Nghe những lời này của Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính nhìn cô một lúc rồi mỉm cười:
- Tình Đình, vậy cậu định làm thế nào?
- Hân Mính, chuyện này cứ giao cho tớ giải quyết!
Bạch Tình Đình cười khẩy:
- Hân Mính, cậu cứ yên tâm. Tớ nhất định sẽ tìm cho hai chúng ta một đồng minh mạnh nhất, giỏi nhất!
Chu Hân Mính cười:
- Tình Đình, nếu vậy thì hết việc của tớ rồi à? Thế tớ chỉ cần nghĩ cách sinh đứa con trong bụng ra thôi, đúng không?
Vừa nghe Chu Hân Mính nhắc đến đứa bé, Bạch Tình Đình liền kéo cô lại gần, khẽ nói:
- Hân Mính, tớ nói với cậu chuyện này!
- Chuyện gì vậy Tình Đình, nói tớ nghe xem nào! – Chu Hân Mính hỏi.
Bạch Tình Đình ấp úng:
- Hân Mính... tớ... tớ... tớ nói không được!
- Tình Đình, sao lại không nói được chứ? – Chu Hân Mính thắc mắc. – Có gì muốn nói thì cứ nói ra đi!
Mặt Bạch Tình Đình đỏ bừng, cô ghé sát vào tai Chu Hân Mính, thì thầm:
- Rốt cuộc tớ phải làm thế nào mới có thể mang thai đây? Hân Mính, cậu nói cho tớ biết đi, lúc đó cậu mang thai bằng cách nào?
Chu Hân Mính giật mình, lắp bắp:
- Tình Đình, cái này... cái này... tớ cũng không biết nữa. Tóm lại... tóm lại cứ thuận theo tự nhiên là được, tớ cũng... tớ cũng không biết đâu!
Bạch Tình Đình nói nhỏ:
- Hân Mính! Tớ thật sự muốn sinh cho Diệp Lăng Phi một đứa con. Nhưng mà, tối qua và sáng nay hai lần quan hệ với anh ấy xong, tớ có chút chịu không nổi. Xem ra mang thai không phải chuyện đơn giản!
Chu Hân Mính phì cười:
- Tình Đình, tớ hỏi cậu nhé, cậu ngây thơ từ lúc nào vậy? Lẽ nào cậu nghĩ cứ... làm chuyện đó... nhiều lần là có thể có thai à? Chẳng lẽ cậu không biết đến thời kỳ an toàn sao?
- Thời kỳ an toàn là cái gì?
Bạch Tình Đình nghe xong, ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
- Tớ có nghe qua, có phải là trong thời gian đó thì không thể thụ thai được không?
- Đúng rồi! Tớ nói cho cậu biết nhé! Cậu phải tính ngày, xem ngày nào dễ thụ thai nhất. Phụ nữ chúng ta đều có những ngày dễ thụ thai nhất. Nếu làm chuyện đó trong những ngày này thì sẽ dễ dàng mang thai. Còn nếu trong thời kỳ an toàn, kể cả cậu và ông xã có ngày nào cũng làm thì tỷ lệ thụ thai cũng rất thấp!
- Thật vậy sao Hân Mính?
Bạch Tình Đình nghe xong, nhíu mày:
- Hân Mính, cậu giúp tớ tính đi! Tớ sợ ngày nào cũng làm như vậy với ông xã thì tớ chịu không nổi mất. Tớ chỉ trêu anh ấy thôi, cứ tưởng sáng nay mình còn chịu được, ai ngờ kết quả là không chịu nổi. Cũng may hôm nay nhu cầu của ông xã không quá mãnh liệt, nếu không tớ thật sự lo không biết mình có bò khỏi giường nổi không nữa!
Chu Hân Mính cười:
- Nào, Tình Đình, lại đây tớ giúp cậu tính!
Khi Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đang ở trên lầu tính toán thời kỳ nguy hiểm, thì dưới lầu, Diệp Lăng Phi gọi điện cho Đường Hiểu Uyển. Sau cuộc nói chuyện với Chu Hân Mính tối qua, Diệp Lăng Phi quyết định nhờ Đường Hiểu Uyển gọi cho Vu Đình Đình. Đối với hắn lúc này, chỉ có thể trông cậy vào Đường Hiểu Uyển mà thôi.
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại đứng dậy. Sau khi có tín hiệu, hắn vừa đi về phía phòng khách vừa nói:
- Hiểu Uyển, em đang làm gì vậy?
- Ngủ thôi ạ! – Giọng nói ngọt như mật của Đường Hiểu Uyển vang lên, cô cười. – Tối qua em và bố mẹ chơi bài đến tận hơn 3 giờ sáng. Kết quả là bây giờ em mới dậy nè!
- Hôm nay là chủ nhật nhỉ? Anh quên mất là em được nghỉ Tết rồi! – Diệp Lăng Phi cười. – Hiểu Uyển, em có nhớ anh không?
- Không nhớ! – Đường Hiểu Uyển đáp gọn.
- Thật sự không nhớ à? – Diệp Lăng Phi hỏi lại.
Lần này Đường Hiểu Uyển mới nói:
- Ha ha, tất nhiên là em nhớ Diệp đại ca rồi! Chỉ là Diệp đại ca không nhớ em thôi! Em đến tận thành phố Đông Hải kết hôn mà cũng không cho em tham dự!
Diệp Lăng Phi vừa nghe liền nói:
- Hiểu Uyển, anh nhớ đã nói với em rồi mà, tại em không đến thôi chứ!
- Thành phố Đông Hải xa như vậy, sao em phải lặn lội qua đó? – Đường Hiểu Uyển cố ý trách móc. – Diệp đại ca không đến đón em thì em không bao giờ qua đó đâu!
- Hiểu Uyển, đợi anh về thành phố Vọng Hải, anh sẽ đến tìm em, được chưa? – Diệp Lăng Phi nói, rồi cố ý hạ giọng, cười xấu xa. – Để anh từ từ 'yêu thương' em!
