Dù sao địa vực của Địa Tiên giới lớn tới mức khó tưởng tượng được, lớn thế lực nhỏ rắc rối phức tạp, gặp phải cường giả rồi chết cũng là chuyện rất bình thường.
"Ấy?"
Có đệ tử kinh ngạc lên tiếng.
"Nơi này có hai ngọn tắt này."
Hắn chỉ Hồn đăng ở trước mặt, ra hiệu đồng bạn tới xem.
"Hình như là hai người Trần Ly, chết rồi à?"
"Ta nhớ hình như bọn họ tới vùng đất hoang mà? Theo lý thì không gặp nguy hiểm gì mới đúng chứ, sao lại ngỏm củ tỏi rồi?"
"Kỳ quái, trước đó nhiều sư huynh sư đệ như vậy tới vùng đất hoang đều có xảy ra chuyện gì đâu, lại chỉ có hai bọn họ xảy ra chuyện, đúng là không may thật rồi!"
Mấy người bọn họ cảm thán, cũng không thấy bi thương chút nào.
Đệ tử Thái Huyền môn có nhiều lắm,
Ngoài những người quen biết thì bọn họ cũng chẳng quan tâm mấy tới những đồng môn khác.
Huống hồ chết là chuyện quá đỗi bình thường ở Địa Tiên giới này… Nhưng bình thường quá thì lại thành ra bất thường.
"Đi bẩm báo với chấp sự của Ngoại Sự đường đi, việc này phải cho hắn biết."
"Ừm, đợi lát nữa sẽ đi báo với hắn một tiếng."
Sau đó họ nói với nhau vài câu rồi vào sâu trong cung điện.
Một hồi lâu sau.
Thái Huyền môn, Ngoại Sự đường.
"Cái gì? Hồn đăng của Trần Ly tắt rồi?"
Chấp sự Địa Tiên nhăn mày lại, có hơi giật mình.
"Đúng vậy, thời gian chắc khoảng mười ngày trước."
Đệ tử tuần tra Hồn đăng nói.
"Ta biết, ngươi đi về trước đi."
Chấp sự của Ngoại Sự đường phất tay.
Đệ tử tới truyền lời gật đầu hành lễ, quay người rời đi.
"Kỳ quái, mười ngày trước đã chết mà sai không có đệ tử nào đưa tin về báo với mình nhỉ?"
"Có khi nào gặp phải chuyện gì không?"
Chấp sự của Ngoại Sự đường đi loanh quanh ở trong đại điện, tâm trạng có chút bực bội.
Tài nguyên ở vùng đất hoang rất quan trọng với hắn.
Hắn đều sẽ lấy đi một phần tài nguyên trong số tài nguyên cứ mười năm nộp một lần đó, để tu luyện và lo lót trong tông môn.
Nếu năm nay tài nguyên ít hoặc không có.
Vậy thì tổn thất của hắn sẽ lớn.
"Không được!"
Nghĩ đến đây, Chấp sự của Ngoại Sự đường dừng bước lại, sử dụng thần niệm truyền âm, gọi hai đệ tử Đại Thừa cảnh tới.
"Hai người các ngươi tới tam tông trong vùng đất hoang, nhìn thử tình hình thế nào, phải nhanh lên đừng làm mất thời gian!"
"Vâng!"
Hai đệ tử Đại Thừa lĩnh mệnh rời đi.
…
Tốc độ của tu sĩ Đại Thừa đương nhiên là nhanh hơn nhiều.
Ba ngày sau.
Hai đệ tử Đại Thừa cảnh của Thái Huyền môn bay tới biên cảnh vùng đất hoang.
Là tu sĩ Đại Thừa, bọn họ không giống với đệ tử bình thường cho lắm, bình thường hầu như đều xử lý sự vụ, làm việc ổn trọng hơn rất nhiều.
Bởi vậy, sau khi xác nhận được phương hướng thì bọn họ bay thẳng tới Tử Dương tông.
Cùng lúc đó,
Một yêu tu không nhìn nữa, nhanh chóng truyền tin tức về.
Một lát sau,
Tử Dương tông, một đám Đại Thừa thu được tin tức tu sĩ Đại Thừa của Thái Huyền môn đến.
"Cuối cùng cũng đến!"
Sắc mặt của đám Đại Thừa trở nên nặng nề, "Mau đi bẩm báo!"
Lập tức, mấy tên Đại Thừa bước nhanh tới cung điện trên đỉnh núi.
…
"Đại Thừa của Thái Huyền môn đến rồi à?"
Tô Trạch vẫn bình tĩnh.
"Vâng, có hai tên, thực lực đều ở cảnh giới Đại Thừa."
Nam Chúc cúi đầu nói.
"Biết."
Tô Trạch phất tay, ra hiệu bọn họ lui ra.
Đám Đại Thừa Nam Chúc không dám nhiều lời.
Bọn họ biết rõ, chỉ hai Đại Thừa thì không là gì với quái vật trước mắt này.
Cho dù bọn họ là đệ tử Thái Huyền môn, thực lực mạnh hơn Đại Thừa bình thường không ít.
Nhưng suy cho cùng thì cũng chỉ là Đại Thừa mà thôi.
Tô Trạch khi chưa phải Đại Thừa đã giết được Đại Thừa rồi, chứ càng không cần phải nói… Bây giờ thực lực của Tô Trạch đạt đến Đại Thừa cảnh đỉnh phong!
Đám Nam Chúc không rõ cảnh giới cụ thể của Tô Trạch.
Nhưng vẫn biết được một điều.
Trước kia Tô Trạch khi giết bọn họ có lẽ còn cần hai tới hai quyền,
Nhưng hiện giờ, đám Đại Thừa Nam Chúc cảm giác bản thân là Tô Trạch phải dùng tới một đầu ngón tay để giết cũng đã là phát huy vượt ngưỡng bình thường rồi.
Còn về chuyện kiêng kỵ Thái Huyền môn.
Bây giờ bọn họ chẳng muốn quan tâm nữa, hoặc nói chuẩn hơn thì giờ vò đã mẻ không sợ rơi rồi.
Dù sao cũng đã đắc tội rồi nên có đắc tội thêm nữa cũng chẳng sao.
"Đến rồi!"
Đột nhiên, Nam Chúc ngẩng đầu trông về phía xa.
Chỉ thấy ở chân trời xa xa có hai bóng người xuất hiện.
Tốc độ của bọn họ rất nhanh, trong chớp mắt đã đến bên ngoài Tử Dương tông.
Ngay sau đó.
"Ầm!"
Khí tức thuộc về tu sĩ Đại Thừa tản ra, tụ thành một biển lớn mênh mông lao về phía Tử Dương tông ở dưới!
Hai người này làm việc dứt khoát, vừa tới đã muốn ra oai phủ đầu với Tử Dương tông rồi.
Nếu là lúc trước, hiệu quả chắc chắn sẽ rất rõ ràng.
Nếu Ngũ Học Chân còn sống thì chắc chắn sẽ hấp tấp chạy đến quỳ xuống tạ tội.
Đáng tiếc là…