Sau đó,
Ánh mắt của hắn nhìn về chỗ sâu trong Tử Dương tông.
"Căn cơ của tiên tông các ngươi giấu ở nơi nào?"
Giọng nói vang lên.
La Phong và Vương Hồng Phi liếc nhau, thành thật trả lời.
"Bình thường đều dùng đại trận phong ấn ở trong quặng tiên ngọc dưới mặt đất."
"Ừm."
Tô Trạch gật đầu, "Các ngươi đi xử lý mấy thứ kia đi, xử lý xong thì mang tới tìm ta."
"Vâng."
Đám Đại Thừa cung kính gật đầu.
…
Sai sử các tu sĩ Đại Thừa vừa thu phục được đi làm việc,
Cho dù bọn họ dù ít dù nhiều có chút thương trên người,
Nhưng hiệu suất làm việc vẫn vô cùng cao.
Không biết bọn họ dùng thủ đoạn gì, nhưng lại chẳng có tí động tĩnh nào truyền ra cả.
Sau nửa khắc,
Đám Đại Thừa mang căn cơ của Tử Dương tông xuất hiện ở trước mặt Tô Trạch.
Một tu sĩ bị phong ấn trong tiên ngọc và hai quan tài.
"Tu sĩ ở bên trong chắc là Chưởng môn tiền nhiệm của Tử Dương tông, còn thứ ở bên trong hai quan tài này chắc là thi khôi, thực lực đều ở Đại Thừa cảnh."
La Phong là Chưởng môn của tiên tông nên hắn hiểu được cũng khá nhiều về Tử Dương tông.
"Bên chỗ các ngươi cũng là thế này à?" Tô Trạch hỏi.
La Phong gật đầu: "Không khác là mấy, căn cơ của ba nhà bọn ta đều giống giống nhau."
"Ừm."
Tô Trạch khẽ gật đầu.
Sau đó rút Trảm Tiên kiếm ra, phất tay chém.
Một ánh kiếm bắn ra chỉ trong nháy mắt đã xuyên thủng tiên ngọc và tu sĩ bên trong nó.
Ông già ở trong đó đột nhiên mở mắt ra, mắt chứa đầy tơ máu và lộ vẻ khó tin.
Nhưng mà hắn còn chưa kịp phát huy nốt sức lực còn lại của mình.
Thì ánh kiếm đã đâm thủng Nê Hoàn Cung của hắn,
Nguyên thần già nua gần như mục nát trong đó đương nhiên không chịu được nổi sự tàn phá của kiếm khí rồi, ầm ầm nổ nát vụn.
Sau khi Chưởng môn đương nhiệm của Tử Dương tông chết được một lát thì Chưởng môn tiền nhiệm của Tử Dương tông,
Cũng quy thiên theo.
Còn về thi khôi,
Tô Trạch nghĩ một lát rồi thu hồi nó luôn, đổi lấy một khoản tu vi.
Giữ lại cũng không có tác dụng gì, thôi thà thu hồi luôn.
"Đi thôi, có mấy nhà lận."
Tô Trạch đứng lên, từ tốn nói.
La Phong thấy xót xa trong lòng nhưng cũng chỉ đành đi trước dẫn đường.
Loại cảm giác dẫn người tới địa bàn của mình này quả là rất khó chịu.
Cũng may không phải mỗi hắn phải trải qua, mà cái đám bên người này kẻ nào cũng phải trải một lần.
Nghĩ tới đây, trong lòng của hắn cuối cùng cũng thấy dễ chịu được một chút.
…
Có dẫn đường đảng thì mọi việc suôn sẻ hơn rất nhiều.
Tô Trạch tới từng nhà một dọn đồ.
Linh Khê tông, Thanh Lam tông, Yêu minh, Thủy Tiên điện, Băng Vương uyên không chừa một nơi nào.
Căn cơ của bọn họ đều không khác nhau là mấy,
Trên cơ bản đều là tu sĩ sử dụng bí pháp nào đó để kéo dài hơi tàn.
Nếu không thì cũng là con rối, pháp bảo, v.v… có thể phát huy ra thực lực Đại Thừa.
Những thứ này vô hại với Tô Trạch,
Nhưng nếu luôn giữ lại bên mình không xử lý,
Thì cũng là một loại tai họa ngầm tiềm ẩn.
Để cho an toàn, xử lý là lựa chọn tốt nhất.
Sau khi làm xong xuôi,
Tô Trạch trở lại Tử Dương tông.
Trước đó đám Tiểu Thanh đã áp tải tu sĩ tiên tông về tới đây chờ đợi.
"Mang ta đi xem bảo khố của các ngươi."
Tô Trạch kêu một trưởng lão của Tử Dương tông tới.
Sắc mặt của trưởng lão Độ Kiếp trắng bệch, nghe Tô Trạch nói vậy thì vội vàng đi trước dẫn đường.
"Đại nhân, chính là chỗ này."
Một lát sau, trưởng lão dừng lại, nghiêng người né ra để tránh ngăn trở tầm mắt của Tô Trạch.
"Mở ra."
"Vâng."
Tiếng động trầm muộn vang lên.
Đủ loại trận văn trên cửa lớn nặng trịch của bảo khố tắt.
Qua một hồi lâu, đại môn mới chậm rãi mở ra.
Đầu tiên đập vào mắt chính là tiên ngọc được xếp thành rương.
Đều là tiên ngọc cực phẩm được xếp chồng chất lên như núi, đưa mắt nhìn thậm chí còn không thấy được điểm cuối.
"Nhiều tiên ngọc cực phẩm tới vậy luôn sao?"
La Phong chủ động giải thích: "Đại nhân, tam tông bọn ra đều chiếm một quặng tiên ngọc cỡ lớn, tiên ngọc ở trong có thể tái sinh."
Nói rồi, hắn ấp úng như muốn nói lại thôi.
"Sao thế?"
Tô Trạch chú ý tới sự khác thường của hắn: "Có vấn đề gì sao?"
La Phong nghĩ rồi quyết định nói ra sẽ tốt hơn.
"Nếu như ngài cần tiên ngọc thì lấy một thành là được…"
"Một thành?"
Mày của Tô Trạch nhíu lại, nhìn La Phong với vẻ rất hứng thú.
Tính mạng của đối phương bị hắn nắm trong tay, hắn không nghĩ đối phương sẽ có dũng khí ngăn hắn lấy tiên ngọc.
Tất nhiên là có ẩn tình gì đó.
La Phong chú ý tới ánh mắt của Tô Trạch thì ớn cả người, vội vàng lắc đầu nói:
"Ta không dám cản ngày, nhưng những tiên ngọc này cũng không thuộc cả về tiên tông bọn ta!"
"Ồ?"
Tô Trạch hứng thú, ra hiệu cho La Phong nói tiếp.
"Tam tông bọn ta có thể phát triển được tới quy mô như hiện giờ là nhờ cả vào sự ủng hộ của đại tông môn ở bên ngoài vùng đất hoang!"