- Diệp đại ca, đợi anh về rồi hãy nói! – Đường Hiểu Uyển bĩu môi. – Ai mà biết sau khi anh lấy vợ rồi có còn hứng thú tìm em nữa không. Hầy, em đúng là một cô gái đáng thương! Chẳng ai thương, chẳng ai yêu. Thôi thì em cứ ở nhà ngủ cho béo!
Câu nói này của Đường Hiểu Uyển làm Diệp Lăng Phi bật cười:
- Hiểu Uyển, nghe em nói kìa! Cứ như anh không coi trọng em vậy, đợi anh ở Đông Hải vài ngày rồi sẽ về Vọng Hải ngay. Đến lúc đó, anh sẽ 'yêu thương' em nhiều hơn, làm em không bò dậy khỏi giường được luôn!
Đường Hiểu Uyển không hề sợ hãi:
- Diệp đại ca, đợi anh về rồi nói! Bây giờ em không thèm tin lời anh nữa đâu. Ai biết khi nào anh mới về cơ chứ!
Diệp Lăng Phi cười cười, không nói về chuyện của Đường Hiểu Uyển nữa mà chuyển chủ đề:
- Hiểu Uyển, dạo này em có hay liên lạc với Đình Đình không?
Đường Hiểu Uyển khựng lại, rồi nói:
- Từ sau khi Đình Đình nghỉ Tết về quê thì em không liên lạc với em ấy nữa. Diệp đại ca, có chuyện gì vậy?
- Hiểu Uyển, vậy anh cũng không giấu em nữa! – Diệp Lăng Phi nói. – Bố của Đình Đình hôm nọ có gọi cho anh. Hình như ông ấy biết chuyện của anh và Đình Đình rồi, hôm qua ông ấy vừa gọi cho anh, bây giờ anh không biết Đình Đình thế nào nữa!
- Không phải chứ! – Đường Hiểu Uyển nói. – Sao bố của Đình Đình lại biết được nhỉ?
- Anh nghi là do cái tên bạn cùng quê của Đình Đình nói! – Diệp Lăng Phi hậm hực. – Nếu để anh biết là do tên khốn đó làm, anh tuyệt đối không tha cho nó!
- Diệp đại ca, bây giờ không phải lúc nói chuyện đó! – Đường Hiểu Uyển nói. – Bây giờ em cũng lo cho Đình Đình quá!
Diệp Lăng Phi nói:
- Hiểu Uyển, anh cũng lo cho Đình Đình lắm! Bây giờ anh không dám gọi cho cô ấy. Nếu bố mẹ Đình Đình nghe ra giọng anh, nhất định sẽ lại mắng cho anh một trận. Bởi vậy, anh mới muốn nhờ em gọi hỏi xem tình hình Đình Đình thế nào!
Sau khi Diệp Lăng Phi nói xong, đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó Đường Hiểu Uyển nói:
- Diệp đại ca, vậy bây giờ em gọi cho Đình Đình ngay đây!
- Từ từ đã, Hiểu Uyển! – Diệp Lăng Phi vội nói. – Bây giờ em mà gọi tới nhà Đình Đình sẽ làm bố mẹ cô ấy nghi ngờ mất. Họ vừa mới gọi cho anh hôm qua, hôm nay em lại gọi, không chừng họ đoán ra là do anh nhờ vả. Hiểu Uyển! Hai ngày nữa, ngày kia đi, em gọi lại cho Đình Đình, tìm cớ gì đó. Anh đoán bố mẹ Đình Đình nhất định sẽ giam lỏng cô ấy, em đừng nói chuyện linh tinh, chỉ nói chuyện để cô ấy yên tâm thôi. Cứ thường xuyên gọi vài ngày, đợi sau khi bố mẹ cô ấy không còn cảnh giác nữa thì mình tính tiếp. Nói không chừng lúc đó, anh sẽ tới Nam Dương để gặp trực tiếp Đình Đình. Hiểu Uyển, em hiểu ý anh không?
- Diệp đại ca, em hiểu mà! – Đường Hiểu Uyển đồng ý. – Em biết phải làm thế nào rồi!
- Ừm. Hiểu Uyển, vậy lần này phải vất vả cho em rồi! – Diệp Lăng Phi nói. – Nếu anh thật sự cần đến Nam Dương, thì còn cần em đi cùng nữa!
- Được! Em rất sẵn lòng! – Đường Hiểu Uyển không ngần ngại. – Em thật sự muốn được đi chơi cùng Diệp đại ca. Đến lúc đó chúng ta có thể đến Nam Dương vui chơi, em biết đó là quê của Diệp đại ca. Bớt chút thời gian, em muốn cùng anh về thăm quê!
- Đến lúc đó rồi nói, Hiểu Uyển ạ! – Diệp Lăng Phi nói. – Nếu có thời gian, anh cũng không thích về Nam Dương. Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi!
- Vâng. Diệp đại ca, em biết rồi! – Đường Hiểu Uyển nghe ra Diệp Lăng Phi không muốn về Nam Dương, cô chữa lại. – Đến lúc đó chúng ta có thể cùng nhau vui chơi ở Nam Dương!
- Ừm! – Diệp Lăng Phi đáp.
Gọi điện xong, Diệp Lăng Phi cất điện thoại rồi đi ra khỏi phòng khách. Hắn thấy dưới tầng một không có ai. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ở trên lầu lâu như vậy mà cũng chẳng thấy xuống. Diệp Lăng Phi không biết rốt cuộc Bạch Tình Đình đang nghi ngờ điều gì, đã phát hiện ra gì chưa. Trong lòng bất an, hắn đi lên lầu.
Lúc Diệp Lăng Phi đẩy cửa phòng ngủ bước vào thì thấy Chu Hân Mính đang nằm trên giường, tay cầm một quyển sách về giới tính xem xét, còn Bạch Tình Đình thì không có trong phòng. Diệp Lăng Phi bước lại gần, hỏi nhỏ:
- Hân Mính, Tình Đình đâu rồi?
- Tình Đình đi tìm Tiêu Tiếu rồi! – Chu Hân Mính nói. – Vừa mới đi thôi!
