Tô Trạch gật đầu, dẫn theo kiếm linh biến thành kim quang vọt vào trong.
Tuy nói là khe hở nhưng trên thực tế nó rất lớn, hai người đi qua vẫn dư dả.
Sau một hồi lâu.
Phía trước của khe hở xuất hiện ánh sáng màu trắng.
Tô Trạch thấy thế thì tăng tốc lên.
Một lát sau.
Trước mắt trở nên thoáng đãng, một chùm sáng trắng thuần xuất hiện ở phía trước.
Xiềng xích ở xung quanh quấn quanh tạo ra một lồng giam hình tròn, nhốt thần ở chỗ này.
Trong đó có bảy sợi xiềng xích to nhất trông như núi cao, đạo văn phía trên rườm rà đến cực hạn.
"Đó là đạo của bảy tên trộm kia."
Bên trong chùm sáng màu trắng có âm thanh truyền ra, trong đó chứa đầy sự phẫn nộ.
Tô Trạch quay đầu nhìn lại, hắn nhìn chăm chú vào Bàn Cổ không có hình thể.
"Sau khi diệt sạch bọn họ thì đạo của những tu sĩ khác sẽ không trói buộc được ta nữa."
Bàn Cổ cố gắng khống chế tâm trạng của mình.
Tô Trạch không biết bảy người có đại thần thông kia lừa Bàn Cổ kiểu gì.
Đây rõ ràng là chuyện xót lòng của Bàn Cổ, nếu gặng hỏi thì hắn lo Bàn Cổ sẽ không kìm được nỗi lòng.
Đến lúc đó người gặp xui xẻo vẫn là hắn.
"Hạt giống Hỗn Độn? Lúc ta truyền lực lượng của căn nguyên thì ngươi chỉ cần in dấu đạo của mình vào mới được."
Tô Trạch gật đầu: "Biết rồi, chừng nào thì bắt đầu."
"Giờ luôn."
Bàn Cổ rất hưng phấn, bị nhốt suốt nhiều năm, cuối cùng hắn cũng thấy được hy vọng được giải thoát.
Tô Trạch ngồi xếp bằng xuống theo chỉ thị của Bàn Cổ.
Lập tức.
Hắn vừa nghĩ một cái.
Ngay tức khắc hạt giống bảy màu trong đan điền rung lên, xuất hiện ở trước mặt Tô Trạch.
"Chuẩn bị kỹ càng!"
Bàn Cổ hét lớn một tiếng, tất cả xiềng xích của đạo ở xung quanh đều chấn động.
Ngay sau đó.
"Ầm!"
Một ánh sáng trắng thuần bắn ra từ trên người thần.
Lực lượng căn nguyên của Bàn Cổ tràn vào trong hạt giống Hỗn Độn với tốc độ cực nhanh!
"Ongggg!"
Một tiếng vù vù kỳ dị vang lên.
Chỉ một thoáng, hạt giống Hỗn Độn bộc phát ra ánh sáng sặc sỡ vô cùng, một hư ảnh hiển hiện ra từ trong đó.
Căn nguyên của Thiên Đạo mãnh liệt chảy xuôi trong đó, hư ảnh bắt đầu trở nên chân thật một cách nhanh chóng.
"Nhanh!"
"Đừng làm lãng phí thời giờ!"
Bàn Cổ rống to.
Tô Trạch gật đầu, nhắm mắt lại, một luồng kim quang sáng lên từ trên người hắn, tràn vào bên trong hư ảnh ở trước mặt.
Đạo âm vang lên, đại dương màu vàng óng hiện ra, bao phủ cả hư ảnh vào bên trong.
Hạt giống Hỗn Độn nhanh chóng được ủ, thậm chí còn vì phải nhận quá nhiều căn nguyên trong một thời gian ngắn, nhiều đến mức phải truyền về cho Tô Trạch một phần lực lượng.
"Răng rắc răng rắc…"
Tiếng vỡ vụn dày đặc vang lên.
Chỉ một thoáng, gần một trăm triệu hạt giống Long Tượng bị kích hoạt!
Trước đây Tô Trạch muốn từ mười triệu đến một trăm triệu hạt giống Long Tượng thì phải bế quan mười mấy, hai mươi ngày, kích hoạt cả ngày lẫn đêm thì mới đạt tới mục tiêu!
Mà bây giờ, lại chỉ xảy ra trong nháy mắt thôi!
Ánh sáng sặc sỡ của Hạt giống Hỗn Độn càng chân thật hơn, hư ảnh đang mở rộng, nó dần phát triển từ một thế giới chưa thành hình thành một thế giới hoàn chỉnh.
Tô Trạch thấy thế, thần niệm tuôn ra, dốc hết toàn lực in dấu đạo của chính mình vào thế giới bên trong hạt giống Hỗn Độn!
Qua không biết bao lâu.
"Vùuuuu!"
Một điểm hư ảo cuối cùng của hư ảnh đã chuyển biến thành thực thể!
Trong chốc lát, hạt giống Hỗn Độn phát ra thần quang vô lượng, một khí tức kinh khủng tản ra từ trong đó.
Hình ảnh bắt đầu co vào nhanh như thủy triều, cuối cùng co lại hết vào bên trong hạt giống Hỗn Độn.
Không,
Nói chính xác ra thì,
Hiện giờ đã không thể gọi hạt giống Hỗn Độn là hạt giống nữa rồi.
Nó tỏa ra u quang nhè nhẹ, có rất nhiều đốm sáng đang lấp lóe trong đó.
Đó là…. Hàng loạt tinh hệ!
Tinh hệ nhiều vô cùng vô tận, đang lơ lơ lửng lửng ở trước mặt Tô Trạch.
Tô Trạch như cảm nhận được, chợt nghĩ trong đầu.
Ngay tức khắc, bóng người của hắn biến mất không thấy đâu.
"Thành công!"
Chùm sáng yếu ớt tới mức gần như tắt đang lấp lóe, âm thanh của Bàn Cổ suy yếu tới cực điểm, ánh sáng trên người cũng yếu đi rất là nhiều.
"Rầm rầm…"
Vô số xiềng xích của đạo rung động, tựa hồ đã cảm ứng được cái gì.
Giờ khắc này.
Địa Tiên giới, tất cả tu sĩ đều có một loại cảm ứng không biết tên, cảm giác nguy cơ nhè nhè xuất hiện ở trong lòng.
Người có tu vi yếu thì chẳng quan tâm tới cảm giác này.
Nhưng tất cả tu sĩ từ Chân Tiên trở lên đều thay đổi sắc mặt chỉ trong nháy mắt, chợt ngẩng đầu nhìn lên trời.
Hàng loạt tu sĩ mạnh mẽ đang bế quan cũng bừng tỉnh, hoảng sợ phá quan ra.
"Chuyện gì xảy ra!!!"
"Sớm! Sao lại sớm vậy!"
"Đại kiếp… Đại kiếp sắp đến rồi!"
Vô số tu sĩ nhìn những vị trưởng bối ngày thường gặp gì cũng không sợ này bỗng trở nên hoảng sợ lúng túng, thì cảm thấy khó hiểu.