Virtus's Reader
Điên Rồi ! Ngươi Xác Định Ngươi Là Ngự Thú Sư?

Chương 957: CHƯƠNG 956 - MỌI THỨ ĐỀU TỐT (ĐẠI KẾT CỤC)

Tô Trạch an ủi đám người có đại thần thông còn lại, "Yên tâm, ta ra tay dứt khoát lắm, không đau đớn gì đâu."

Hai tay của sáu người Đạo Tổ run nhè nhẹ, qua bao nhiêu năm rồi, lần đầu bọn họ thấy sợ hãi.

Bọn họ… Cũng sợ chết.

Bọn họ muốn xin tha nhưng lại biết xin tha cũng vô dụng.

Cường giả Thiên Đạo cảnh muốn giết người thì dù cha già của bọn họ Bàn Cổ có tha thứ cho hành vi cầm tù hắn suốt nhiều năm qua cũng không cứu nổi bọn họ.

Tô Trạch không nói thêm lời nào nữa, hắn đứng trong dòng sông thời gian, rút Trảm Tiên kiếm chém ra một kiếm!

Chỉ một thoáng,

Ánh kiếm chói mắt chiếu sáng cả thượng du hạ du của dòng sông thời gian!

Sáu vị có đại thần thông cứng đờ người, một vết kiếm nhỏ bé xuyên qua ấn đường của bọn họ.

Đồng thời, ở trong vô số mốc thời gian, ấn đường của bọn họ đều xuất hiện một vết kiếm!

Máu tươi chảy ra từ trong vết thương, dần nhuộm đỏ khuôn mặt của bọn họ.

"Ầm!"

Sáu đạo trường vỡ vụn, tu sĩ ở trong đang tiêu vong.

Cùng thời khắc đó.

Phần cuối của Đăng Thiên lộ.

"Bốp!"

" Bốp!"

"…"

Bảy xiềng xích to nhất đều đứt!

Trong phòng giam.

Bàn Cổ đã sắp tan biến nở nụ cười.

Trong nụ cười ấy có giải thoát, nhưng cũng có một sự đau đớn khó phai!

Bị con cháu của mình cắn ngược lại mình, dù cho giết chết được hết bọn họ thì cuối cùng trong lòng vẫn thấy có chút đau.

" Bùm…"

Bóng người của hắn bắt đầu tan đi,

Xiềng xích ở ngoại giới bắt đầu vỡ nát.

Địa Tiên giới bắt đầu sụp đổ, hỗn độn cuồn cuộn lan tràn.

Tất cả đều quy về hư vô, không còn tồn tại nữa.

Tô Trạch dẫn theo đám Tiểu Thanh và kiếm linh, quay người bước ra một bước.

Lập tức, vùng đất hoang xuất hiện ở trước mắt.

Lúc này sinh linh ở trong đó đều lo sợ, không biết đã có chuyện gì xảy ra.

Bọn họ cảm giác cả trời đất này đều đang chấn động, cứ như thể đang có chuyện khủng bố gì đó diễn ra vậy.

Ngay trong lúc bọn họ hoang mang lo sợ.

Tô Trạch xuất hiện ở trên bầu trời của vùng đất hoang, giương tay chộp một cái.

"Rắc!"

Mặt đất của vùng đất hoang chấn động kịch liệt, mặt đất không biết rộng bao nhiêu dặm bay lên.

Rất nhiều tu sĩ đều nhận ra biến hóa này, kinh hãi tới suýt nữa thì hôn mê.

Cường giả mạnh tới mức nào mới nắm cả vùng đất hoang lên được thế này!

Nhưng bọn họ còn chưa kịp phản ứng, bầu trời trên đầu bọn họ đã thay đổi, biến thành một vùng tinh không, chân trời ở phía xa xa đen sì.

Đồng thời, một giọng nói vang lên ở trong thiên địa.

"Nên làm cái gì thì làm cái đó, đừng có gây sự."

Ngay tức khắc tu sĩ của vùng đất hoang đã nghe ra, đó là giọng của Tô Trạch, bỗng thấy yên tâm hơn không ít.

Ngoại giới.

Tô Trạch thu cả vùng đất hoang vào trong thiên địa vũ trụ của mình.

Trong bỗng chốc, trong Địa Tiên giới xuất hiện một hố to chiếm diện tích cực lớn!

Đương nhiên.

Nó cũng không tồn tại được quá lâu.

Hỗn độn ập tới đã bao phủ kín nơi này, cái hố cũng biến mất.

Thủy triều hỗn độn đã làm vô số đại năng mất mạng này lại không làm gì được Tô Trạch.

Hắn cùng kiếm linh và đám Tiểu Thanh cùng nhìn một màn hùng vĩ lại tàn khốc ở trước mắt này, có chút thổn thức.

"Chắc phải mất rất nhiều năm thì Bàn Cổ mới khôi phục được, mà Địa Tiên giới muốn khôi phục thì ít nhất cũng cần mười mấy nghìn tỷ năm."

"Nếu như có một ngày, ta…"

Lời còn chưa nói hết thì bị kiếm linh cắt ngang rồi.

"Không cho phép ngươi nghĩ tới chuyện này, hơn nữa ngươi giống với Bàn Cổ, cùng lắm thì ngủ say một khoảng thời gian thôi mà?"

"Cũng phải, giờ ta mới được tính là vĩnh sinh bất tử thật sự."

Tô Trạch cười ha ha.

Ngay sau đó, nụ cười trên mặt hắn biến mất, hắn trịnh trọng vô cùng, dẫn theo bốn người kiếm linh xuất hiện ở trong một di tích vẫn chưa bị hỗn độn bao phủ.

Kiếm linh biết hắn muốn làm gì thì nín thở, có vẻ nàng khá là hồi hộp.

Tô Trạch lấy tay vạch một cái.

"Ầm ầm!"

Dòng sông thời gian lập tức xuất hiện.

Ánh mắt của Tô Trạch trông về phía xa, nhìn về phía thượng du.

Chỉ chốc lát sau, ánh mắt hắn dừng lại ở một mốc thời gian vào mấy chục năm.

Trong nước sông lấp lóe có một cảnh tượng xuất hiện.

Đó là một thông đạo không gian thông với hai giới.

Trong đó có một cặp vợ chồng trung niên, trông khoảng hơn ba mươi tuổi, ánh mắt dịu dạng nhìn đối phương, ôm chặt lấy nhau.

Mà ở xung quanh bọn họ là cơn gió ác liệt đã gần trong gang tấc!

Tu vi của hai vợ chồng chỉ ở cảnh giới Hóa Thần mà thôi.

Đối mặt với cơn gió ở giữa hai giới, bọn họ không tài nào ngăn cản nổi!

Nhưng khi đối mặt với cái chết sắp ập tới, hai người bọn họ lại không sợ hãi chút nào.

Tay họ nắm chặt lấy nhau, ở giữa kẹp chặt một tấm hình.

Tô Trạch tập trung nhìn thì thấy lòng đau xót.

Tấm hình đó là hình của hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!