Tử Dương tông đã thay đổi triều đại rồi,
Chúa tể của nơi này bây giờ là Tô Trạch!
"Tử Dương tông to gan! Nhìn thấy chúng ta đến lại không đi nghênh đón!??"
Tiếng quát lạnh lùng truyền từ trên bầu trời đến.
Nhưng mà,
Đúng lúc này.
Một bàn tay lớn vàng óng đột nhiên xuất hiện, che kín bầu trời, kim quang óng ánh chiếu rọi đại địa.
"Ai!?"
Hai người ngẩng đầu nhìn lên, sắc mặt chợt đổi.
Mà thứ đáp lại bọn họ là bàn tay lớn màu vàng óng đang đánh xuống!
"Rầm!"
Một tiếng vang lớn xuất hiện, quanh quẩn trong thiên địa.
Dao động khủng bố dập dờn, càn quét tứ phương.
Đám Đại Thừa Nam Chúc biến sắc, tranh thủ thời gian bay lên không trung, hợp lực bảo vệ Tử Dương tông để tránh dao động phá hủy luôn Tử Dương tông.
Sau một hồi lâu.
Mọi thứ đều bình tĩnh lại.
Bên ngoài Tử Dương tông, một vết bàn tay khổng lồ xuất hiện trên đất.
Giữa vết bàn tay đó có hai bóng người máu me khắp người, xương cốt đứt thành từng khúc, ho ra đầy máu, rõ ràng là bị trọng thương.
"Mang bọn họ tới."
Giọng của Tô Trạch truyền tới.
Đám Đại Thừa Nam Chúc đè nén sự kinh hãi trong lòng xuống, vội vàng bay đi, mang hai đệ tử Thái Huyền môn kia đi.
…
"Trông chừng bọn họ cho kỹ, tạm thời đừng để bọn họ chết."
Tô Trạch gỡ hết thứ trên người hai tên Đại Thừa xuống, rồi tiện tay ném bọn họ ra ngoài.
Đám Đại Thừa ở bên ngoài lĩnh mệnh, áp Đại Thừa bị trọng thương của Thái Huyền môn đi.
Tô Trạch giữ lại cho họ một cái mạng,
Là vì kéo dài thời gian.
Nếu không, có lẽ Địa Tiên của Thái Huyền môn sẽ ra mặt ngay.
Tô Trạch đang hoàn thiện đạo Vô Địch, tạm thời không thể để bị quấy rầy được.
Sau khi hắn hoàn thiện xong, ngưng tụ ra được đạo quả, làm thịt Địa Tiên cũng không muộn.
…
Thời gian trôi qua, lại qua năm ngày.
Thái Huyền môn.
Ngoại Sự đường.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
Chấp sự Địa Tiên đứng ở cửa đại điện, ánh mắt trông về phía xa, muốn nhìn thấy bóng người của hai đệ tử kia.
Nhưng mà, không như mong muốn.
Từ đầu đến cuối đều không có đệ tử trở về.
"Kỳ quái!"
Trong lòng của hắn càng thấy lo lắng hơn.
Mấy ngày gần đây hắn luôn cảm giác có chút không đúng, bây giờ loại cảm giác này đã lên tới đỉnh điểm rồi.
"Mình phải tự đi một chuyến! Phải xem thử tình hình ra sao mới được!"
Lời còn chưa dứt, bóng người đã biến mất không thấy tăm hơi.
…
Hoàng Diệu là Địa Tiên, thủ đoạn có thể nói là thông thiên.
Thậm chí chưa tới một ngày,
Vùng đất hoang đã ở gần ngay trước mắt hắn rồi!
"Hửm?"
Vừa tới biên giới vùng đất hoang, hắn đã cảm giác được có rất nhiều ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Thần niệm tản ra, quét ngang mấy triệu dặm khắp tứ phương.
Đều là những sinh linh bình thường, thực lực cao nhất cũng chỉ là Hợp Đạo cảnh giới.
Một bầy kiến hôi, không đáng để lo.
Thậm chí Hoàng Diệu còn chẳng thèm liếc những sinh linh có thực lực thấp kia lấy một cái.
Hắn nhìn về phía Tử Dương tông, bước ra một bước, chỉ trong nháy mắt đã vượt qua gần triệu dặm.
Cùng lúc đó.
Một khí tức đủ làm vạn vật trong đất hoang phải run rẩy tỏa ra!
Hoàng Diệu không hề che giấu cái gì, hắn bay ở trên bầu trời một cách nghênh ngang, quan sát vùng đất hoang, tựa như một thần linh!
Chỉ một thoáng.
Yên tĩnh.
Toàn bộ vùng đất hoang đều rơi vào trong tĩnh lặng.
Vạn vật im lặng nằm rạp trên mặt đất, không dám động đậy, sợ làm tiên nhân ở trên trời chú ý!
Trong rừng, trong hồ nước, trong sông dài…
Vô số thám tử kinh hãi, tới cơ hội truyền tin tức về cũng không có.
Bọn họ rất hoảng sợ, nỗi sợ hãi dấy lên trong lòng mãnh liệt như sóng to gió lớn.
Địa Tiên!!!
Có một Địa Tiên xuất hiện ở trong vùng đất hoang!
Xong.
Tất cả đều xong.
Vị kia dù vô địch thủ trong Đại Thừa cảnh, mạnh mẽ đến cực hạn.
Nhưng khi đối mặt Địa Tiên thì không có khả năng thắng được đối phương!
Vùng đất hoang xong đời!
Nghĩ đến kết cục của những đệ tử Thái Huyền môn vào mấy ngày trước đó, bọn họ cảm thấy sợ hãi không thôi, trong đầu đoán ra được sự trả thù của Địa Tiên sẽ tàn khốc đến mức nào.
Bọn họ muốn chạy trốn nhưng lại không thể.
Thân thể không thể động đậy là một trong những nguyên nhân.
Một nguyên nhân khác chính là cấm chế ở nguyên thần làm bọn họ khóa chặt với vùng đất hoang, nếu tự ý rời đi thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.
Hoàng Diệu bước đi rất chậm rất chậm, nhưng tốc độ lại nhanh đến mức cực hạn.
Chỉ trong chốc lát,
Hắn đã đến bên ngoài Tử Dương tông.
Ngay lập tức, đám Đại Thừa Nam Chúc cảm nhận được khí tức của hắn.
"Địa Tiên đến rồi!"
Một tiếng kinh hãi vang lên.
Lời còn chưa dứt.
Một hai bàn tay to xuất hiện, bắt bọn họ ra ngoài.
"Hửm? Sao lại có yêu tu thế này?"
Hoàng Diệu nhìn đám Đại Thừa Nam Chúc không thể động đậy, trong mắt lóe lên sự kinh ngạc.
Ngay sau đó, hắn phát hiện cấm chế trên nguyên thần của bọn họ.
Sau đó chính là hai tên Đại Thừa bị trọng thương trong phòng giam.
"Thật can đảm!"