Trong những nhiệm vụ phải ra ngoài của Thái Huyền môn thì đi thu sản vật ở vùng đất hoang là thoải mái nhất.
Rất nhiều đệ tử đều muốn đi nhưng không phải ai cũng có cơ hội.
Thậm chí có một ít đệ tử đi nhờ vả khắp nơi vì để lấy được nhiệm vụ, tới vùng đất hoang.
Nguyên nhân họ đeo đuổi như vậy…
Là bởi vì xét theo một ý nghĩa nào đó thì tam tông ở vùng đất hoang là phụ thuộc của Thái Huyền môn.
Đệ tử Thái Huyền môn đến tam tông thì sẽ là khách quý có địa vị thân phận cực cao.
Tông chủ của tam tông nhìn thấy bọn họ thì cũng phải tiếp đón bằng lễ nghĩa, không dám thất lễ tí nào.
Đệ tử Thái Huyền môn đến vùng đất hoang, gần như là thích muốn làm gì thì làm cái đó.
Trải nghiệm được cái cảm giác làm người có địa vị, có thực lực.
Mà muốn có được loại cảm giác này ở trong Thái Huyền môn là vô cùng khó khăn.
Nhưng lại cực kỳ dễ dàng có được ở trong vùng đất hoang.
Cái làm bọn họ đổ xô vào đó chính là cái này.
"Nghe sư huynh từng tới đó nói, mặc dù con gái ở vùng đất hoang không có kiến thức gì nhưng nhìn người nào người nấy đều nuột nà, quyến rũ, cô này sướng hơn cô kia!"
Một nam đệ tử liếm môi nói.
Những nam đệ tử khác nghe vậy thì đều cười to.
"Lâm sư đệ, cẩn thận sau khi đi vùng đất hoang về thì tu vi lại tụt lùi mấy năm đó!"
"Làm gì có chuyện đó! Tiểu đệ ta đây có thiên phú dị bẩm, thiên phú ở phương diện kia chắc chắn là trong top đầu của Thái Huyền môn chúng ta!"
"Ồ? Nói miệng không tin, đến lúc đó chúng ta tỷ thí thử xem ha?"
"Đi! Sư huynh tự nói đó nhé!"
Mấy nữ đệ tử ở một bên nghe nhưng biểu cảm lại không thay đổi tí nào.
Cho dù những lời mà đồng môn ở bên người nói ra rất không tôn trọng nữ tu.
Nhưng… Đó cũng chỉ là đồ nhà quê chốn đất hoang mà thôi.
Tu sĩ của Thái Huyền môn sủng hạnh các nàng thì đó là vinh hạnh của các nàng!
Là cái phúc tu được từ đời trước đó!
Huống hồ những nữ tu ở vùng đất hoang kia đều là tự nguyện,
Mục đích là muốn làm đệ tử Thái Huyền môn sung sướng vui vẻ, nếu may mắn có khi còn được mang về Thái Huyền môn!
Song phương đều là theo nhu cầu hết cả, không phân đúng sai.
"Mọi người trở về chuẩn bị một chút đi, ngày mai chúng ta lên đường!"
"Rõ! Giờ ta chỉ muốn xuất phát luôn thôi, những năm này ở trong tông môn suốt ta sắp nghẹn chết rồi!"
Hơn mười đệ tử xác định thời gian qua qua với nhau xong thì đều trở về chỗ ở của mình.
Không chỉ Thái Huyền môn,
Ở trong một môn phái của yêu tu khác ở gần vùng đất hoang cũng có yêu tu nhận được mệnh lệnh, tới vùng đất hoang thu sản lượng khai thác được trong vòng mười năm nay.
Tô Trạch không hề biết gì về điều này.
Đương nhiên, nếu như biết thì hắn cũng sẽ chẳng để ý.
Một đám tu sĩ Độ Kiếp cảnh hoặc Hợp Đạo cảnh thôi.
Nhìn đi nhìn lại cũng vẫn là con kiến, có thể diệt bất cứ lúc nào.
Còn về tu sĩ mạnh hơn trong Thái Huyền môn,
Tô Trạch không tin bọn họ sẽ ra mặt trước khi mọi chuyện vỡ lở.
Tình huống đó có xác suất quá nhỏ, gần như là số không.
Dù cho đến lúc đó Thái Huyền môn kịp phản ứng, phái cường giả mạnh hơn Đại Thừa tới.
Nhưng lúc đó,
Khả năng cao là Tô Trạch đã không phải tu sĩ cảnh giới Đại Thừa nữa rồi.
Có được tài nguyên của cả vùng đất hoang,
Khoảng thời gian sau đó, tốc độ tu hành của hắn sẽ lên tới một cao điểm khủng bố!
…
Vùng đất hoang.
Tử Dương tông.
"Ầm ầm!"
Trong cung điện truyền ra một loạt tiếng vang nặng nề.
Kim quang trên người Tô Trạch gần như biến thành thực chất, pháp lực mênh mông mãnh liệt như đại dương.
Trong Nê Hoàn Cung của hắn có một đốm sáng tròn trắng như ngọc xuất hiện.
Ở trong nó tràn ngập khí tức huyền diệt.
Đó là… Tiên hồn!
Thiên hồn của một trong ba hồn bảy phách!
Lúc này đã chuyển biến thành tiên hồn.
Ngưng luyện ra được một phần tiên hồn đã chứng tỏ thực lực của Tô Trạch tiến thêm được một bước.
Nhưng còn thiếu rất nhiều.
Ba hồn bảy phách còn hai hồn bảy phách vẫn chưa chuyển hóa thành tiên hồn.
Chỉ có chuyển hóa hết ba hồn bảy phách thành tiên hồn thì mới được gọi là tu sĩ Đại Thừa đỉnh phong.
Sau khi cô đọng được hết thì có thể dung hợp tiên hồn và tiên thân với nhau để ngưng tụ đạo quả.
Tô Trạch biết rõ ràng điểm này, trong lòng cũng không hồi hộp gì hết.
Cái giá của tốc độ nhanh là tu vi còn thừa giảm mười nghìn tỷ.
Hạt giống Long Tượng thì lại tăng thêm mười triệu hạt, tổng số hạt kích hoạt được tăng một mạch lên tới hai mươi triệu hạt.
Tiêu hao cũng vẫn nằm trong phạm vi gánh được,
Tô Trạch tiếp tục kích hoạt, không định lãng phí chút thời gian nào.
"Răng rắc răng rắc…"
Tiếng nứt vỡ thanh thúy lại vang lên.
Hạt giống Long Tượng tăng lên với một tốc độ cực kỳ tốc độ khủng khiếp.
Cùng lúc đó.