Sau đó trong một đoạn thời gian,
Sẽ có các loại tài nguyên tu luyện được chuyển tới từ khắp các nơi trong vùng đất hoang.
Đến lúc đó lại có thêm một khoản thu hoạch khổng lồ.
Mà Tô Trạch cũng không cần làm gì hết, chỉ cần ở tại Tử Dương tông đợi, chờ đồ vật đưa tới cửa là được.
Những chuyện khác thì đã có tu sĩ của Yêu minh cùng tiên tông lo liệu.
Dưới sự điều động của hắn, toàn bộ tiên tông và Yêu minh đều bị sử dụng, hiệu suất làm việc cao tới dọa người.
Cảm ứng được khí tức của Tô Trạch, đám Tiểu Thanh xuất hiện.
Tô Trạch cười vỗ ba thần thú khế ước của hắn, đầu ngón tay nhấn một cái, một nguồn tu vi tinh thuần truyền tới.
Ngay tức khắc, công năng trả lại của hệ thống bị kích hoạt.
Tô Trạch nhìn thoáng qua, bội số trả về cũng không tệ lắm.
Mỗi tội cơ số tu vi của truyền không lớn, tu vi trả lại trông có vẻ không thấm vào đâu khi so với tổng số tu vi còn thừa.
Nhưng chân muỗi có nhỏ thì nó cũng là thịt,
Tô Trạch nở nụ cười, "Ta muốn bế quan, tự các ngươi hoạt động đi, nên làm gì thì làm đó, không cần luôn canh bên ta đâu."
Đám Tiểu Thanh gật đầu.
Tô Trạch lập tức đi vào trong cung điện, thần niệm tản ra đóng lại cửa lớn của cung điện.
Hắn đi tới giữa cung điện và ngồi xếp bằng.
Bắt đầu kích hoạt hạt giống Long Tượng.
"Ầm ầm!"
Ngay tức khắc, tiếng vang nặng nề truyền ra từ trong người hắn.
Kim quang óng ánh tỏa ra, đại dương màu vàng óng chiếu rọi cung điện.
"Răng rắc răng rắc…"
Tiếng vỡ thanh thúy vang lên.
Từng hạt giống Long Tượng được kích hoạt, năng lượng tinh thuần dày đặc bắt đầu tẩm bổ cơ thể và hồn phách của Tô Trạch.
Hồn phách của hắn đang xảy ra thay đổi, dần lột xác thành tiên hồn.
Tu vi hơn sáu trăm nghìn tỷ đủ sử dụng trong Đại Thừa cảnh,
Cho nên Tô Trạch cũng chẳng thấy sót số tu vi đã tiêu hao, hắn gần như là kích hoạt hạt giống Long Tượng với tốc độ nhanh nhất.
Thực lực của hắn đang tăng lên từng tí một, cảnh giới trở nên vững chắc triệt để và cũng đang bước ổn về phía một giai đoạn tiếp theo.
Trảm Tiên kiếm ra khỏi vỏ, kiếm linh xuất hiện và xếp bằng ở bên cạnh Tô Trạch, nàng cũng bắt đầu tu luyện.
Hiện giờ nàng có một loại cảm giác gấp gáp.
Thực lực của Tô Trạch tăng lên quá nhanh!
Mới qua có bao lâu đâu mà thực lực của hắn đã lên tới cảnh giới Đại Thừa rồi!
Đã vượt qua cha của nàng!
Nếu ở phàm giới thì Tô Trạch đã là cường giả đứng đỉnh rồi, đứng ngang hàng với các đại năng như Thái Hư chân nhân, Lôi Đế v.v…
Mà ở trong tiên giới,
thực lực của Tô Trạch có thể nói là vô địch trong những cường giả cùng cấp,
Nhưng ở trên Đại Thừa vẫn còn rất rất nhiều tu sĩ mạnh hơn.
Kiếm linh có thể cảm nhận được sự sốt ruột của Tô Trạch, nàng rất lo lắng nếu cứ thế tiếp thì nàng sẽ không theo kịp bước chân của Tô Trạch mấy.
Nếu như về sau thực lực của Tô Trạch mạnh tới kinh người rồi thì chẳng phải nàng sẽ trở thành vật vướng víu sao?
Kiếm linh không muốn làm thứ vướng víu,
Đồng thời nàng cũng muốn giúp Tô Trạch.
Cho nên dạo này nàng luôn mãi không hiện thân là vì đang chăm chỉ tu luyện!
Kiếm linh khác khí linh bình thường rất lớn,
Nàng vốn là tu sĩ, vì bị trọng thương nên bị mới bị ép dung nhập với Trảm Tiên kiếm.
Đây cũng là nguyên nhân mà nàng có thể tu luyện một cách tự chủ được.
Kiếm linh ngồi xếp bằng ở bên cạnh Tô Trạch, và rồi trong lúc âm thầm lặng lẽ có những sợi kim quang chui vào thân thể của nàng, lặng lẽ cải thiện thể chất của nàng.
Loáng thoáng, thân hình của nàng trông vẻ chân thật hơn, có cảm giác của chất hơn.
Không biết là do vô tình hay là cố ý,
Kim quang tràn vào trong cơ thể của kiếm linh nhiều hơn một chút, có vẻ đang trợ giúp nàng tu luyện.
Tô Trạch say mê với tu luyện nên cũng không phát hiện được một màn này.
Kiếm linh cũng là như thế, hai người đều chẳng hề biết chuyện đã xảy ra trong cung điện.
…
Cùng lúc đó,
Cách vùng đất hoang hơn ngàn tỷ dặm,
Đông Phương Thần Châu,
Thái Huyền môn.
Một trăm linh tám ngọn núi cao trôi lơ lửng, tiên vụ lượn lờ, chim quý thú lạ ở đâu cũng thấy được.
Ngoại Sự đường,
Hơn mười đệ tử Thái Huyền môn đứng yên chờ đợi.
"Kỳ hạn mười năm đã đến, thứ ở vùng đất hoang nên thu rồi, chuyến này chỉ mấy người các ngươi đi thôi."
"Đừng căng thẳng, vùng đất hoang chính là hậu hoa viên của Thái Huyền môn chúng ta, sản vật ở trong đó vốn là thuộc về chúng ta!"
Một trưởng lão nhìn các đệ tử ở trước mắt, bình tĩnh nói.
"Đừng làm mất quá nhiều thời gian, cuộc thi đấu của tông môn sắp bắt đầu rồi, đừng để lỡ đó, phải mau chóng trở về."
"Vâng!"
Một đám đệ tử Thái Huyền môn gật đầu.
Trưởng lão gật đầu, quay người rời đi.
Hắn vừa đi thì hơn mười đệ tử đều thả lỏng người.
"Cuối cùng cũng tới lượt chúng ta tới đất hoang!"
Có người rất là hưng phấn.