Ánh mắt Hoàng Diệu lạnh lẽo, sát ý lạnh như băng xuất hiện.
Quả nhiên có vấn đề!
"Các ngươi đúng là rất to gan!"
Giọng của Hoàng Diệu lạnh lùng rồi đột nhiên hắn chú ý tới cái gì đó.
Hắn quay đầu nhìn lại, thì thấy trên đỉnh núi cao nhất của Tử Dương tông có một tòa cung điện đứng sừng sững.
Bên ngoài cung điện, một bóng người lặng yên xuất hiện.
Điều làm Hoàng Diệu kinh ngạc nhất chính là… Thần niệm trước đó hắn tản ra không thấy được người này!
"Thú vị…"
Lúc này hắn ý thức được, người đứng ngoài cung điện này chắc chắn là kẻ đã tạo ra một loạt thay đổi này.
"Là ngươi?"
"Là ta."
Tô Trạch gật đầu, ánh mắt bình tĩnh.
"Thật to gan."
Hoàng Diệu cười.
"Mau tự kết liễu mình ở đây đi, sẽ tránh phải chịu đau đớn."
Hắn thong dong nói, vừa mở miệng là đã muốn Tô Trạch tự kết liễu mình.
"Ngươi kết liễu mình ở đây thì ta cũng sẽ làm người tránh được đau đớn."
Khóe miệng của Tô Trạch nhếch lên, nở nụ cười, hắn nói với vẻ bình tĩnh.
Hoàng Diệu nghe vậy thì sững sờ, tưởng bản thân nghe lầm.
Chợt, hắn phản ứng lại bèn giận tím mặt!
"Tên cuồng vọng, tìm chết!"
Nói rồi,
Hắn đưa tay muốn bắt lấy Tô Trạch.
Nhưng mà,
Vào lúc này.
Một luồng bạch quang sáng nhưng không chói mắt còn dịu nhẹ xuất hiện trên người Tô Trạch!
Đó là… Tiên quang!
Tiên quang màu trắng phóng lên tận trời, chỉ trong chốc lát đã chiếu rọi vùng trời.
Dao động không tên truyền ra từ trong người của Tô Trạch.
m thanh đại đạo vang vọng, giữa trời đất xuất hiện dị tượng, đóa hoa năm màu rực rỡ bỗng xuất hiện, lơ lửng trong thiên địa.
Ánh sáng rực rỡ xuất hiện, ráng mây nhiều đóa, các loại chim quý thú lạ hiện ra.
Cứ như có tiếng chúc mừng vang lên, trời đất trong cả vùng đất hoang tràn ngập khí tức vui mừng.
Trời đất đang chúc mừng tiên nhân mới sinh ra!
"Ầm ầm!"
Áng mây bao phủ ngàn vạn dặm, mây tía bay từ đông tới, tiên khí nồng đậm đến cực điểm dập dờn!
Ở trong ánh sáng lấp lóe,
Một bậc thang bạch ngọc xuất hiện ở trên chín tầng trời và kéo dài đến trên đỉnh núi của Tử Dương tông, dưới chân Tô Trạch!
Đăng Thiên lộ, kết đạo quả, được trường sinh, thành Địa Tiên!
Tiên quang trên người Tô Trạch bộc phát, khí chất cả người đang xảy ra biến hóa, khí tức như có như không xuất hiện, đại đạo có trong người, sắp kết được Địa Tiên đạo quả!
Kinh hãi.
Sự kinh hãi khó diễn tả được bằng lời xuất hiện trong mắt Hoàng Diệu!
Đăng Thiên lộ!
Người trước mắt này sắp kết được Địa Tiên đạo quả!
Sắc mặt của Hoàng Diệu thoáng cái đã trầm xuống, chuyện đã trở nên phức tạp.
Khi đi Đăng Thiên lộ, trừ phi có thủ đoạn đặc thù gì đó, nếu không khi ra tay quấy nhiễu thì sẽ phải chịu sự trừng phạt của đại đạo trong thiên địa.
Tiên nhân, đều là những người được thượng thiên che chở.
Chỉ cần thành tiên thì xét theo một khía cạnh nào đó thì sẽ trở thành sinh vật ở một cấp độ khác.
Bọn họ trường sinh bất tử, sống ngang với trời đất, Thiên Đạo bất diệt thì tiên giả trường tồn!
Hoàng Diệu đương nhiên là không có thủ đoạn đặc thù gì rồi.
Hắn chỉ là một Địa Tiên bình thường thôi, tuy thủ đoạn lợi hại nhưng đó là với tu sĩ dưới Địa Tiên.
Khi đối mặt với kẻ cũng là Địa Tiên thì hắn không được mạnh cho lắm.
Bởi vậy,
Bây giờ Đăng Thiên lộ giáng lâm, hắn ngoài việc lẳng lặng chờ đợi thì không còn lựa chọn nào khác nữa.
"Đáng chết!"
Hoàng Diệu thấy bất đắc dĩ nhưng cũng chỉ đành chờ đợi.
Một bên khác.
Cửa cung điện.
Tô Trạch nhìn lướt qua Hoàng Diệu rồi không nhìn nữa, cũng không thèm để ý.
Một Địa Tiên tu đạo của người khác thôi.
Không đáng để lo.
Hắn ngẩng đầu, nhìn phần cuối của Đăng Thiên lộ.
Nhưng lại chỉ thấy một vùng hư vô.
Đăng Thiên lộ cứ như vô cùng vô tận vậy, lan vào trong hư không, hoàn toàn không thấy được điểm cuối của nó.
"Đăng Thiên lộ, cũng chưa chắc bắt buộc phải đi tới cuối cùng, chỉ cần vượt qua Thiên môn là được rồi đúng không?"
Tô Trạch nhìn về phía luồng sáng ở cách đầu đường không gần cũng không xa kia.
Nơi đó ánh sáng chói lọi, hình dạng nó chuyển động trông giống một cánh cửa.
Thiên môn.
Người vượt qua Thiên môn thì sẽ thành Địa Tiên!
Sau khi vượt Thiên môn thì khoảng cách xa gần đi được trên Đăng Thiên lộ sẽ liên quan tới quà tặng của thiên địa.
Mỗi một tu sĩ sau khi lên trời thành công thì thiên địa chúc phúc, cơ duyên tạo hóa xuất hiện chúc mừng người được trường sinh.
Đi được trên Đăng Thiên lộ càng xa thì cơ duyên tạo hóa càng tốt!
Tô Trạch hít sâu một hơi, bước ra một bước, giẫm lên Đăng Thiên lộ được tạo thành từ tiên quang.
Thành Địa Tiên sẽ không có lôi kiếp.
Nhưng không phải là không có thử thách.
Chỉ là thử thách của Đăng Thiên lộ dành cho tu sĩ là "Đạo"!
Nếu đạo tâm kiên định, đạo quả ngưng thực, thì sẽ thông qua được thử thách mà đại đạo trong thiên địa dành cho đạo!
Trái lại, nhẹ thì lên trời thất bại, nặng thì đạo quả vỡ tan, tu vi tụt lùi!