Nếu là trước kia,
Thì chắc chắn là hắn sẽ không tin chuyện như thế này sẽ xảy ra.
Dù sao thì tiên tông và Yêu minh như nước với lửa, gặp mặt không đánh nhau đã là tốt rồi.
Sao lại chung sống hòa thuận được,
Làm việc chung một chỗ là càng không có khả năng.
Nhưng là hiện giờ… Chuyện không thể nào xảy ra này đã thành thật.
Tất cả đều là vì người đàn ông kia.
Trong đầu Du Thanh Nghiên xuất hiện một bóng người tỏa ra kim quang thì rùng mình một cái.
Cảnh tượng ngày đó thường xuất hiện trước mắt hắn,
Lửa biển ngập trời, ánh kiếm kinh khủng.
Đều là ác mộng của hắn và thậm chí là của cả Phần Nguyệt môn.
Đương nhiên,
Chuyện tạo ra bóng ma tâm lý lớn nhất cho hắn vẫn là chuyện Tô Trạch dọn sạch bảo khố của Phần Nguyệt môn.
"Vị kia muốn nhiều thứ như vậy là để làm gì nhỉ?"
Du Thanh Nghiên thấy có hơi khó hiểu.
Đương nhiên, kêu hắn đi hỏi thì còn lâu hắn mới dám hỏi, hắn sợ mình sẽ bị một bàn tay của Tô Trạch đập chết.
Trước mấy ngày còn nghe nói,
Vị kia giết tu sĩ Đại Thừa không khác gì giết gà, Đại Thừa của tiên tông và Yêu minh bị hắn giết còn lại mỗi ba!
Đối mặt với kẻ hung tàn như thế, Du Thanh Nghiên không dám xúc phạm.
"Phần Nguyệt môn đúng không?"
Một yêu tu Độ Kiếp đi tới chỉ hướng cho Du Thanh Nghiên.
"Bỏ đồ xuống ở bên kia, tiện thể thống kê chủng loại, số lượng cùng với nơi thu hoạch, chúng ta đều sẽ ghi lại vào sách.
Nếu báo cáo sai, sai sót quá lớn, vậy thì ngươi có phúc rồi đây."
Tên yêu tu này nở nụ cười.
"Biết biết."
Du Thanh Nghiên gật đầu, đi qua theo chỉ thị.
Người phụ trách thống kê đăng ký là hai tu sĩ.
Một người là đệ tử tiên tông, một người là yêu tu của Yêu minh.
Tổ hợp này trông khá là mới lạ.
Du Thanh Nghiên vừa thầm cảm thán trong lòng vừa để nhẫn trữ vật lên bàn.
"Chủng loại, số lượng, thời gian địa điểm con đường thu hoạch đều kê khai hết ra."
Du Thanh Nghiên gật đầu, báo từng tin tức một.
Cuộc đối thoại giống thế này không phải chỉ có mỗi Du Thanh Nghiên gặp.
Mấy chục cái cái bàn ở bên cạnh đều có tu sĩ từ ngoại giới về, mang theo một lượng lớn tài nguyên tu hành.
Bảo khố của hậu phương dần đầy, khôi phục về trình độ như xưa.
Tu sĩ chấp hành nhiệm vụ cũng là có thù lao.
Vì khích lệ tính tích cực của bọn họ, Tô Trạch lập ra các loại thù lao và ban thưởng.
Ban thưởng cấp cao nhất trong đó là sẽ được hắn tự mình chỉ điểm và truyền pháp!
Tô Trạch của bây giờ đã là người mạnh nhất ở đất hoang trong lòng các tu sĩ rồi.
Chỉ điểm của hắn… Có thể nói là ban thưởng trân quý nhất với tu sĩ!
Bởi vậy,
Sự nhiệt tình của các tu sĩ tăng vọt, hiệu suất đương nhiên sẽ tăng lên.
Cùng lúc đó,
Trong cung điện cao nhất của Tử Dương tông,
"Ầm ầm!"
Tiếng sấm trầm lắng vang vọng trong cung điện.
Kim quang chiếm trọn cung điện, tựa như một vùng biển mênh mông.
Ngoài Tô Trạch thì còn có một bóng người nữa đang đắm chìm trong biển rộng.
Là kiếm linh,
Khí tức trên người nàng đang lặng lẽ xảy ra biến hóa.
Tô Trạch đang mạnh lên, nàng cũng đang mạnh lên.
"Răng rắc răng rắc…"
Một lượng lớn hạt giống Long Tượng bị kích hoạt trong cơ thể của Tô Trạch.
Năng lượng mãnh liệt hội tụ thành một dòng sông dài, tràn vào trong Nê Hoàn Cung, tẩm bổ hồn phách.
Giờ này khắc này.
Trong bảy phách chỉ còn lại hai phách là vẫn chưa chuyển thành tiên hồn!
Sau khi Tô Trạch phát giác thì lại tiếp tục tăng tốc độ kích hoạt hạt giống Long Tượng.
Ba ngày sau.
Kim quang tràn ngập cả cung điện có hơi ngưng lại.
Sau đó rút đi nhanh như thủy triều.
Tô Trạch mở mắt, một luồng ánh sáng vàng sắc bén bắn ra từ trong đôi mắt.
Một khí tức mang cảm giác áp bách rất lớn tản ra.
"Rầm!"
Chỉ một thoáng,
Gió mấy trong Tử Dương tông thay đổi, một tiếng sấm rền vang vọng đất trời.
Tất cả tu sĩ đều kinh hãi ngẩng đầu, cảm giác sợ hãi dấy lên từ sâu trong linh hồn.
Áp lực khủng khiếp kia đổ ập xuống như núi nghiêng…
"Bịch bịch bịch…"
Vô số tu sĩ đều ngã ra đất, không động đậy được tí gì.
Đến tu sĩ Đại Thừa cũng đỏ cả mặt lên, kinh hãi quay đầu nhìn về phía cung điện trên đỉnh núi, thấy chấn động như biển động sóng gầm.
Lại mạnh lên nữa!
Mạnh hơn trước kia nhiều!
Mới qua bao lâu chứ?
Dùng sốt thời gian để củng cố tu vi cũng còn chẳng đủ nữa, sao lại mạnh lên nhanh như thế được?
Rốt cuộc hắn có lai lịch gì?
Còn là người nữa không vậy?
Bàng hoàng, rung động, hoảng loạn, kính sợ…
Một loạt cảm xúc hiện lên trên khuôn mặt của các tu sĩ Đại Thừa.
Đột nhiên.
"Ầm ầm!"
Một loạt tiếng sấm trầm lắng vang lên.
Ngay sau đó một khí tức làm người ta sợ hãi tỏa ra.
Đám Đại Thừa sững sờ xong thì con ngươi co rụt lại, kinh hãi kêu to.
"Là thiên kiếp!"
"Thiên kiếp Đại Thừa!!!"
Kiếp vân dày đặc xuất hiện, bao phủ cả bầu trời.
Tiếng thét chói tai đầy kinh hãi vang lên liên tiếp,