- Cô ấy đi tìm Tiêu Tiếu? – Diệp Lăng Phi nghe xong liền cảm thấy căng thẳng, vội hỏi. – Tình Đình có nói tại sao lại đi tìm Tiêu Tiếu không?
Chu Hân Mính lườm Diệp Lăng Phi một cái:
- Chuyện này em không biết đâu! Anh đi mà hỏi Tình Đình ấy!
- Hân Mính, lần này em phải giúp anh! – Diệp Lăng Phi ngồi sát bên cạnh, tay ôm lấy vai Chu Hân Mính. – Anh biết lần này anh không nên làm vậy. Nhưng mà, chuyện này vốn không phải ý của anh. Hân Mính! Có một số chuyện anh cũng không biết phải nói với em thế nào nữa!
Thấy Chu Hân Mính đặt quyển sách xuống, chuẩn bị cho mình một trận, hắn nuốt nước bọt, nói:
- Chuyện lần này đều là do anh sai! Lần trước khi anh về Vọng Hải, chẳng phải là muốn đưa Tiêu Tiếu về sao. Anh đến ký túc xá của Tiêu Tiếu, kết quả là gặp đúng lúc cô ấy đang rất đau lòng. Hình như tối hôm trước bố Tiêu Tiếu nói sẽ đoạn tuyệt tình cha con với cô ấy. Anh vốn chỉ định an ủi một chút, kết quả là... hầy, không nói nữa. Tóm lại, anh biết tất cả đều là lỗi của anh. Hân Mính! Chuyện đã đến nước này, anh cũng không biết phải làm sao nữa!
Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Chu Hân Mính cười khẩy:
- Ông xã, em đã nhìn ra từ lâu rồi. Cái hôm Tiêu Tiếu tới, em đã thấy dáng đi của cô ấy có vẻ không bình thường. Lại nhìn phản ứng của anh và Tiêu Tiếu, em đã đoán ra quan hệ giữa hai người. Em rất vui, vì tất cả những chuyện anh đã làm, trước sau gì anh cũng kể cho em nghe hết. Em hoàn toàn không giận, phải nói là em rất cảm động!
- Hân Mính, anh biết là em hiểu anh. Nhưng với Tình Đình thì không dễ giải quyết như vậy đâu! – Diệp Lăng Phi lại thở dài. – Nếu Tình Đình biết chuyện này, không biết cô ấy sẽ tức giận thế nào nữa. Khó khăn lắm chúng ta mới sống hạnh phúc như thế này, nếu vì chuyện này mà Tình Đình giận anh, không biết chừng...!
Diệp Lăng Phi không nói hết, nhưng Chu Hân Mính cũng hiểu hắn định nói gì. Cô cười với hắn:
- Ông xã, em tin lần này anh biết sai thật rồi. Vừa nãy Tình Đình không nghĩ gì nhiều đâu, em và cô ấy chỉ nói chuyện về thời kỳ an toàn thôi!
- Thời kỳ an toàn? – Diệp Lăng Phi giật mình, không hiểu gì. – Cái gì mà thời kỳ an toàn?
- Chính là những ngày khó thụ thai nhất! – Chu Hân Mính cười. – Vừa nãy em và Tình Đình chỉ nói chuyện về chuyện này thôi. Em còn giúp cô ấy tính ngày nguy hiểm, là những ngày dễ mang thai nhất. Em thấy Tình Đình chỉ nghĩ đến chuyện làm sao sinh cho anh một đứa con thôi. Còn chuyện của Vu Tiêu Tiếu, cô ấy không nghĩ gì hết!
- Vậy Tình Đình đi tìm Tiêu Tiếu làm gì? – Diệp Lăng Phi hỏi.
- Chuyện này thì anh phải đi hỏi Tình Đình thôi! – Chu Hân Mính nói. – Ông xã, em chỉ muốn nói với anh, đừng coi Tình Đình là con ngốc, có một số chuyện cô ấy nhìn ra rồi đó. Giống như chuyện hôm nay, Tình Đình đã nhìn ra vấn đề rồi. Có một số chuyện anh có thể tâm sự với Tình Đình, cũng như anh tâm sự với em vậy. Em tin Tình Đình sẽ hiểu thôi!
Diệp Lăng Phi lại thở dài:
- Anh không phải không muốn tâm sự, nhưng Hân Mính à, em hiểu tính cách của Tình Đình mà. Anh lo nếu anh tâm sự, sau khi biết chuyện cô ấy nhất định sẽ không tha thứ cho anh! Nếu vậy thật thì thảm hại biết bao. Hân Mính à, em thật sự cho rằng anh nên tâm sự với Tình Đình sao?
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi:
- Chúng ta đã là vợ chồng thì nên thẳng thắn với nhau. Tình Đình cần một người chồng có thể sẵn sàng chia sẻ mọi chuyện. Tất nhiên, em không nói là tất cả mọi chuyện anh đều phải thành thật. Nếu vậy thì Tình Đình trong nhất thời không thể chấp nhận được. Nhưng mà, ông xã, anh có thể tâm sự những chuyện mà Tình Đình đã biết. Trước khi cô ấy hỏi, anh hãy thành thật nói hết đi. Biến bị động thành chủ động, chẳng phải tốt hơn sao?
Nghe Chu Hân Mính nói, Diệp Lăng Phi nhíu mày suy nghĩ. Lúc này Chu Hân Mính lại nói tiếp:
- Cũng chính là chuyện với Vu Tiêu Tiếu. Ông xã! Em không giấu anh, vừa nãy Tình Đình cũng đã nói với em rồi. Theo em thấy, trong lòng Tình Đình chắc đã biết hết mọi chuyện giữa anh và Vu Tiêu Tiếu. Chúng em đều là phụ nữ, lẽ nào lại không hiểu lòng nhau. Ông xã! Anh cứ nghĩ kỹ mà xem, không chừng chuyện này sẽ biến xấu thành tốt đấy!
- Hân Mính, anh hiểu rồi! – Diệp Lăng Phi nói. – Vậy bây giờ anh đi tìm Tình Đình đây. Thú nhận chuyện giữa anh và Tiêu Tiếu. Anh thật hy vọng mọi chuyện sẽ giống như em nói!
