũ, bắt đầu phân phối nhiệm vụ.

Sau đó,

Hắn quay đầu nhìn lại, cuối cũng chú ý tới đại quân tu sĩ đông nghìn nghịt!

"Trời!"

Lý Võ hít sâu, trợn tròn cả mắt, trong mắt hắn toàn là sự giật mình và thấy khó tin.

Hắn có thể cảm nhận được khí tức trên người của những tu sĩ kia.

Có thể nói là bất kỳ ai trong số bọn họ đều có thực lực không phân cao thấp với hắn!

Mà rất nhiều tu sĩ trong đó còn mạnh hơn hắn rất là nhiều!

Hắn quay đầu nhìn về phía Tô Trạch đang ở xa xa, càng thấy kính sợ và cuồng nhiệt hơn.

"Quân đoàn hùng mạnh thế này đều bị sư phụ ông ta bắt tù binh ư?"

Lý Võ cảm thấy nổi cả da gà, không tài nào tưởng tượng được.

Đám đại yêu ba người Tiểu Thanh và Trư Bát Giới bắt đầu bận rộn.

Việc vặt sau đó đều do bọn họ xử lý, Tô Trạch chẳng hỏi chẳng han.

Hắn còn có chuyện quan trọng phải làm.

Thiên kiếp vẫn chưa bắt đầu nữa kìa!

"Ầm ầm!"

Tiếng sấm dày đặc.

Dưới mệnh lệnh của Tô Trạch, các tu sĩ Đại Thừa bị trọng thương bắt đầu giúp đại quân rút lui.

Có sự trợ giúp của bọn họ,

Các tu sĩ bị bắt làm tù binh đều nhanh chóng rút tới khu vực an toàn.

Chỉ chốc lát sau.

"Răng rắc!"

Tia sét to như núi đánh xuống.

Thiên kiếp Đại Thừa bắt đầu!

Lôi hải che khuất bầu trời, bao trùm cả vòm trời, biến thành một mái vòm màu xanh đậm và đánh xuống Tô Trạch ở ngay dưới!

Bóng người của Tô Trạch bị bao trùm, ánh điện lấp lóe chiếu sáng cả trời đất.

Các tu sĩ ở xa nhìn thấy một màn này thì đều sợ mất mật.

Nếu Tô Trạch xảy ra chuyện gì, ví dụ như độ kiếp thất bại.

Thì kết cục của bọn họ cũng sẽ không tốt tí nào.

Với tính tình của vị kia thì rất có thể sẽ kéo tất cả bọn họ làm đệm lưng trước khi chết…

Mong là uy lực của thiên kiếp sẽ nhỏ đi chút.

Chỉ trong thời gian nháy mắt ấy,

Trong lòng tất cả các tu sĩ Đại Thừa đều nghĩ tới điều này.

So với bọn họ,

Thì đám đại yêu Tiểu Thanh lại rất là bình tĩnh.

Thực lực của chủ nhân ra soa các nàng đều biết rõ hơn ai hết,

Không có khả năng sẽ độ kiếp thất bại.

Phải biết rằng, trước kia chủ nhân đã chém giết cả Địa Tiên luôn đó!

Chỉ là một thiên kiếp mà thôi,

Chẳng là gì với chủ nhân hết.

Bởi vậy,

Đám Tiểu Thanh không hề lo lắng chút nào, quay đầu ra lệnh cho tù binh vừa bắt được tiếp tục công việc.

Thiên kiếp diễn ra rất lâu,

Phải qua chừng hai tiếng đồng hồ mới dần lắng lại.

Kiếp vân dày đặc tan đi, mặt trời chiếu rọi đại địa lại xuất hiện ở trên đầu các tu sĩ.

Ánh mặt trời ấm áp chiều xuống bóng người đang đứng trong không trung.

Tô Trạch bình tĩnh đứng đó, độ thiên kiếp xong nhưng quần áo trên người hắn lại chẳng hề bị hư hao gì!

Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong Đại Thừa cảnh.

Khác với Độ Kiếp cảnh, chuyện cần làm chính ở Đại Thừa cảnh là cô đọng tiên hồn!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!