Chủ động chịu sưu hồn, tổn thương đúng là sẽ nhỏ hơn chút.
Đồng thời tỷ lệ tử vong sẽ nhỏ hơn rất nhiều.
Tu sĩ Vạn Xà yêu quốc nhìn thấy thảm trạng của hai đệ tử Thái Huyền môn trước đó thì đã bị dọa cho vỡ mật rồi, làm gì còn nhớ được di chứng sau khi bị sưu hồn nữa.
Còn sống được là được.
Thế là, bọn họ đều thả nguyên thần ra, nhắm mắt lại chờ đợi.
Đúng là rất thức thời.
Tô Trạch bật cười, động tác hơi nhẹ nhàng hơn một chút.
Đối phương thức thời như thế thì hắn cũng không ngại nhẹ nhàgn hơn một chút.
Thần niệm tản ra,
Người yêu tu được chọn run lên, không dám phát ra chút âm thanh nào, cố nhịn đau.
Rất nhanh,
Tô Trạch đã hiểu rõ tình hình của Vạn Xà yêu quốc.
Giống với Thái Huyền môn, người mạnh nhất cũng là một tu sĩ Chân Tiên.
Mỗi tội số lượng Thiên Tiên cùng Địa Tiên ít hơn Thái Huyền một chút.
Ngoài điều này thì còn lại hện nhau.
Hai đại thế lực Chân Tiên!
Tô Trạch cảm thấy có chút áp lực.
Bây giờ hắn còn cách cảnh giới Địa Tiên một đoạn nữa, nhưng cũng sẽ không hao quá nhiều thời gian.
Tu vi còn thừa hiện giờ tạm đủ dùng,
Nên tu luyện tới cảnh giới Địa Tiên là không có vấn đề gì cả.
Nếu như muốn đột phá đến cảnh giới Thiên Tiên thì lại thiếu đôi chút.
Muốn đột phá đến Chân Tiên thì chênh lệch sẽ trở nên càng nhiều.
Và thế là,
Tô Trạch nhìn tu vi còn thừa trăm nghìn tỷ kia,
Lại bắt đầu thấy lo.
Vẫn chưa đủ dùng!
Nhất định phải tăng thêm tốc độ.
Tô Trạch thầm nghĩ trong lòng.
"Dẫn bọn họ đi."
Phải xử trí nhóm tu sĩ này như thế nào thì tạm thời Tô Trạch vẫn chưa nghĩ ra.
Giết chết luôn thì dù ít dù nhiều cũng sẽ có chút lãng phí.
Dù sao đều là tu sĩ Độ Kiếp cảnh, Hợp Đạo cảnh, hơn nữa thực lực cũng không tồi.
Bắt bọn họ phát huy chút tác dung thì tốt hơn giết luôn rất nhiều.
Tô Trạch giương mi mắt, chậm rãi nói:
"Các ngươi đều có cách khống chế nguyên thần đúng không?"
Đám Đại Thừa nghe vậy thì quay ra nhìn nhau, rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Đến cảnh giới Đại Thừa thì sẽ có chút hiểu biết về rất nhiều thứ.
Nhất là pháp môn trên phương diện nguyên thần, có chút cách dùng rất hữu dụng là hầu hết các Đại Thừa đều biết.
"Vậy là tốt."
Tô Trạch gật đầu nói tiếp: "Bọn họ sẽ do các ngươi khống chế, phái đi làm vài việc, không được ăn không cơm tù."
Trên thực tế, trong lao ngục của Tử Dương tông là không có thứ được gọi là cơm tù này.
"Vâng!"
Đám Đại Thừa cùng nhau gật đầu.
"Còn nữa, mau đi thúc giục tu sĩ ở bên ngoài tăng nhanh tốc độ, mau chóng chuyển lượt tài nguyên đầu tiên tới đây."
Sau khi thúc giục thì Tô Trạch lại trở về trong cung điện.
Đám Đại Thừa nhao nhao rời đi, hoàn thành nhiệm vụ mà Tô Trạch giao.
Rất nhanh,
Bên trong Tử Dương tông xuất hiện một nhóm người mới.
Bọn họ mặc quần áo ở bên ngoài vùng đất hoang, thực lực mạnh mẽ, trông không giống những tu sĩ ở xung quanh.
Đó chính là tu sĩ của tu sĩ Thái Huyền môn và Vạn Xà yêu quốc bị hạ cấm chế.
Bọn họ đều bị phân công nhiệm vụ, phải vào trong vùng đất hoang để hoàn thành.
Mặc dù thấy khuất nhục, nhưng may là còn cái mạng.
Lại thêm sự sống chết đã bị người khác nắm trong tay nên bọn họ không dám lá mặt lá trái, đều dốc hết sự làm việc của mình.
Chuyện thống nhất bộ lạc trong vùng đất hoang của bên Lý Võ cũng sắp xong rồi.
Trong lúc đó, hắn có trở lại Tử Dương tông mấy lần,
Nhưng Tô Trạch đều đang bế quan nên hắn không quấy rầy, sau khi bổ sung chút đan dược thì vội vàng rời đi.
Cùng với số lượng Man tộc càng ngày càng nhiều, việc của hắn cũng nhiều lên và trở thành một người bận rộn.
Lý Võ thích thú, hoàn toàn không oán giận, ngày nào cũng có đầy động lực.
Thời đại thuộc về Man tộc sắp tới rồi,
Lý Võ biết rõ điểm này nên rất là cố gắng.
Điều mấu chốt nhất đó là…
Hắn cảm giác được sự gấp gáp cần thực lực của Tô Trạch.
Lý Võ không rõ, sư phụ đã mạnh tới vậy rồi sao còn gấp gáp tới thế.
Nhưng,
Nguyên nhân không quan trọng.
Điều hắn cần phải làm là mau chóng trở nên mạnh mẽ, đến lúc đó có khi còn giúp Tô Trạch san sẻ được chút áp lực!
Lý Võ tin tưởng vào trực giác của mình, mỗi lần nghĩ tới đây thì sự mỏi mệt đều sẽ tan đi, nhiệt tình vô cùng.
Lại là mấy ngày trôi qua.
Lần lượt có tu sĩ từ chạy từ khắp các nơi trong vùng đất hoang đến.
Bọn họ không mang theo một lượng lớn tài nguyên thì là mang tin tức khoáng mạch hoặc bí cảnh mới nhất về.
Bảo vật được chuyển về đây đều được cất trong bảo khố.
Bảo khố vốn trống rỗng đã nhanh chóng được lấp đầy.
"Thực sự là… Không thể tưởng tượng nổi!"
Ngày này, Chưởng môn của Phần Nguyệt môn, Du Thanh Nghiên hộ tống một đám tiên ngọc tới Tử Dương tông.
Nhìn một Tử Dương tông có cả nhân tu và yêu tu,
Hắn cảm thấy thật mộng ảo, cứ như đặt chân vào thế giới trong mơ vậy.