Chu Hân Mính gật đầu:
- Ông xã! Làm như vậy mới đúng! Em tin sau lần này Tình Đình sẽ càng tin tưởng anh hơn đấy!
- Cảm ơn em, Hân Mính!
Diệp Lăng Phi nói xong, hôn lên má Chu Hân Mính một cái rồi xuống giường, tới phòng Vu Tiêu Tiếu tìm Bạch Tình Đình. Khi hắn đẩy cửa phòng Vu Tiêu Tiếu thì phát hiện trong phòng không có ai cả. Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình đều không có ở đó. Diệp Lăng Phi cho rằng họ ở dưới lầu, hắn đi xuống, vào phòng khách cũng chẳng thấy bóng dáng hai người đâu. Đúng lúc này, Trương Vân từ trong phòng đi ra. Diệp Lăng Phi vừa thấy Trương Vân, vội hỏi:
- Trương Vân, cô có thấy Tình Đình và Tiêu Tiếu đâu không?
- Bọn họ vừa ra ngoài rồi! – Trương Vân nói. – Lúc tôi đang dọn dẹp thì thấy hai người họ đi ra ngoài. Hình như là ra bờ biển rồi đó!
- Ừm, tôi biết rồi!
Diệp Lăng Phi nói xong, vội vàng chạy ra khỏi biệt thự.
Khi Vu Tiêu Tiếu và Bạch Tình Đình ra tới bãi cát, gió biển rất to, thổi tung mái tóc của hai người. Vừa nãy Bạch Tình Đình không nói gì nhiều, chỉ gọi Vu Tiêu Tiếu đi ra ngoài. Vu Tiêu Tiếu trong lòng bất an, lo lắng. Suốt đường đi, cô luôn nhìn sắc mặt của Bạch Tình Đình. Thấy trên mặt chị không có chút gì là tức giận, Vu Tiêu Tiếu mới cảm thấy yên tâm hơn một chút.
- Tiêu Tiếu, chúng ta tìm chỗ nào ngồi đi! – Bạch Tình Đình quay sang nói. – Gió ở đây to quá!
- Vâng ạ! – Vu Tiêu Tiếu đáp.
Hai người rời khỏi bãi cát, đi thẳng tới một nơi lặng gió hơn cách đó chừng 5, 6 mét. Sau khi tới đó, Bạch Tình Đình tìm một chỗ không có cát và ngồi xuống. Vu Tiêu Tiếu đỡ chị ngồi. Bạch Tình Đình đưa tay vuốt lại mái tóc bị gió thổi tung, quay ra nói với Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, em cảm thấy chị đối với em thế nào?
- Chị à, chị luôn rất tốt với em! – Vu Tiêu Tiếu nói. – Chị đối với em thân thiết như chị ruột vậy!
- Tiêu Tiếu, chị rất thích em! Chị không có em gái, luôn hy vọng em có thể làm em gái thân thiết của chị! – Trên khuôn mặt Bạch Tình Đình hiện lên một nụ cười. – Từ lần đầu tiên nhìn thấy em, chị đã thấy hai chúng ta rất thân thiết, có duyên!
- Chị à, em cũng có cảm giác đó! – Vu Tiêu Tiếu nói. – Lúc em nhìn thấy chị, em cũng cảm thấy vô cùng thân quen!
- Tiêu Tiếu, chị biết em vẫn còn nhỏ, chưa quá 20, còn chị thì già rồi! – Bạch Tình Đình nói tới đây, thở dài. – Nghĩ lại thấy thời gian trôi nhanh thật. Bây giờ chị đã 27, đã già rồi. Tiêu Tiếu, mỗi lần nhìn thấy em chị đều nhớ tới hồi chị hơn 20 tuổi. Lúc đó chị vẫn còn học đại học. Hồi đó, chị là hoa khôi đấy nhé, không biết bao nhiêu người theo đuổi. Ngày nào cũng đối mặt với một đống hoa tươi, quà cáp. Phiền chết đi được!
Vu Tiêu Tiếu cười:
- Chị à, em có thể tưởng tượng ra mà. Nhất định có một đống đàn ông đáng ghét theo sau chị, muốn làm quen với chị phải không?
- Ừm. Tiêu Tiếu, em nói đúng đấy! – Bạch Tình Đình nói. – Lúc đó, chị cơ bản chẳng coi lũ nam sinh đó ra gì, luôn cảm thấy lũ đàn ông đó thật chẳng có khí phách gì cả. Chị rất ghét bọn họ. Sau khi vào tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ làm việc, yêu cầu lại càng cao lên. Thật chẳng có người đàn ông nào lọt vào mắt chị cả! Chẳng ai làm chị cảm động!
- Chị à! Vậy sư phụ em thì sao? Sư phụ có làm chị rung động không? – Vu Tiêu Tiếu hỏi.
Vừa nghe nhắc tới Diệp Lăng Phi, trên mặt Bạch Tình Đình hiện lên một nụ cười hạnh phúc:
- Tiêu Tiếu, có khi chị nói ra em cũng không tin đâu! Lần đầu tiên gặp Diệp Lăng Phi, chị liền cảm thấy cái tên này sao mà đáng ghét thế không biết! Đúng là chẳng có gì đặc biệt, lúc đó chị còn bảo Hân Mính bắt anh ấy tới cục cảnh sát đấy!
- Chị à, có thật không ạ? – Chuyện này Vu Tiêu Tiếu hoàn toàn không biết, cô cố gặng hỏi. – Chị à! Sau này thì sao hả chị?
- Chuyện sau này thì nhiều lắm! Tóm lại là chị luôn rất ghét người đàn ông đó. Nếu không phải do bố chị ép chị và anh ấy thử đính hôn, làm đám cưới giả, thì sợ rằng giờ này anh chị cũng không thể ở bên nhau đâu!
