Tô Trạch gật đầu.
Màn mông lung này đúng là mang lại cho người ta cảm giác kỳ diệu, giống như là… Đại đạo.
"Vào xem."
Tô Trạch không cảm thấy nguy hiểm, đi vào trước.
Kiếm linh trở về trong Trảm Tiên kiếm, lo lắng về tình hình lát nữa sẽ phải đối mặt.
Sau một lát.
Tô Trạch đi tới trước màn mông lung và đi vào.
Chỉ một thoáng.
Mọi thứ xung quanh biến mất, biến thành một vùng hư vô.
Là hư vô chân chính.
Không có gì hết, thứ gì cũng không tồn tại!
Không có ánh sáng, không có bóng tối.
Tất cả mọi thứ đều mất đi tính chất và ý nghĩa nguyên bản.
Ngoài một thứ.
Đạo.
"Ào ào ào!"
Có âm thanh xuất hiện.
Ngay sau đó.
Một loạt xiềng xích sặc sỡ xuất hiện, chúng đan vào nhau tạo thành một tấm lưới lớn.
Phía trên lấp lóe đạo văn, khí tức của đại đạo lan tràn ra từ một xiềng xích nào đó.
Xiềng xích có lớn có nhỏ.
Có to như núi và cũng có như bằng xích sắt bình thường.
Trong đó có rất nhiều xiềng xích có hoa văn giống nhau, ngoài khác về kích cỡ thì còn lại không khác nhau gì, trông cứ như là một xiềng xích thôi vậy.
Bọn chúng đan vào nhau và cùng duỗi về cùng một phía.
Tô Trạch nhìn xiềng xích, trong lòng đã có suy đoán sơ sơ.
"Đây là!"
Giọng nói chứa đầy khiếp sợ của kiếm linh vang lên.
Tô Trạch không nói gì, đi về phía xích sắt vươn.
Càng đi về phía trước, thì xích sắt càng nhiều, đủ loại đạo văn lấp lóe, đạo âm dần vang vọng.
Đến cuối cùng, đường phía trước đã không còn nữa.
Xích sắt đan vào nhau tạo thành một bức tường cao vô biên vô hạn.
Bọn chúng quấn sát sạt với nhau, không để lại chút kẽ hở nào.
Cảm giác mãnh liệt không gì sánh được truyền ra từ trên đó, đánh thẳng vào Tô Trạch.
"Đây là… Đạo của tu sĩ khác?"
Cuối cùng kiếm linh cũng nhận ra.
"Đúng thế."
Tô Trạch gật đầu.
Ban nãy hắn đã phát hiện ra rồi nhưng chưa xác định thôi.
Bây giờ cảm nhận rõ ràng được hơn một chút thì suy đoán trong lòng mới kết luận được.
"Vì sao lại có đạo của tu sĩ khác? Lúc thành tiên đều nhìn thấy được ư?"
Kiếm linh nghi hoặc không hiểu.
"Chắc không phải đâu."
"Ban nãy ta leo không cảm thấy có độ khó gì, đây chắc chắn không phải bình thường."
Tô Trạch trông về phía xa, như muốn thấy cái gì.
Hắn biết, dù cho thực lực của hắn có mạnh mẽ tới đâu thì cũng không có chuyện không phải chịu chút áp lực nào.
Ở trong đó chắc chắn là có vấn đề gì rồi.
Hắn có hơi không muốn đi về trước nữa.
Nhưng,
Một loại cảm giác không tên xuất hiện, thúc giục hắn đi thẳng về phía trước.
Phía trước, hình như có thứ gì đó đang kêu gọi hắn.
Có cảm giác như vậy ở cái này kỳ quái thế này, rất khó để Tô Trạch không suy nghĩ nhiều được.
Phía sau bức tường được tạo thành từ xích sắt có cái gì?
Hắn không biết, lúc này cũng không muốn biết.
Chuyện này quá quỷ dị, rất bất thường.
Nhưng mà.
Như nhận ra được ý nghĩ của Tô Trạch.
Ngay sau đó.
"Ầm!"
Một tiếng va nặng nề truyền đến từ chỗ rất sâu trong xích sắt, như có thứ gì đang va đập vậy.
"Rầm rầm!"
Chấn động truyền đến nhanh chóng, vô số xích sắt đan vào nhau lập tức đung đưa.
Tiếng vang lanh lảnh quanh quẩn như ma âm rót vào tai.
Các loại âm thanh của đại đạo xuất hiện, lẫn lộn hết vào nhau.
Trên người Tô Trạch tỏa ra kim quang, bảo vệ mình cùng kiếm linh, hắn nhìn chăm chú vào phía sau xích sắt, ý nghĩ muốn rời khỏi đây ở trong lòng càng ngày càng mãnh liệt.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
m thanh va chạm liên tục truyền đến.
Xích sắt ở xung quanh rung mạnh, tỏa ra ánh sáng như đang đối kháng với thứ ở trong chỗ sâu.
"Đi thôi."
Tô Trạch tỏ ra tỉnh táo, quay người muốn đi.
Nhưng vào lúc này.
"Ầm!"
Tiếng vang truyền đến.
"Rầm rầm" một tiếng.
Tường xích sắt trở nên lỏng chút vì chấn động dữ dội, để lộ ra một khe hở.
Đồng thời,
Một âm thanh mông lung truyền ra từ trong đó.
"… Đừng… Ở lại…"
Nghe thấy âm thanh mông lung kia, Tô Trạch sợ hãi cả kinh.
Có âm thanh xuất hiện ở kỳ quái này đúng là quỷ dị.
Ý muốn rời đi trong lòng của hắn càng kiên định hơn, hắn quay người muốn rời khỏi.
Nhìn Tô Trạch vẫn muốn đi.
Chủ nhân của giọng nói đó lo lắng, thành thử ra nói trơn tru hơn không ít.
" Truyền nhân của Long Tượng Tu Thân quyết… Chủ nhân của hạt giống Hỗn Độn…"
"… Nếu như rời đi… Thì đám khốn nạn kia… Sẽ phát hiện ngươi… Thuật Khi Thiên của ngươi… Sẽ không có tác dụng…"
Lời vừa nói dứt.
Bước chân của Tô Trạch dừng lại, hắn xoay người, trong mắt toát lên sự kinh ngạc và hoảng sợ.
Long Tượng Tu Thân quyết!
Hạt giống Hỗn Độn!
Hai thứ này ngoài hắn thì không có mội ai biết.
Lúc trước Hoa Dung địa tiên đúng là phát hiện được chút manh mối, nhưng đó là do Tô Trạch dốc toàn lực vận chuyển công pháp nên mới bại lộ.
Nhưng giờ chủ nhân của giọng nói kia thì sao?
Còn có hạt giống Hỗn Độn nữa, sao đối phương lại biết được?
"… Ta sẽ không làm ngươi bị thương… Chỉ là muốn trợ giúp…"
Ánh mắt Tô Trạch lấp lóe, suy nghĩ trong đầu lướt rất nhanh.
Trong lòng thì vẫn thấy lo lắng.