Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 928: CHƯƠNG 927 - THÁI HUYỀN MÔN, DÂNG CỐNG (2)

"Đồng thời dựa theo quy định trước đó, cứ mười năm một bọn ta phải nộp lên trên 90% sản lượng, 10% còn lại mới là của tiên tông bọn ta."

Mày của Tô Trạch nhíu lại, lần đầu hắn nghe nói có chuyện này.

"Tên của tông môn kia là gì?" Hắn hỏi.

"Thái Huyền môn."

La Phong nói ra một cái tên Tô Trạch thấy có chút quen thuộc.

Thái Huyền môn!

Tu sĩ mà lúc trước hắn chém giết ở trong bí cảnh,

Chính là đệ tử của Thái Huyền môn!

"Hiện giờ là tới mốc mười năm, hầu hết tiên ngọc trong bảo khố đều là tích vào còn giao đến Thái Huyền môn.

Nếu không, chắc chắn bọn họ sẽ trách tội xuống!"

La Phong lộ ra vẻ mặt lo lắng.

Tuy rằng thiếu niên ở trước mắt hắn có thực lực mạnh mẽ nhưng nói đi nói lại vẫn chỉ có một người.

Hơn nữa tông môn ở bên ngoài vùng đất hoang có thực lực mạnh mẽ, không phải là thế lực mà tiên tông sánh được.

Chỉ tu sĩ có tu vi Địa Tiên trở lên thôi là cũng đã đủ để nghiền ép tất cả thế lực ở vùng đất hoang rồi!

"Thì ra là thế!"

Tô Trạch gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

La Phong thấy thế thì thở phào.

Với thực lực của người này, chỉ cần không chọc vào Thái Huyền môn, thì sẽ là cường giả vô địch trong vùng đất hoang, sẽ không gặp nguy hiểm gì!

Tô Trạch không gặp nguy hiểm thì đương nhiên bọn họ cũng sẽ không bị nguy hiểm.

Nếu Tô Trạch mà gặp được nguy hiểm tới tính mạng thì có lẽ lúc sắp chết sẽ kéo bọn họ làm đệm lưng.

La Phong cũng là nghĩ cho tính mạng của mình nên mới mở miệng nhắc nhở.

"Thái Huyền môn đúng là rất mạnh mẽ."

"Được rồi, chuyển hết tiên ngọc ra ngoài cho ta!"

Chỉ một thoáng,

Biểu cảm của La Phong trở nên cứng đờ, hắn ngắc ngứ ngẩng đầu lên, cảm giác mình nghe nhầm.

Ta đã nói rõ cái lợi cái hại tới vậy rồi…

Sao ngươi còn chấp mê bất ngộ tới vậy chứ!

Đắc tội Thái Huyền môn thì có chỗ tốt gì?

Tìm bừa bất cứ ai trong số họ ra thì cũng là cường giả Địa Tiên đó!

Đủ để trấn áp được tất cả tu sĩ ở đây một cách dễ dàng!

Biết rõ là vậy rồi nhưng vì sao còn mạo hiểm?

La Phong nghĩ mãi cũng không rõ, có nghĩ sao cũng không ngộ ra được.

Không chỉ hắn, mà tất cả những tu sĩ khác có mặt ở đây đều như thế.

Ngoài tiên tông,

Yêu minh cũng có liên hệ với thế lực bên ngoài vùng đất hoang.

Thu hoạch suốt mười năm nay của bọn họ cũng phải dâng lên một phần rất lớn!

Mà nhìn tình huống hiện giờ,

Đến lúc đó tới lượt bọn họ, thiếu niên trước mắt này chắc chắn sẽ chiếm những vật kia thành của mình mà không hề quan tâm gì hết!

Đến lúc đó không phải chỉ đắc tội mỗi Thái Huyền môn thôi đâu!

Đây có khác gì… Tự tìm đường chết đâu cơ chứ?

Cho nên tất cả Đại Thừa có mặt ở đây đều đổi sắc mặt, thấy lo lắng không thôi, muốn thuyết phục nhưng rồi lại không dám.

Tô Trạch biết tâm tư của bọn họ nhưng cũng không tính giải thích gì.

Bây giờ hắn cần một lượng lớn tu vi nên chắc chắn là muốn thu hồi hết những thứ ở trong bảo khố.

Bỏ ra chín mươi phần trăm tiên ngọc cực phẩm dâng cống cho Thái Huyền môn á?

Quả thực là chuyện khôi hài.

Từ khi Tô Trạch bước vào giới tu hành đến nay, cho tới bây giờ toàn ra tu sĩ khác dâng cống cho hắn chứ hắn không có thói quen dâng cống cho những người khác.

Thu hồi tiên ngọc thành tu vi, rồi lấy số tu vi còn thừa nâng thực lực lên mới là trọng điểm.

Sau khi thực lực tăng lên thì mọi chuyện đều dễ bàn.

Không có thực lực thì tất cả đều chỉ là nói suông.

"Đại nhân….."

"Chuyển."

Tô Trạch thản nhiên nói.

Giọng điệu bình thản, không chứa chút tình cảm nào.

Người La Phong run rẩy, lúc này hắn ngậm miệng không dám khuyên nữa.

Hắn có dự cảm nếu còn khuyên tiếp thì hắn sẽ không có quả ngon để ăn.

Ngay tức khắc,

Mấy tu sĩ Đại Thừa bắt đầu hóa thân vào vai công nhân bốc vác, sắp xếp và chuyển đồ vật trong bảo khố ra.

Còn những đệ tử tiên tông bị áp về kia thì cũng hắn đầu hành động, bắt đầu thu thập những thứ có giá trị trong tông môn theo chỉ thị.

Không chỉ là ở Tử Dương tông,

Tô Trạch truyền mệnh lệnh xuống, ra lệnh cho Tiểu Hỏa ở Linh Khê tông, cùng Liễu vương ở Thanh Lam tông đều bắt đầu hành động.

Đồng thời phái Nam Chúc đi, để hắn về Yêu minh, tổ chức tu sĩ ở Yêu minh thu thập bảo vật.

Bên Đông hải thì nhẹ nhàng hơn một ít, Đại Thừa của bọn họ chỉ chết mất một người.

Tô Trạch để bọn họ về hết là để giúp hắn thu xếp đồ vật trong tông môn.

Hàng loạt mệnh lệnh được truyền xuống, làm các tu sĩ Đại Thừa cũng phải nghệt ra.

Hóa ra vị trước mắt này… Con mẹ nó muốn lấy hết sạch sành sanh của cải của nhà chúng ta!

Pháp bảo trữ vật gì mà chứa được nhiều đồ tới thế chứ?

Dù cho thắc mắc vô cùng,

Nhưng đám Đại Thừa vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Là tù nhân thì phải có dáng vẻ của tù nhân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!