Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 954: CHƯƠNG 953 - HỦY DIỆT Ý NIỆM SƠ KHAI, HÓA ĐẠO (3)

"Không sao rồi, đều đã giải quyết."

Qua hồi lâu, cảm xúc của kiếm linh mới bình tĩnh lại.

Thấy mình cứ ôm chặp chặp Tô Trạch thì nàng đỏ mặt, muốn lui về phía sau một bước theo bản năng.

Nhưng, Tô Trạch lại dồn sức, ôm chặt nàng hơn.

"Ngươi…"

"Được rồi, tạm thời không nói tới cái này."

Tô Trạch nói sang chuyện khác luôn, cười nói: "Trước đó đã nói có thể về nhà, giờ xem ra là thật rồi, có lẽ chúng ta sẽ được về ngay thôi!"

"Thật ư!?"

Kiếm linh vui mừng, trong khoảng thời gian đến Địa Tiên giới này, nàng nhớ lắm sản phẩm điện tử và cả phim truyền hình ở phàm giới.

"Bây giờ ngươi… Đã ở cảnh giới nào rồi?"

Nàng bỗng nghĩ tới gì đó, bèn hỏi.

"Ừm…." Tô Trạch nghĩ, "Chắc là Thiên Đạo cảnh."

"Nhưng giờ ta chính là đại đạo của vũ trụ này, không thể phân chia theo cảnh giới cụ thể nữa.

Hơn nữa vũ trụ này vừa thành hình nên còn cần phát triển thêm, chỉ có thế ta mới dần trở nên mạnh mẽ được.

Ấy nhưng mà…."

Hắn ngừng lại một lúc rồi nói tiếp: "Dù là bây giờ thì cũng có thể nghiền chết đám người có đại thần thông kia!"

"Chúng ta đi ra ngoài trước."

Tô Trạch nói, ôm kiếm linh, hắn thầm nghĩ một cái là kiếm linh lập tức được đưa ra ngoài.

Ngoại giới.

Kiếm linh đột nhiên xuất hiện nhưng lại không thấy được bóng người của Tô Trạch thì giật mình.

"Đừng hoảng hốt… Hắn cần ngưng tụ ra một thân thể, nếu hắn tiến vào nơi này của ta bằng thân thể đại đạo của sẽ gây ra ảnh hưởng rất lớn!"

Trong lúc nói chuyện.

Lấy không trung hạt giống Hỗn Độn làm trung tâm, máu thịt nhanh chóng xuất hiện.

Sau một lát.

Tô Trạch lại xuất hiện ở trước mặt kiếm linh.

"Chúc mừng… Đạo hữu…"

Giọng của Bàn Cổ truyền đến, rất là suy yếu.

Thần không gọi thẳng tên của Tô Trạch nữa, mà là xưng đạo hữu.

Tô Trạch của bây giờ đã là kẻ ngang hàng với thần rồi nên đương nhiên là cần phải tôn trọng.

"Ngươi sắp chết rồi."

Tô Trạch nhìn về phía Bàn Cổ, ánh sáng trên người hắn đã gần như tan biến, để lộ dáng vẻ của một người đàn ông trẻ tuổi.

"Đây là dáng vẻ ban sơ của ngươi sao?"

"Đúng thế… Cũng chỉ tới lúc ta sắp tan biến… Thì mới nhìn thấy được."

"Thảo nào hình thái cuối cùng của rất nhiều tu sĩ trong thế gian là hình người…"

Tô Trạch như đã hiểu ra gì đó.

"Toàn bị ta… ảnh hưởng cả thôi."

Mặc dù Bàn Cổ suy yếu, nhưng trong lời nói vẫn chứa chan đầy sự vui sướng.

"Ngươi phải nhớ kỹ… Thực hiện lời hứa của ngươi!"

"Ừm."

Tô Trạch gật đầu, hỏi: "Ta mang sinh linh ở vùng đất hoang đi, ngươi có ý kiến gì đâu ha."

"Chỉ là vùng đất hoang… Ngươi giải quyết xong bảy tên giặc kia thì muốn một nửa Địa Tiên giới thì ta cũng sẽ cho ngươi lấy!" Bàn Cổ cười nói.

"Nếu ta mà muốn thật thì có khi ngươi liều mạng với ta luôn ấy chứ."

Tô Trạch lắc đầu bật cười, sau đó khuôn mặt lại trở nên nghiêm túc.

"Đạo hữu, đến lúc đó chúng ta gặp lại."

Bàn Cổ cũng nghiêm túc, cố đứng lên, chắp tay nói: "Đạo hữu, sau này còn gặp lại."

Tô Trạch gật đầu, dẫn kiếm linh rời khỏi nơi này.

Bởi vì Bàn Cổ suy yếu nên Đăng Thiên lộ đã gãy thành từng khúc, vô số xiềng xích của đạo đang rung, ánh sáng trên chúng nó dần yếu.

Sau khi Bàn Cổ tan biến thì những “đạo” sinh ra nhờ hắn cũng sẽ tan biến theo.

Đến lúc đó, ngoài người có đại thần thông có "đạo" không phụ thuộc vào Thiên Đạo mới sống được.

Tất cả những tu sĩ đều sẽ tàn lụi!

Không chỉ bọn họ, đại đạo nát thì tất cả mọi thứ trong thế gian sẽ mất đi trật tự, sẽ lại trở thành hỗn độn!

Địa Tiên giới sẽ không còn tồn tại, mãi cho đến khi Bàn Cổ khôi phục, thế gian này mới diễn hóa tái hiện thêm một lần!

Trong khoảng thời gian này,

Đám người có đại thần thông, cùng với những đồ tử đồ tôn tu hành đạo của bọn họ nên thoát chết đó sẽ tạm trốn vào trong hỗn độn, chờ Địa Tiên giới khôi phục.

Cho nên giờ này khắc này,

Đám người có đại thần thông phát giác Bàn Cổ đã sắp tan biến bắt đầu lặp lại hành động rút lui đã từng làm mấy lần.

Đạo trường của bọn họ rung ầm ầm, bay hết lên, muốn trốn vào bên trong hỗn độn.

"Cứu ta!"

"Dẫn ta theo với!"

"Dẫn ta nữa! Ta nguyện phụng dưỡng ngài mãi mãi!"

"…"

Rất nhiều cường giả xuất hiện.

Ở trong có Kim Tiên, Thái Ất Kim Tiên, thậm chí là Đại La Kim Tiên!

Lúc này, bọn họ đều đã quên thân phận của mình, bổ nhào vào bên ngoài đạo trường của người có đại thần thông như ăn mày, cầu xin bọn họ mang theo minh rời đi.

Nhưng mà.

Đạo bọn họ tu không phải đạo của người có đại thần thông, cho dù rời đi theo họ thì cũng chỉ có một con đường chết!

Mặc dù người có đại thần thông có chút thủ đoạn có thể giúp bọn họ thoát chết nhưng cái giá phải bỏ ra là khổng lồ.

Nếu không có nhận về tương ứng thì bọn họ sẽ không làm như vậy.

Huống hồ, thứ có thể làm người có đại thần thông động tâm, cũng chỉ có điều kiện mà người có đại thần thông đưa ra!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!