Bạch Tình Đình mắt nhìn ra biển xa xăm, dường như đang chìm vào quá khứ. Cô dịu dàng nói:
- Lúc mới bắt đầu, chị rất hận người đàn ông này, luôn thích đấu khẩu với anh ấy. Kết quả đấu đi đấu lại, chị phát hiện mình đã yêu người đàn ông đó, yêu đến mức không dứt ra được nữa! Dường như trên người anh ấy có một ma lực, khiến em yêu anh ấy lúc nào không hay. Cho tới tận bây giờ chị vẫn không rõ mình yêu anh ấy từ khi nào nữa. Tóm lại, thời gian ở bên anh ấy càng dài, chị càng yêu anh ấy, yêu đến mức không thể xa rời!
Vu Tiêu Tiếu nghe vậy, không kiềm được cũng gật gật đầu. Cô cũng có cảm giác này, cũng không biết từ khi nào mình đã yêu Diệp Lăng Phi đến vậy.
Bạch Tình Đình nói:
- Vì người đàn ông này, chị có thể đánh đổi tất cả để được ở bên anh ấy. Trước đây, chị không cho phép bất cứ người phụ nữ nào ở bên cạnh anh ấy ngoài chị. Nhưng, chị thay đổi rồi, không nghĩ như vậy nữa. Chị đã chấp nhận Hân Mính. Chị phát hiện vì Diệp Lăng Phi mà ngày ngày chị đã thay đổi. Tiêu Tiếu! Có những lúc chị cứ nghĩ, nếu lúc đó chị không gặp Diệp Lăng Phi, thì bây giờ chị sẽ thế nào. Liệu sẽ có một người đàn ông yêu chị, hàng ngày ở nhà đợi chị về, chị bảo đi đông anh ấy không dám đi tây hay không?
- Chị à! Em cho rằng cuộc sống như vậy hoàn toàn không phải là cuộc sống chị mong muốn, phải không ạ? – Vu Tiêu Tiếu nói. – Em có thể thấy chị rất yêu sư phụ, mà sư phụ cũng rất yêu chị!
Bạch Tình Đình thu ánh mắt về, nhìn Vu Tiêu Tiếu:
- Thật sự là như vậy! Chị biết nếu một ngày rời xa Diệp Lăng Phi, chị sẽ mất đi linh hồn, chắc sẽ trở thành cái xác biết đi. Thậm chí có khi chị sẽ không sống tiếp được nữa. Cũng chính vì vậy, mà chị mới trân trọng tình cảm này. Chị không cho phép bất cứ ai phá hoại tình cảm giữa chị và Diệp Lăng Phi. Không cho phép bất kỳ người nào cướp ông xã của chị, bất kể đó là người thân nhất, chị cũng không tha thứ!
Khi Bạch Tình Đình nói câu này, cô nhìn chằm chằm vào Vu Tiêu Tiếu. Vu Tiêu Tiếu trong lòng phát hoảng, bắt đầu run sợ. Ánh mắt cô không dám nhìn thẳng vào Bạch Tình Đình, cô quay mặt đi, nói:
- Chị à, em nghĩ không có ai dám cướp sư phụ từ tay chị đâu. Bởi vì chẳng có người phụ nữ nào có thể xinh đẹp và ưu tú hơn chị cả!
- Tiêu Tiếu, em có phải em gái của chị không? – Bạch Tình Đình hỏi.
Vu Tiêu Tiếu quay lại nhìn Bạch Tình Đình, gật đầu:
- Chị à, em tất nhiên là em của chị rồi!
- Tiêu Tiếu, em nói lại với chị một lần! Chị đối với em như thế nào? – Bạch Tình Đình lại hỏi.
- Rất tốt! Ngay cả chị ruột của em cũng không đối với em tốt như chị!
Khi Vu Tiêu Tiếu trả lời, trong lòng vô cùng căng thẳng. Cô cảm thấy Bạch Tình Đình có lẽ đã biết hết mọi chuyện giữa cô và Diệp Lăng Phi.
- Tiêu Tiếu, vậy có phải em nên nói hết bí mật của em cho chị nghe không?
Bạch Tình Đình vừa dứt lời, Vu Tiêu Tiếu rùng mình, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Cô ngẩng mặt lên, bắt gặp ánh mắt của Bạch Tình Đình rồi vội vàng quay đi, cúi gằm mặt, nói nhỏ:
- Chị à. Em biết chị muốn biết. Em xin lỗi! Em biết em không nên làm vậy! Nhưng em thật sự không có cách nào kiềm chế bản thân. Em hận chính mình, em ghét và căm thù chính mình. Chị à! Em xin lỗi!
Vu Tiêu Tiếu vừa nói vừa khóc. Thấy cô khóc thút thít, Bạch Tình Đình đưa tay ôm lấy vai cô, kéo cô vào lòng, dịu dàng nói:
- Tiêu Tiếu, chị không trách em đâu! Chị chỉ hy vọng em gái chị sẽ không bao giờ làm chị đau khổ, không bao giờ giấu giếm chị bất cứ việc gì. Tiêu Tiếu, chị hy vọng em có thể kể hết mọi bí mật cho chị nghe, cũng giống như vừa nãy chị tâm sự hết cho em vậy. Chị cũng muốn biết chuyện của em. Tiêu Tiếu, em nói xem, có được không?
Nghe Bạch Tình Đình nói vậy, Vu Tiêu Tiếu ngẩng mặt lên, khuôn mặt đẫm nước mắt:
- Chị à! Em xin lỗi! Em biết em không nên lừa dối chị!
Vu Tiêu Tiếu kể hết tất cả mọi chuyện giữa cô và Diệp Lăng Phi cho Bạch Tình Đình nghe, bao gồm cả chuyện sáng nay. Sau khi nghe xong, Bạch Tình Đình nhẹ nhàng vỗ vai cô, dịu dàng nói:
- Tiêu Tiếu, chuyện này cũng không thể trách em được. Chúng ta đều là phụ nữ, chị tất nhiên hiểu cảm giác của em. Nếu thật sự muốn trách, chỉ có thể trách Diệp Lăng Phi, đều tại anh ấy quá ưu tú, quá xuất sắc, để cho những người phụ nữ như chúng ta không hờn không trách, không hối hận mà yêu anh ấy. Chị cũng vậy, em cũng vậy, mà Hân Mính cũng vậy!
