Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 942: CHƯƠNG 941 - ĐẠI THỪA ĐỈNH PHONG! DU LỊCH! ĐẠO CỦA ĐỊA TIÊN (4)

Đến cuối cùng,

Bọn họ lại dừng lại ở vị trí lần đầu đặt chân tới vùng đất hoang.

"Ngươi có phát hiện được vùng đất hoang đã khác hẳn với cảnh tượng lúc chúng ta mới tới đây không?"

Trong đôi mắt long lanh như làn nước mùa thu của kiếm linh xuất hiện chút dị sắc.

Tô Trạch nghe vậy thì có hơi sững sờ, ánh mắt trông về phía xa, hắn liếc nhìn vùng đất hoang.

Hắn nhìn thật lâu, ánh mắt lấp lóe như đang tự hỏi cái gì.

Sau một hồi lâu,

Bên trong đôi mắt của hắn có một luồng kim mang lóe lên.

"Đúng là đã khác nhau rất lớn!"

Tiếng thì thào vang lên.

Nơi xa,

Người khổng lồ cao như ngọn núi chậm rãi đi trong rừng cây của vùng đất hoang,

Kim Sí Đại Bằng giương cánh ngàn trượng bay lượn trên bầu trời,

Cự tượng như ngọn núi hội tụ thành bầy…

Những sinh linh lúc trước Tô Trạch nhìn thấy đều xuất hiện ở trước mắt.

Nhưng mà…

Điểm khác với lúc trước là,

Bọn chúng cũng không chém giết lẫn nhau, cảnh tượng máu me trước đây chưa từng xuất hiện!

Tương phản… Bọn chúng còn đang hợp tác với nhau nữa,

Kim Sí Đại Bằng bay lượn trong không trung, đôi mắt sắc bén liếc nhìn đại địa, tìm kiếm tung tích của khoáng thạch và báo vị trí cho cự nhân.

Cự nhân bước lớn tới vị trí đã được chỉ định, vươn tay lớn đào một khối khoáng thạch khổng lồ và chất đống trên mặt đất.

Đàn voi lớn thì đi tới sắp xếp đống khoáng thạch và cõng chúng đi về phương xa.

"Tất cả mọi thay đổi này… Đều là bởi vì ngươi!"

"Bởi vì sự hùng mạnh của ngươi!"

Kiếm linh chỉ vào cảnh tượng ở xa xa, khẽ nói.

m thanh truyền vào trong tai Tô Trạch như một chiếc chìa khóa thoáng cái đã mở ra cánh cửa phủ bụi!

Tô Trạch bỗng nhiên ý thức được… Vùng đất hoang có biến hóa lớn như vậy đều là bắt nguồn từ lực lượng mạnh mẽ đến cực hạn của hắn!

Sức uy hiếp khủng bố của hắn đã làm sinh vật trong đất hoang đều có công việc của mình, không được tự tiện chém giết.

Ngọn nguồn của tất cả.

Đều là tới thực lực khủng bố mạnh tới mức tất cả tu sĩ trong đất hoang đều không chống lại được của Tô Trạch!

Như nếu không có thực lực này thì vùng đất hoang sẽ chẳng có được thay đổi như thế!

Cũng không ai làm cho vùng đất hoang thay đổi được.

Chỉ có vũ lực mạnh mẽ mới làm được.

"Lực lượng!"

Ánh sáng vàng lóe lên trong đôi mắt của Tô Trạch, con ngươi biến thành một đôi mắt hoàng kim, một khí tức uy nghiêm tản ra.

Chỉ một thoáng,

Sinh linh trong phạm vi gần chục triệu dặm đều nằm rạp trên mặt đất, hoảng sợ đến cực điểm.

" Lực lượng mạnh tới quét ngang được hết thảy!"

Tô Trạch ngộ ra, từ khi bước vào giới tu hành cho đến nay, không phải bản thân hắn vẫn luôn dựa vào chiến lực mạnh mẽ và đi đến bây giờ ư?

Long Tượng Tu Thân quyết biến thái tới như vậy, nên con đường mà mình cần đi là vô địch!

"Đạo của ta là… đạo Vô Địch!"

Con ngươi của Tô Trạch càng lóa mắt hơn, tựa như hai mặt trời ban trưa, kim quang óng ánh chiếu rọi xuống đất đai vô tận của vùng đất hoang.

Trong chốc lát,

Hắn đã ngộ ra được con đường tiên cảnh của bản thân.

Đạo Vô Địch, chắc chắn sẽ là một con đường tràn đầy gian truân.

Chỉ cần sau này khi Tô Trạch gặp phải tu sĩ mạnh tới mức hắn không địch nổi, đạo tâm bất ổn thì đều có thể dẫn đến việc đạo quả mục nát.

Đến lúc đó nhẹ thì tu vi giảm, nặng thì thân tử đạo tiêu ngay!

Một con đường đầy gian nan lại nhiều đối thủ.

Tô Trạch nở nụ cười, tỏ ra nhẹ nhõm.

Đối thủ hắn gặp phải còn thiếu à?

Tính kỹ ra thì, hắn là tu sĩ ở phàm giới nên cả Địa Tiên giới đều là kẻ địch của hắn!

Trên đời vốn không có đường, người đi nhiều thì mới thành đường.

Kẻ địch nhiều thì cũng vậy cả, nhiều địch quá rồi thành thử ra cũng quen thuộc.

Tô Trạch lắc đầu bật cười, "Đi thôi, chúng ta trở về."

Kiếm linh nhẹ nhàng gật đầu: "Ừ."

Sau khi trở lại Tử Dương tông, Tô Trạch lại bắt đầu bế quan.

Nhưng lần này hắn không kích hoạt hạt giống Long Tượng,

Mà là tiếp tục suy ngẫm về đạo của chính mình.

Ý nghĩ trước đó mới chỉ là giàn giáo ban đầu, phải hoàn thiện xong thì mới yên tâm ngưng tụ đạo quả được.

Cùng lúc đó.

Bên ngoài vùng đất hoang,

Đông Phương Thần Châu

Thái Huyền môn.

Bên trong đại điện rộng lớn có bày vô số giá gỗ, trên giá gỗ có một đống Hồn đăng cháy hừng hực.

Mỗi một ngọn Hồn đăng đều đại biểu cho tính mạng của một đệ tử Thái Huyền môn.

Đại điện được mở ra, có mấy đệ tử đi đến bắt đầu tuần tra.

Số lượng đệ tử ở Thái Huyền môn đông đảo, Hồn đăng không phải lúc nào cũng có người canh.

Với lại chỉ cần không phải đệ tử thiên tài hoặc là tu sĩ từ chấp sự trở lên chết thì những Hồn đăng còn lại tắt cũng chẳng phải chuyện gì lớn.

Mỗi một lần đến tuần tra thì đều luôn phát hiện có vài Hồn đăng tắt.

Phần lớn là đệ tử ra ngoài du lịch hoặc chấp hành nhiệm vụ,

Nên chết cũng là chuyện bình thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!