Sau khi đạo quả vỡ tan thì gần như là tuyên bố cả đời này rất khó ngưng tụ được ra đạo quả, cả đời chỉ dừng lại ở cảnh giới Đại Thừa thôi.
Tô Trạch vừa giẫm lên Đăng Thiên lộ thì đã cảm nhận được một cảm giác áp bách.
Đó là sự thúc giục cùng tra hỏi dành cho đạo tâm.
Nhưng mà.
NIềm tin vô địch đã khắc sâu vào trong đầu của Tô Trạch rồi.
Đạo tâm của hắn không hề dao động, bước chân kiên định, hắn đi phía Thiên môn từng bước một.
Nơi xa.
Sắc mặt của Hoàng Diệu càng khó coi hơn.
Người đi Đăng Thiên lộ bước chân vững chắc, tốc độ ổn định từ đầu tới cuối, thân hình không lảo đảo tí nào…
Có thể thấy được sự kiên định trong đạo tâm!
Hắn bỗng nhớ lại cảnh tượng bản thân đi Đăng Thiên lộ lúc trước.
Bởi vì tu đạo của người khác, nên mỗi bước đi trên Đăng Thiên lộ đều rất chật vật.
Cuối cùng lúc tới Thiên môn còn suýt nữa rơi xuống dưới!
So sánh hắn và kẻ này thì.
Ánh mắt của Hoàng Diệu trở nên âm trầm như nước, sự kiêng kị hiện lên trong mắt hắn.
Kẻ này… Thật khủng bố!
Cùng lúc đó.
Tô Trạch đã đi tới trước Thiên môn.
Hắn dừng bước, cẩn thận nhìn Thiên môn ở trước mắt, ánh mắt lấp lóe.
Đây chính là Thiên môn ư?
Thiên môn mà đám Thái Hư tiền bối, Lôi Đế tiền bối truy tìm vạn năm!
Bây giờ lại xuất hiện rõ ràng trước mặt mình.
Ánh mắt Tô Trạch ngưng lại, những cảnh tượng ngày xưa ở phàm giới hiện lên ở trước mắt.
Một cảm giác cô độc nhạt nhòa xuất hiện.
Địa Tiên giới rất lớn, nhưng không có đất dung thân cho mình.
Phàm giới tuy nhỏ, nhưng dẫu gì cũng có thân bằng hảo hữu, có rất nhiều tiền bối yêu mến mình.
Tô Trạch cũng chỉ là một thiếu niên mười tám, mười chín tuổi mà thôi.
Cho dù có thực lực thông thiên, bây giờ còn đứng ở trước tiên môn, chỉ cần bước một bước là sẽ biến thành tiên nhân sống ngang đất trời.
Nhưng lại không phải tuyệt tình tuyệt dục.
Kiếm linh cảm nhận được cảm xúc của Tô Trạch, thân kiếm rung lên, giọng nói truyền vào trong tai của hắn.
"Chúng ta sẽ về mà."
Tô Trạch lấy lại tinh thần, mỉm cười nói: "Chắc chắn sẽ về, hơn nữa còn chẳng mất bao lâu nữa là sẽ về được."
Vẻ mặt có hơi hoảng hốt đột nhiên trở nên kiên định.
Tô Trạch hít sâu, nhấc chân bước vào trong Thiên Môn!
"Ầm!"
Trong chốc lát.
Hào quang rực rỡ tỏa ra từ trong Thiên môn, ánh sáng sặc sỡ lan ra trên bầu trời, trong chớp mắt đã bao phủ cả vùng đất hoang!
Vô số sinh linh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nhìn tiên quang như sóng lớn kia và cảm thấy chấn động khôn cùng.
Chân trời có mây tía hiện lên, cuồn cuộn chui vào trong người Tô Trạch.
Đại đạo trong thiên địa đang kêu, đủ loại dị tượng xuất hiện.
m thanh của đại đạo vang vọng, khoáng đạt lại trang nghiêm.
Trảm Tiên kiếm tỏa ra ánh sáng, thân kiếm rung, kiếm linh hiện ra, đại đạo trong thiên địa cũng đan xen chui vào trong người nàng.
Là binh khí của Tô Trạch, đi theo Tô Trạch đi Đăng Thiên lộ, bây giờ nàng cũng được nhận phúc phận, trên bản chất thì đã tăng lên thành đạo binh Địa Tiên!
Tiên quang trên người Tô Trạch dập dờn, sinh mệnh đang thăng hoa.
Hắn không dừng lại, mà là thừa thế xông lên đi tiếp Đăng Thiên lộ.
Hắn kiên định đi, tốc độ rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã tới được vị trí cực cao rồi.
Không bao lâu, bóng người của hắn đã xuất hiện ở phần cuối của Đăng Thiên lộ.
Phía dưới.
Sắc mặt của Hoàng Diệu trắng bệch, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu chảy từ trên trán xuống.
Quá kinh người!
Hắn chưa thấy có tu sĩ nào đi Đăng Thiên lộ nhẹ nhàng như vậy cả!
Không những vượt Thiên môn một cách dễ dàng, mà còn đang không ngừng đi tới chỗ cao của Đăng Thiên lộ!
Thậm chí tốc độ đi còn càng lúc càng nhanh!
Hắn mới thành đạo, mà đạo tâm đã vững tới vậy sao?
Hoàng Diệu nhìn những gì xảy ra trước mắt với vẻ khó tin.
Nhưng, hắn lại buộc phải tin.
Hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Bởi vì phía trên luôn có một luồng sát khí khóa chặt lấy hắn.
Chỉ cần hắn có hành động là sẽ bị phát hiện ra ngay!
Trong bỗng chốc, hắn rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Trên bầu trời.
Xung quanh Tô Trạch đã là một vùng hư vô, nhưng cầu thang như bạch ngọc vẫn không thấy được tận cùng, nó kéo dài vào nơi xa xôi vô tận.
Hắn không do dự, tiếp tục đi về phía trước.
Không biết qua bao lâu.
Tô Trạch sắp quên luôn thời gian là gì.
Đúng lúc này.
Phía trước có một vùng mông lung xuất hiện trong hư không, hư ảo rồi lại chân thật, nó cho người ta một cảm giác không diễn tả được bằng lời.
"Thứ gì đây?"
Tô Trạch kinh ngạc, chăm chú nhìn.
Đăng Thiên lộ xuyên vào trong màn mông lung, không nhìn thấy đường ở phía sau, trông cứ như đây chính là điểm cuối vậy.
"Đến cuối rồi ư?"
"Chúng ta đi mất bao lâu rồi?"
Hắn có hơi ngờ ngợ.
Kiếm linh nói khẽ: "Không biết, thứ ở phía trước này… Rất kỳ diệu."
"Ừm."