Vu Tiêu Tiếu nấc lên, khóc không thành tiếng:
- Chị à! Em cảm thấy vô cùng có lỗi với chị. Chị đối với em tốt như vậy, em lại làm ra những chuyện thế này, bây giờ em vô cùng căm hận chính mình. Chị à, ngay bây giờ em sẽ rời xa mọi người. Em đảm bảo sau này sẽ không bao giờ gặp lại Diệp Lăng Phi, không bao giờ gặp lại mọi người nữa!
Bạch Tình Đình lắc đầu:
- Tiêu Tiếu, con bé ngốc này! Chị đã trách em bao giờ chưa?
Vu Tiêu Tiếu nghe vậy, quay ra nhìn Bạch Tình Đình, tỏ ra không dám tin:
- Chị à! Chị thật sự không trách em sao?
- Đồ ngốc! Tại sao chị lại phải trách em! – Bạch Tình Đình nói. – Thật ra, chị đã biết từ lâu chuyện em yêu ông xã của chị. Có còn nhớ chuyện Nam Á trong chuyến đi Nam Hải lần trước không, hả Tiêu Tiếu? Từ lúc đó chị đã nhận ra tình cảm của em đối với ông xã chị. Thật ra, em và ông xã chị có ngày hôm nay, phát sinh quan hệ đến mức này cũng nằm trong dự liệu của chị rồi. Vừa nãy chị cũng nói rồi, vì ông xã chị quá xuất chúng, người đàn ông hoàn hảo như vậy thì có biết bao người phụ nữ yêu anh ấy. Người làm vợ như chị cơ bản là không thể quản được nữa. Tiêu Tiếu, sở dĩ chị gọi em tới đây là vì chị muốn nói cho em biết, bất kể em làm gì, em vẫn mãi là em gái của chị. Chị vẫn yêu thương em, vẫn tiếp tục quan tâm em!
- Chị à...!
Vu Tiêu Tiếu dùng hai tay ôm chặt lấy eo Bạch Tình Đình, khóc to lên. Cô không bao giờ ngờ rằng Bạch Tình Đình lại nói với cô những lời như vậy. Cảm giác trong lòng cô khó có thể dùng từ ngữ nào để hình dung, chỉ có thể dùng tiếng khóc để nói ra nỗi xúc động. Bạch Tình Đình an ủi:
- Tiêu Tiếu, đừng khóc nữa. Đồ ngốc! Có gì đáng khóc đâu!
Bạch Tình Đình càng an ủi, Vu Tiêu Tiếu càng khóc to hơn, cuối cùng khóc nấc lên, không thành tiếng. Mãi cho tới khi không thể khóc được nữa, Bạch Tình Đình mới bảo cô ngẩng đầu lên. Khuôn mặt Bạch Tình Đình hiện lên một nụ cười, cô nói:
- Tiêu Tiếu, vừa nãy chị nói rồi mà! Chị cũng đã trải qua độ tuổi như em. Bây giờ em vẫn còn trẻ, có một số chuyện suy nghĩ chưa được thấu đáo. Tiêu Tiếu, chị muốn nhờ em một việc, có được không?
- Chị à! Chị cứ nói đi! Chỉ cần em làm được, em nhất định sẽ làm! – Vu Tiêu Tiếu không nghĩ ngợi mà nói ngay.
- Chị hy vọng sau này em có bất kỳ chuyện gì đều nói với chị! – Bạch Tình Đình nói. – Nếu em đã là em của chị, chị tất nhiên hy vọng quan hệ của chị em ta ngày càng tốt hơn. Em cũng coi như là người nhà của chị rồi. Em, chị, Hân Mính và ông xã của chị, cả bốn người chúng ta đều là người một nhà. Chị hy vọng chúng ta có thể sống ngày càng hạnh phúc hơn!
- Chị à! Sau này dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra em đều nói với chị hết! – Vu Tiêu Tiếu nói. – Em bảo đảm sau này không dám có bất kỳ bí mật gì với chị nữa!
- Ừm, tất nhiên là như vậy! Tiêu Tiếu, em nên chú ý một chút! – Bạch Tình Đình nói. – Em vẫn còn trẻ, đừng quá chìm đắm vào chuyện tình cảm nam nữ. Có những chuyện khi xảy ra rồi, có hối hận cũng không kịp, đừng thái quá, nghe chưa?
- Chị à! Sau này em không dám như vậy nữa đâu! – Vu Tiêu Tiếu nói. – Em đảm bảo sau này không phát sinh bất kỳ quan hệ gì với sư phụ em nữa!
- Đồ ngốc! Vừa nãy chị nói rồi mà! Chị cũng là phụ nữ, chị hiểu nếu một người phụ nữ thật sự yêu một người đàn ông, chị biết cái khát vọng dâng hiến tất cả cuộc đời cho người đàn ông ấy là như thế nào! – Bạch Tình Đình dịu dàng nói. – Chị là người từng trải, tâm tư tình cảm của em, chị là người hiểu hơn ai hết. Lẽ nào em có thể kiềm chế được sao?
Nghe câu này, Vu Tiêu Tiếu cúi gằm mặt xuống, không nói gì. Bạch Tình Đình cười:
- Đồ ngốc! Chị đã nói rồi mà! Tâm tư của em chị đều hiểu hết. Chị chỉ muốn nói với em, khi ở nhà, đừng tỏ ra quá thân mật với Diệp Lăng Phi. Với chị thì không vấn đề gì, nhưng với Chu Hân Mính thì khác. Bây giờ Hân Mính đang mang thai, nếu em và Diệp Lăng Phi ân ái mà làm Hân Mính tức giận, sẽ ảnh hưởng không tốt tới đứa bé. Vì vậy, tiểu nha đầu, em nhớ chưa, nhất định phải chú ý, đừng quá to gan, em có thể cùng ông xã chị lén lút quan hệ. Tiêu Tiếu, em nói xem, như vậy có được không?
- Chị à! Em biết là do em không tốt! Là em sai! – Vu Tiêu Tiếu nói. – Sau này em, sau này...!
