Tạo Vật đỉnh rung động, phát ra tiếng vang điếc cả tai.
Ý niệm sơ khai ở trong đó đang cố chạy ra.
Sắc mặt của Tô Trạch tái nhợt như tờ giấy, nhưng vẫn có liều mạng điều độgn tiên lực tràn vào trong Tạo Vật đỉnh .
"Vùuuuu!"
Tạo Vật đỉnh lại rung lên.
Tô Trạch ho ra máu, người lảo đảo như sắp ngã.
Nhưng mà.
Cho dù là thế, hắn vẫn không dừng chuyện truyền tiên lực cho Tạo Vật đỉnh .
Không diệt được ý niệm sơ khai thì người phải chết chắc chắn sẽ là hắn.
Tô Trạch biết rất rõ ràng về điểm này, bởi vậy hắn có liều cả cái mạng cũng phải điều động tiên lực trong cơ thể.
"Ooonggg!"
" Ooonggg!"
"…"
Tiếng vù vù kỳ dị không ngừng quanh quẩn.
Sau một hồi lâu.
Tô Trạch dừng tay, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu nào, cả tóc đen đều biến thành tóc trắng, làn da tiều tụy thô ráp, trông như một ông già.
Là một Địa Tiên trường sinh, để bản thân biến thành bộ dáng như thế này, đã đủ để thấy được hắn đã phải tiêu hao lớn tới mức nào.
Kiếm linh xuất hiện đỡ Tô Trạch, trong tay xuất hiện một bình đan dược, nhét cho hắn ăn liên tục.
Nuốt đan dược vào xong, khí sắc của Tô Trạch mới tốt lên được một chút.
"Kết thúc rồi à?"
Kiếm linh hỏi cẩn thận từng li từng tí, nhìn chăm chăm vào Tạo Vật đỉnh không chớp mắt, tỏ ra cảnh giác.
"Kết thúc."
Tô Trạch thở một hơi dài thườn thượt, ngồi xếp bằng xuống, chỗ ấn đường có ánh sáng tím vàng nhạt tỏa ra.
Kiếm linh canh trừng ở bên cạnh, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy lo lắng.
Nàng lo lắng lại xảy ra chuyện gì nữa.
Sau một hồi lâu.
Cơ thể Tô Trạch đột nhiên trở nên kỳ ảo, trên người hắn xuất hiện rất nhiều đốm sáng, máu thịt đang giảm đi một cách nhanh chóng.
Hắn như đang hóa đạo!
"Ngươi làm sao vậy!"
Kiếm linh hãi quá hét ầm lên, nàng vội vươn tay, muốn giữ Tô Trạch lại.
Nhưng cuối cùng vẫn chậm một chút.
Ngay lúc ngón tay của nàng sắp chạm vào Tô Trạch thì người hắn đã biến thành một vùng kim quang tiêu tán biến mất.
Mặt kiếm linh dại ra, nàng ngơ ngác nhìn hư không ở trước mặt, sự đau thương tột cùng dâng trào lên trong đáy mắt.
Kiếm linh rơi vào trong tuyệt vọng.
Tô Trạch tan đi ngay trước mắt nàng như thế, mà từ đầu đến cuối nàng lại chẳng giúp gì được cho hắn.
Nàng cúi đầu ngồi xuống, ôm lấy đầu trong sự bất lực, một giọt nước mắt chảy xuống từ khóe mắt.
Tô Trạch… Đã chết rồi!
Kiếm linh rất chắc chắn về điều này, bởi vì khế ước giữa nàng và Tô Trạch đã biến mất rồi!
Là đạo binh của Tô Trạch, liên hệ giữa nàng và Tô Trạch rất là chặt chẽ, đối phương đã chết nên đương nhiên khế ước sẽ tự biến mất.
Chỉ trong chớp mắt, nàng đã nước mắt lưng tròng.
Cùng lúc đó.
Địa Tiên giới.
Vùng đất hoang.
Ba người Tiểu Thanh, Tiểu Hỏa, Liễu vương bỗng cảm ứng được liên hệ giữa mình và Tô Trạch biến mất!
Ngay tức khắc,
Hoảng sợ đã chiếm trọn tâm trí của bọn họ.
"Không!"
Tiếng thét chói tai đầy tuyệt vọng vang vọng khắp vùng đất hoang.
Phàm giới.
Liên minh Nhân tộc, Kinh Đô.
Ông ngoại của Tô Trạch, tu sĩ Hóa Thần, Viện trưởng Viện nghiên cứu Không gian dị độ - Chung Sấu Hổ như cảm giác được gì, trong lòng thấy đau xót.
Giống như có rất người thân cận… Qua đời?
Hắn nóng nảy, đã không nghe lọt được báo cáo nữa, quay người đi ra ngoài.
"Là… Tô Trạch ư?"
"Chẳng nhẽ Tô Trạch đã xảy ra chuyện rồi?"
Chung Sấu Hổ nhìn bầu trời, hốc mắt đỏ lên, sự bi thương dấy lên.
Đế quan.
Tuyết Lệ Hàn và Lữ Tranh Đạo ngồi đối diện, thưởng thức linh trà.
Nhưng mà đúng vào lúc này.
"Choang! Choang!"
Hai chén trà nổ nát vụn!
Hai ông già đột nhiên đứng phắt dậy, liếc mắt nhìn nhau và đều nhìn thấy được sự bi thương bỗng xuất hiện ở trong mắt đối phương.
"Là… Kia tiểu tử sao?"
"Không, không phải đâu."
"Chắc là ảo giác thôi."
Hai lão già nở nụ cười nhưng rồi nụ cười ấy dần tắt, nhìn nhau không nói gì, họ cứ đứng im như thế một hồi lâu không hề động đậy.
Thái Hư chân nhân, Lôi Đế, Thanh Mộng đạo nhân, cùng với bạn bè tốt của Tô Trạch như Diệp Thanh, Hà Tuyết Nhi v.v…
Tại thời khắc này đều có cảm giác trong lòng, cảm thấy trong lòng nao nao, cảm xúc đau thương chợt lan tràn ra đáy lòng.
Trong vũ trụ mới ra đời.
Kiếm linh đang ngồi ôm đầu gối bỗng cảm giác có một bàn tay xuất hiện ở bên cạnh.
Ngay sau đó,
Cảm giác kia càng trở nên chân thực hơn, hình như… Đang lau nước mắt của nàng?
"Khóc cái gì, cứ làm như ta chết rồi ấy."
Người kiếm linh chỉ trong nháy mắt đã trở nên cứng đờ.
Nàng ngẩng đầu lên với vẻ khó tin, nhìn người ở trước mặt.
Một bóng người quen thuộc xuất hiện.
Tô Trạch nhìn kiếm linh, cười nói: "Đau lòng tới vậy hả?"
Kiếm linh lấy lại tinh thần, thấy vui mừng khôn xiết.
Sau một khắc.
Ma xui quỷ khiến thế nào nàng bổ nhào về trước, ôm chặt lấy Tô Trạch, gào khóc.
"Ngươi đi đâu vậy hả? Ta còn tưởng ngươi chết rồi cơ!!"
Tô Trạch có hơi sững sờ, bỗng phản ứng lại, nụ cười càng dịu dàng hơn, hắn ôm lấy kiếm linh, vỗ nhẹ vào lưng của nàng, dịu dàng an ủi: