Cảnh tượng đang xảy ra trên đỉnh đầu không lâu trước đó bọn họ mới vừa trải qua, ai dè giờ lại tới thêm một lần nữa.
Trong cung điện ở đỉnh núi, một bóng người từ đó đi ra.
Hắn phóng lên tận trời cao, đi tới trước người Tiểu Thanh.
"Không thể độ kiếp ở đây, chúng ta đi xa một chút!"
Tiểu Thanh ngoan ngoãn gật đầu, ban nãy nàng cũng định rời đi, mỗi tội Tô Trạch xuất hiện quá nhanh nên chưa kịp.
Lời còn chưa dứt,
Một người một rồng biến thành một luồng sáng biến mất ở phương xa.
Trong chốc lát,
Kiếp vân cũng bay đi theo.
Bầu trời của Tử Dương tông lại trở về bình thường,
Các tu sĩ chưa tỉnh táo lại còn đang nhìn về phương xa xa xôi, tâm trạng qua một lúc lâu vẫn không bình tĩnh lại được.
"Nếu như ta không nhìn lầm thì hình như là Thanh đại nhân sắp độ kiếp đúng không?"
Đại trưởng lão của Yêu minh cũ Nam Chúc khàn giọng nói, cố mở miệng hỏi.
"Chắc là vậy rồi…. Thực lực của Thanh đại nhân vốn đã rất mạnh, lúc nàng còn ở Độ Kiếp cảnh là ta đã cảm giác được nàng có thể chiến với ta một trận rồi!"
"Hiện tại nàng đột phá đến Đại Thừa, e là thực lực sẽ càng mạnh hơn!"
"Không chỉ Thanh đại nhân thôi đâu, còn có Hỏa đại nhân, cùng Liễu vương đại nhân, các nàng đều đã tới làn ranh đột phá…"
Nói đến đây,
Đám Đại Thừa hai mặt nhìn nhau, cảm thấy nổi da gà.
Hai vị khác mà độ kiếp thì thực lực của bọn họ sẽ mạnh tới đâu!?
Nghĩ cũng không dám nghĩ!
…
Tiểu Thanh độ kiếp rất thuận lợi,
Là người sở hữu huyết mạch Thanh Long thì đương nhiên làm gì có chuyện thất bại trong thiên kiếp.
Hơn nữa theo sự tăng lên của thực lực và huyết mạch,
Thì tốc độ tăng thực lực của nàng cũng rất nhanh.
"Ba tiên hồn bẩm sinh hả?"
Tô Trạch kinh ngạc hỏi.
Tiểu Thanh xác nhận thêm một phen rồi gật đầu nói: "Đúng vậy, bên trong đã ba hồn bảy phách có ba cái là tiên hồn."
"Đây là chuyện tốt, không cần lãng phí nhiều thời gian."
Tô Trạch cười gật đầu, "Đi thôi, trở về, tính thời gian thì Tiểu Hỏa và Liễu vương cũng nên độ kiếp."
…
Không ngoài dự đoán của Tô Trạch,
Trong mấy ngày sau đó, Tiểu Hỏa và Liễu vương đều độ kiếp lên tới Đại Thừa.
Để ăn mừng, Tô Trạch đã cho tất cả tu sĩ của vùng đất hoang nghỉ một ngày.
Hắn không định cho nghỉ dài hơn, một ngày là đủ rồi, nếu không nghỉ lâu quá sẽ ảnh hưởng tới hiệu suất thu thập tài nguyên.
Sau khi ba người Tiểu Thanh độ kiếp thành công thì Tô Trạch lại bắt đầu bế quan.
Tu vi còn thừa sung túc, lại có bảo vật được chuyển từ khắp các nơi trong vùng đất hoang tới liên tục không ngừng nên hắn tiêu tu vi chẳng hề đau lòng.
Bởi vậy,
Chẳng mất bao lâu.
Tu vi của hắn lại đột phá, hai phách còn lại đã chuyển hóa thành tiên phách, ba hồn bảy phách viên mãn, tấn thăng đến Đại Thừa cảnh đỉnh phong!
Mà khoảng thời gian hắn đột phá đến Đại Thừa cảnh, cho tới Đại Thừa đỉnh phong như bây giờ.
Cũng chỉ mất hơn nửa tháng thôi.
Tốc độ nhanh tới mức có thể nói là trước nay chưa từng có.
Nếu là truyền ra thì cả Địa Tiên giới sẽ không ai tin.
Nhưng nó lại xảy ra thật.
Khi đám tu sĩ Đại Thừa La Phong biết được thì ngẩn tò te ra, cái đầu chết máy, mất hết khả năng suy nghĩ.
Mãi cho đến khi Tô Trạch lên tiếng thì bọn họ mới bừng tỉnh.
"Dạo này Thái Huyền môn và Vạn Xà yêu quốc có động tĩnh gì không?"
"Bẩm đại nhân, cũng không có phát hiện gì, khả năng cao là bọn họ không biết chuyện xảy ra trong đất hoang của chúng ta." La Phong nói.
"Đệ tử bọn họ phái ra cố ý kéo dài một khoảng thời gian rồi mới trở về, đã là chuyện rất bình thường, cho nên bọn họ sẽ không thấy nghi ngờ trong thời gian ngắn."
Nam Chúc nói ở một bên bổ sung.
"Ừm."
Tô Trạch gật đầu, phất tay ra hiệu cho bọn họ lui ra.
Đợi tất cả tu sĩ đều rời đi,
Hắn nhíu mày bắt đầu ngẫm nghĩ.
Không phải là thấy lo về Thái Huyền môn hoặc Vạn Xà yêu quốc.
Mà hắn đang tính xem bước kế tiếp nên đi như thế nào!
Bây giờ thực lực đã tăng lên Đại Thừa cảnh đỉnh phong, đương nhiên là nên suy nghĩ về ngưng tụ Trường Sinh đạo quả, đột phá cảnh giới Địa Tiên.
Nhưng muốn ngưng tụ đạo quả thì phải có đạo của chính mình mới được.
Tô Trạch có không?
Nói thật thì đến hắn còn chẳng rõ nữa ấy.
Đạo gì?
Là đạo tắc trước đây đã lĩnh ngộ ư?
Rõ ràng không phải nó.
Dù Tô Trạch không phải tu sĩ tiên cảnh nhưng hiểu được đôi chút.
Kiếm linh biết hắn đang lo nghĩ gì bèn đưa đề nghị: "Ra ngoài đi chút đi, ta đi cùng ngươi, cứ ngồi đây nghĩ viển vông cũng không được gì đâu."
Tô Trạch gật đầu, sau khi phân phó nhiệm vụ xong thì dẫn kiếm linh bắt đầu đi loanh quanh trong vùng đất hoang.
Trên đường đi, bọn họ thu khí tức, vẫn chưa để lộ hành tung.
Có kiếm linh đồng hành, Tô Trạch đã nhìn thấy rất nhiều thứ.
Bọn họ tới lối ra của bí cảnh ban đầu, bộ lạc Man tộc, Hổ Linh cốc, Đông hải…