- Sau này em làm gì nào? Chị còn không hiểu ông xã của chị hay sao? Cứ cho là anh ấy không đi tìm em, thì anh ấy cũng sẽ đi tìm người con gái khác. Nếu vậy thì lại càng không hay! – Bạch Tình Đình nói. – Em là em gái của chị! Lẽ nào chị còn lo em cướp chồng của chị đi mất sao?
- Tất nhiên là không bao giờ ạ! Chị à! Từ trước tới nay em chưa bao giờ nghĩ như vậy cả! – Vu Tiêu Tiếu vội vàng trả lời.
- Như vậy là đúng rồi! – Bạch Tình Đình nói. – Bởi vậy mới nói, chị chưa bao giờ lo lắng em cả. Chỉ là chị muốn em bộc bạch hết với chị. Sau này có chuyện gì cứ nói với chị. Tiêu Tiếu! Yêu cầu này không quá đáng chứ?
- Không! Không quá đáng chút nào chị à!
Vu Tiêu Tiếu vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Bạch Tình Đình đưa tay lên lau nước mắt trên mặt cô, miệng nói:
- Tiêu Tiếu, nhìn em khóc này, mắt đỏ hết cả rồi! Mau nín đi! Được rồi! Ở ngoài này lạnh quá, hay là chúng ta về nhà thôi!
Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu đứng dậy, cùng nhau đi về biệt thự. Vừa mới đi được nửa đường thì gặp Diệp Lăng Phi đang đuổi theo. Sau khi nhìn thấy hắn, cô nói với Vu Tiêu Tiếu:
- Tiêu Tiếu, em thấy chưa? Anh ấy đã đuổi theo rồi đấy! Chị nghĩ nhất định là anh ấy muốn giấu chuyện giữa hai người! Đợi lát nữa, em đừng nói gì cả, chị muốn xem ông xã chị sẽ giải thích chuyện này với chị thế nào đây?
Vu Tiêu Tiếu gật đầu, lúc này cô chỉ biết răm rắp nghe lời Bạch Tình Đình. Sau khi Diệp Lăng Phi tới trước mặt họ, Bạch Tình Đình cố ý hỏi:
- Ông xã, sao anh lại ra đây? Có chuyện gì à?
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Tiêu Tiếu, sau đó lại quay ra nhìn Bạch Tình Đình:
- Bà xã, có chuyện này anh muốn nói với em!
- Ừm, được thôi! – Bạch Tình Đình nói với Vu Tiêu Tiếu. – Tiêu Tiếu, em về trước đi. Chị nói chuyện với ông xã chị rồi về sau!
Vu Tiêu Tiếu vội vàng đi qua trước mặt Diệp Lăng Phi, về biệt thự. Diệp Lăng Phi đưa tay ôm lấy eo Bạch Tình Đình, hơi do dự, nhưng sau đó lập tức nói ngay:
- Bà xã, có chuyện này anh muốn thú thật với em!
- Thú thật với em? – Bạch Tình Đình cố ý giật mình, đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi. – Anh định thú nhận chuyện gì đây?
Diệp Lăng Phi chần chừ một lúc, sau đó cũng đem hết chuyện giữa hắn và Vu Tiêu Tiếu nói ra. Nói xong, hắn nhìn khuôn mặt Bạch Tình Đình:
- Bà xã, anh biết tất cả là lỗi của anh! Anh không nên giấu em. Anh chỉ hy vọng, bà xã à, em có thể tha thứ cho anh không?
- Ông xã, anh bảo em làm sao tha thứ cho anh đây? – Bạch Tình Đình hỏi.
- Anh... anh...! – Diệp Lăng Phi chỉ nói được mỗi chữ “anh”, thì không biết phải nói gì nữa. Hắn im lặng một hồi, mãi sau mới nói. – Anh đảm bảo, sau này anh sẽ không có quan hệ gì với Vu Tiêu Tiếu nữa!
- Dù anh không có quan hệ gì với Vu Tiêu Tiếu, thì anh cũng sẽ có người đàn bà khác! – Bạch Tình Đình thở dài. – Ông xã, em chỉ muốn nói với anh, em yêu anh. Em sẽ nói tất cả bí mật của em cho anh nghe, vì vậy em cũng hy vọng anh không giấu giếm em điều gì. Nhưng chuyện lần này khiến em rất thất vọng, ông xã, anh lại có thể lừa dối em như vậy!
Đúng lúc Diệp Lăng Phi cho rằng Bạch Tình Đình sẽ tức giận, bất ngờ nghe thấy cô cười ha ha:
- Nhưng mà, em cũng rất vui. Cuối cùng thì anh cũng nói thật với em. Ít nhất là chuyện lén lút với Vu Tiêu Tiếu anh không giấu em nữa. Ông xã! Cảm ơn anh đã nói với em tất cả. Thật sự em rất vui, làm vợ chồng với nhau, chúng ta nên thành thật như vậy. Ông xã, anh nói có đúng không nào?
- Đúng! Đúng! Chúng ta là vợ chồng! Nên thành thật với nhau!
Diệp Lăng Phi không thể ngờ rằng Bạch Tình Đình lại nói những lời như vậy. Ngay lúc đó, hắn mừng thầm, cũng may là có Chu Hân Mính, nếu không mọi chuyện sẽ rắc rối và xấu đi nhiều. Hắn ôm chầm lấy Bạch Tình Đình:
- Bà xã à, anh nghĩ kỹ rồi! Mấy ngày hôm nay, chúng ta chỉ ở nhà nặn em bé thôi nhé! Anh sẽ phải bắt em nặn cho anh một đứa con, có được không?
Bạch Tình Đình đưa tay ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi:
- Được cái gì mà được. Vừa nãy em tính rồi, mấy ngày nay đều là kỳ an toàn, là những ngày khó mang thai nhất đó. Hơn nữa, anh lại mạnh mẽ kịch liệt như vậy, em cũng không chịu được đâu! Em chỉ thích thuận theo tự nhiên thôi!
- Như vậy cũng được! – Diệp Lăng Phi nói. – Vậy tối nay anh sẽ cố gắng hết sức!
