Tô Trạch khẽ nói, hắn đã hoàn toàn thích ứng với loại lực lượng này.
Sau một khắc,
Hắn bước ra một bước, bóng người đột nhiên vượt qua cả Địa Tiên giới đi tới biên giới hỗn độn.
Nơi đó có bảy đạo trường đang chuẩn bị trốn vào trong hỗn độn.
Khóe miệng của Tô Trạch nhếch lên, nở một nụ cười thản nhiên.
Ngay sau đó, hắn đảo mắt qua.
Bảy đạo trường của người có đại thần thông dừng lại ngay tại chỗ.
Bên trong, lần lượt có bóng người hiện ra, chấn động vô cùng.
Tô Trạch không nhìn những tu sĩ tu vi yếu kia, hắn nhìn về phía bảy tên có đại thần thông.
"Thiên… Thiên Đạo cảnh!!!"
Tiếng thét chói tai đầy kinh hãi vang lên.
Chủ nhân của Hoả Thần cung nhìn Tô Trạch với vẻ khóti n, cảm nhận được khí tức làm hắn cũng phải run rẩy kia thì sắc trắng toát như tờ giấy.
"Sao lại thế được!"
"Ngươi là ai!? Từ đâu tới!!"
Bảy tên có đại thần thông không dám tin vào hai mắt của mình.
Ngày xưa, những kẻ làm vang dội cổ kim, bọn họ là siêu phàm, không hiện thân tùy tiện, chứ đừng nói là nói chuyện cảm xúc hóa tới thế này.
Vô số tu sĩ ở trong đạo trường kinh ngạc vô cùng, không biết chuyện gì đang xảy ra.
"Không phải các ngươi đánh phàm giới… là vì tìm ta sao?"
Tô Trạch cười, kim quang trên người sáng lên.
"Grào!"
Một tiếng gầm vang rõ ràng vang lên.
Biên giới hỗn độn.
Long Tượng đầu chống trời, chân đạp U Minh, cao không biết bao nhiêu, đôi mắt như hai mặt trời xuất hiện!
Long Tượng Tu Thân quyết tu luyện tới cực hạn thì Long Tượng sẽ hiện thân một cách chân chính!
Long Tượng vô cùng uy nghiêm, bảy vị có đại thần thông với ánh mắt dò xét, sau đó thì nằm bò dưới chân Tô Trạch, cung kính vô cùng.
Trong Long Tượng Tu Thân quyết vốn có, sau khi Long Tượng hiện thân thì có địa vị ngang nhau với người tu luyện công pháp.
Nhưng Tô Trạch lại là trường hợp khác biệt.
Hắn là chúa tể của một vũ trụ, là bản thân đại đạo, còn là cường giả Thiên Đạo cảnh!
Nên đương nhiên sẽ không tồn tại quan hệ bình đằng rồi.
Tô Trạch đứng trên đầu Long Tượng, cười ha ha nhìn về phía bảy vị có đại thần thông.
"Là… Ngươi! Biến số kia!"
Đạo Tổ đã nhận ra thân phận của Tô Trạch.
"Sao lại thế được! Dù ngươi có đại khí vận trong người thì cũng không tu hành được đến Thiên Đạo cảnh mới đúng!"
Nói đến đây, hắn sắc mặt lại đổi.
"Là hắn! Bàn Cổ đã truyền căn nguyên cho ngươi!!!"
Tô Trạch cười ha ha, nhìn đám có đại thần thông kia đang không ngừng suy đoán như xem kịch.
"Nói đủ chưa? Nói đủ rồi thì ta đưa các ngươi lên đường."
Hắn bình tĩnh nói.
"Ngươi…"
Đại Tự Tại Vương Phật chỉ vào Tô Trạch, vừa định nói chuyện.
Ầm một tiếng.
Cả người hắn nổ tung.
Thần hồn câu diệt!
Ánh mắt Tô Trạch lạnh lẽo, một tay vươn ra, kim quang sáng lên.
"Ầm ầm!"
Dòng sông thời gian xuất hiện, có thể thấy rõ ràng quá khứ ở thượng du, tương lai ở hạ du.
Cùng lúc đó.
Ở thượng du của dòng sông thời gian, trong một cung điện vàng son lộng lẫy, Đại Tự Tại Vương Phật đang giảng kinh cho đệ tử.
Đột nhiên.
Đại Tự Tại Vương Phật ở thượng du cảm ứng được gì đó, hoảng sợ quay đầu nhìn lại.
Một bàn tay khổng lồ xuất hiện ở trước mắt hắn, chậm chạp nhưng kiên định đập xuống đầu của hắn!
"Phụt phụt!"
Đầu của Đại Tự Tại Vương Phật nát bét trong ánh nhìn kinh hãi và tuyệt vọng của các đệ tử.
Không chỉ giờ khắc này,
Bên trong tất cả mốc thời gian, trước mặt Đại Tự Tại Vương Phật đều xuất hiện một bàn tay, nó đập nát đầu của hắn chẳng hề nương tay tí nào.
" Á Á Á Á!!!"
Tiếng kêu thảm thiết xuyên suốt trong toàn bộ dòng sông thời gian.
Tô Trạch bình tĩnh đứng bên trong dòng sông, mặc cho thời gian cọ rửa, người hắn vẫn lù lù bất động.
Khi Đại Tự Tại Vương Phật của mốc thời gian cuối cùng chết đi thì mọi thứ lại trở về bình tĩnh.
Hắn bị xóa bỏ triệt để, không còn bất cứ khả năng phục sinh nào!
Đạo trường của Đại Tự Tại Vương Phật vỡ vụn, vô số tu sĩ ở trên tỏ ra mê mang, bóng người dần biến mất.
Bọn họ có quan hệ nhân quả với Đại Tự Tại Vương Phật.
Đại Tự Tại Vương Phật bỏ mình nên bọn họ cũng không thoát được vận mệnh phải chết.
Sáu người có đại thần thông còn lại đều được thấy toàn bộ quá trình, đôi mắt trợn tròn như sắp lồi ra.
Người có đại thần thông không giết chết được.
Vốn đây là một nhận thức chung.
Bởi vì chỉ cần bọn họ còn tồn tại ở một mốc thời gian nào đó thì vẫn có thể ngóc đầu trở lại bất cứ lúc nào.
Nhưng bây giờ…
Bọn họ phát hiện ra không phải người có đại thần thông là sẽ không phải chết, chỉ do bọn họ không đụng phải người mạnh hơn bọn họ mà thôi.
Lúc trước vì sao Bàn Cổ bị bọn họ gài.
Nguyên nhân thực sự Tô Trạch không hỏi nhiều nhưng đoán sơ sơ được.
"Trừng lớn mắt nhìn ta như vậy làm gì, các ngươi tra tấn cha ruột của các ngươi suốt nhiều năm như vậy, bị phán tội chết thì cũng đâu có gì quá đáng đâu đúng không?"