Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 949: CHƯƠNG 948 - BÀN CỔ! THIÊN ĐẠO CẢNH

"Thay vì để thời gian trôi qua cùng với căn nguyên vô dụng này thì tha dùng nó làm chút gì đó…"

"Ngươi là biến số với bọn họ… Và cũng là biến số đối với ta!"

"Chỉ có ngươi mới giúp ta giải thoát được thôi!"

Tô Trạch hỏi: "Vì sao."

"Bởi vì hạt giống Hỗn Độn… Đó là hình thức ban đầu của một vũ trụ, rồi sẽ có một ngày nó sẽ trở thành tồn tại ngang hàng với ta!"

"Nắm giữ nó, thì chính là nắm giữ một thiên địa mới!"

"Sẽ là người siêu việt người có đại thần thông, bởi vì bọn họ không thể nào tách khỏi ra, cuối cùng vẫn không phải siêu thoát chân chính!"

"Cho nên… Bọn họ muốn có được hạt giống Hỗn Độn, sau khi nắm giữ được thì có thể biến đạo của bản thân thành đại đạo trong thiên địa của thiên địa mới, tất cả đều do bản thân khống chế!"

Nói đến đây.

Thiên Đạo ngừng lại, sau đó rồi lại nói tiếp.

"Như muốn ủ chín thì lực lượng cần có là một rất khó tưởng tượng nổi, phải có một Thiên Đạo tự nguyện truyền căn nguyên cho, thì mới làm nó chín được."

"Nhưng nếu làm vậy… Thì Thiên Đạo truyền căn nguyên kia sẽ sụp đổ sớm, mặc dù cuối cùng sẽ trọng sinh nhưng không có Thiên Đạo nào tự nguyện làm thế."

"Nhưng mà ta, thì lại không giống, ta đã “chết” vài lần rồi, đã quen nên không quan tâm việc “chết” thêm một lần nữa."

"Cho nên chỉ cần ngươi đồng ý thì ta sẽ truyền căn nguyên qua cho ngươi, giúp ngươi ủ hạt giống Hỗn Độn đến chín!

Đến lúc đó ngươi sẽ siêu thoát khỏi Địa Tiên giới, tu vi của ngươi sẽ ở cấp độ trên người có đại thần thông!

Ngươi cũng sẽ là… Thiên Đạo của thiên địa mới!

Đây là… Thiên Đạo cảnh!"

Cảnh giới nằm trên người có đại thần thông.

Thiên Đạo cảnh!

Lần đầu tiên Tô Trạch nghe thấy cảnh giới này, trước kia hắn chưa từng nghe thấy, không hề có thông tin gì về nó.

Hắn đoán chỉ có mấy người có đại thần thông trong tiên giới kia là biết về cảnh giới này thôi.

"Ta cần phải làm gì?"

Tô Trạch không nghĩ trên đời có chuyện tốt bánh rớt từ trên trời xuống như thế.

Nếu Thiên Đạo truyền căn nguyên cho hắn thì chắc chắn hắn sẽ phải bỏ ra một cái giá tương ứng.

"Ngươi không cần làm gì hết, khi hạt giống Hỗn Độn chín, ngươi thăng đến Thiên Đạo cảnh thì sẽ không thể dừng lại ở nơi này quá lâu.

Đến lúc đó… Ngươi chỉ cần giết hết tất cả người có đại thần thông là được!"

Sau đó, âm thanh kia lại truyền đến.

"Nếu ngươi không dứt bỏ được thì “phàm giới” kia ta sẽ tặng cho ngươi.

Chỉ là một thế giới tàn tạ bị ta tóm được, nếu ngươi muốn thì cứ mang đi."

Tô Trạch nghe những lời làm người thường tưởng như hoang đường này, cũng cảm thấy mụ mị đầu óc.

Đột nhiên, hắn nghĩ tới cái gì.

"Trước đây ngươi… Cũng là tu sĩ à?"

Hắn cảm thấy cách nói chuyện của Thiên Đạo có hơi cảm xúc hóa.

Sau đó là một khoảng thời gian im lặng rất dài.

Cuối cùng.

Giọng nói chứa đầy hồi ức truyền đến.

"Ban đầu thì đúng, nhưng những năm tháng ấy… Quá ngắn ngủi, hơn nữa ý chí của ta đã vỡ nát nhiều lần nên đã quên mất rất nhiều thứ, những gì nhớ được đã không còn nhiều."

"Khi đó hình như bọn họ gọi ta là… Bàn Cổ nhỉ?"

Nghe nói như thế, Tô Trạch bị chấn động không thôi.

Bàn Cổ, là nhân vật thần thoại trong truyền thuyết ở kiếp trước, lại tồn tại thật ư?

"Hình như ngươi rất kinh ngạc thì phải?"

Giọng của Bàn Cổ truyền tới,

"Ở nơi trước kia… ngươi ở, cũng có truyền thuyết liên quan tới ta à?"

Con ngươi của Tô Trạch co rụt lại, nói lắp bắp: "Đúng vậy, truyền thuyết Bàn Cổ khai thiên lập địa, cuối cùng kiệt lực chết."

"Không phải kiệt lực chết, mà là sau khi hoàn thành bước cuối khai thiên lập địa cuối… Bèn hóa thân thành đại đạo trong thiên địa."

Bàn Cổ giải thích.

"Vậy nơi mà ta đến đó thì sao? Nơi đó là nơi như nào."

Một mảnh thế giới của thiên địa ta lấy được mà ta sáng tạo ra thôi.

Đại đạo bên trong vỡ nát, con đường tu hành đoạn tuyệt, cả thiên địa đều là mảnh vụn.

Tô Trạch yên lặng nghe Bàn Cổ nói, rất nhiều thắc mắc của trước đây đã có đáp án.

"Cha mẹ của ta thì sao?"

"Chết rồi, khe hở cũng không ổn định, khi tên tu sĩ Địa Tiên giới kia bắt bọn họ chuẩn bị trở về thì khe hở khép lại, bọn họ đều đã chết."

Mắt Tô Trạch đỏ lên, hô hấp dồn dập, hỏi: "Vậy ngươi muốn cứu bọn họ bằng cách nào?"

"Thiên Đạo cảnh, là chúa tể của cõi trời đất này, nắm giữ hết thảy, thay đổi được hết thảy, thủ đoạn cao siêu hơn sức tưởng tượng của ngươi …

Ta có thể lội ngược dòng thời gian, đưa họ từ trong dòng sông thời gian ra, giúp bọn họ chặt đứt hết mọi nhân quả."

"Đương nhiên, đến lúc đó chuyện này ngươi cũng sẽ làm được."

Bàn Cổ nói tiếp: "Cho nên, ngươi có đồng ý hay không."

Tô Trạch hít sâu, sau một hồi suy đi tính lại.

Cuối cùng, hắn quyết định mạo hiểm thử một lần.

"Phải làm thế nào?"

Nghe câu trả lời của Tô Trạch, Bàn Cổ trở nên kích động, nói với giọng run run:

"Ngươi đi xuyên qua những xích sắt này, lực lượng của ta quá yếu nên không thể truyền xa như vậy được!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!