Bạch Tình Đình cười khẽ:
- Ông xã, em không muốn anh bị mệt quá đâu! Sau này anh đừng có liều mạng như vậy nữa, nghe chưa? Vừa nãy em vừa nói với Tiêu Tiếu rồi, bảo cô bé đó tới tìm anh ít thôi, để cho anh còn nghỉ ngơi nữa!
- Bà xã, em nói gì vậy? – Diệp Lăng Phi giật mình, cho rằng mình nghe nhầm.
Bạch Tình Đình lạnh lùng nói lại:
- Ông xã, anh đừng cho rằng em đang nhượng bộ nhé. Chỉ là em thương cái con bé ngốc Tiêu Tiếu mà thôi, lại ngốc nghếch dâng hiến lần đầu tiên cho anh. Em thấy thương cho nó. Còn về anh, ông xã, anh chính là một tên đại dâm tặc, em phải theo dõi chặt anh mới được!
Diệp Lăng Phi hiểu hàm ý trong câu nói của Bạch Tình Đình. Hắn nhịn không nổi, hôn nồng nhiệt lên môi cô:
- Bà xã, anh yêu em!
Bây giờ tâm trạng của Bạch Tình Đình nhẹ nhõm đi nhiều. Cô nhận ra rằng, nếu cứ làm như trước đây sẽ là sai lầm. Nếu chỉ bắt Diệp Lăng Phi không được có người đàn bà nào khác ngoài cô, thì chỉ làm cho hắn càng ngày càng rời xa cô. Cục diện ngày hôm nay là do cô tạo ra. Bạch Tình Đình chỉ hy vọng mình có thể xoay chuyển kịp lúc, kể cả không thể ngăn được Diệp Lăng Phi có người đàn bà khác, thì ít ra cô cũng có thể giữ trái tim hắn ở lại bên mình. Bất kể Diệp Lăng Phi vui chơi bên ngoài thế nào, thì bản thân cô cũng luôn chiếm một vị trí quan trọng và không thể thay đổi trong trái tim hắn.
Dĩ nhiên, Bạch Tình Đình làm vậy không có nghĩa là chỉ biết phòng thủ mà không biết tấn công. Ít nhất bây giờ, cô cũng đã có thể nắm được Phương Linh và Vu Tiêu Tiếu trong lòng bàn tay. Cô cũng có thể để Vu Tiêu Tiếu theo dõi Diệp Lăng Phi, sau đó nắm bắt mọi động tĩnh của hắn. Nếu thời cơ thích hợp, cô có thể ngăn cản được càng nhiều người phụ nữ muốn nhăm nhe cuộc sống gia đình của mình.
Chiến lược này của Bạch Tình Đình là khi cô đã trải qua quá nhiều chuyện rạn nứt tình cảm. Bây giờ cô không còn đơn thuần trong sáng như trước đây nữa. Cô biết khi nào nên tiến, khi nào nên lùi, khi nào nên cứng rắn, khi nào nên mềm mỏng. Thậm chí cô còn biết loại con gái nào có thể mềm mỏng mà lôi kéo, loại con gái nào phải dùng biện pháp mạnh.
Họ ở lại thành phố Đông Hải hai ngày. Trong hai ngày này, bốn người sống rất thú vị, quây quần xem ti vi, nói chuyện, có lúc thì đi tham quan thành phố Đông Hải, còn có thể cùng nhau đánh bài. Tất nhiên, nếu chơi mạt chược, thì người thắng đa phần là Diệp Lăng Phi.
Mỗi ngày Diệp Lăng Phi đều dậy sớm nhất, đa phần là hắn sẽ đi tập thể dục ở bãi biển, sau đó lái xe tới siêu thị gần đó mua sữa tươi và báo. Lượng sữa tươi dùng trong ngày rất nhiều, bình thường chỉ có một mình Bạch Tình Đình tắm sữa, nhưng rồi cô lại dụ dỗ thêm Vu Tiêu Tiếu tắm cùng. Thế là Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ phải đi mua thêm nhiều sữa tươi hơn.
Cái siêu thị đó, mỗi lần Diệp Lăng Phi tới là mua hết sữa tươi. Ông chủ siêu thị tất nhiên là rất vui, mỗi ngày lại nhập thêm sữa một chút.
Diệp Lăng Phi đỗ xe trong sân, sau đó xách sữa tươi và báo đi vào biệt thự. Như bình thường, hắn sẽ đưa sữa cho Vu Tiêu Tiếu, để cô và Bạch Tình Đình đi tắm. Còn Diệp Lăng Phi cầm báo vào phòng khách đọc, Trương Vân thì bưng lên cho hắn một cốc trà nóng. Diệp Lăng Phi ngồi vắt chân lên ghế sô pha, vừa uống trà, vừa đọc báo. Hắn vừa mở tờ báo ra thì đọc được một tin giật gân.
Đầu tiên hắn giật mình, sau đó nhìn lại cẩn thận lần nữa. Xem xong, Diệp Lăng Phi đặt tờ báo trên bàn, thở dài. Vu Chấn chắc chắn sẽ tới thành phố Đông Hải này làm thị trưởng. Xem ra, những lời bố vợ Chu Hồng Sâm nói đã trở thành sự thật. Nếu thật sự Vu Chấn tới đây làm thị trưởng, căn cứ vào tình hình hiện nay của thành phố Đông Hải, chắc ông ta sẽ thảm bại. Vốn dĩ sống chết của Vu Chấn với Diệp Lăng Phi không quan trọng, nhưng bây giờ, tình hình khác rồi. Vu Tiêu Tiếu đã trở thành người phụ nữ của hắn. Diệp Lăng Phi không thể trơ mắt nhìn Vu Tiêu Tiếu phải đau lòng. Nhưng mặt khác, Vu Chấn liệu có cần hắn giúp hay không? Nếu thật sự hắn muốn giúp, thì phải giúp thế nào?
Diệp Lăng Phi cảm thấy mình gặp phải một vấn đề nan giải. Điều hắn kỳ vọng nhất là cục diện của thành phố Đông Hải không kinh khủng như hắn tưởng tượng. Thật ra có một điều Diệp Lăng Phi không biết, sự đen tối và phức tạp của thành phố Đông Hải còn vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
✦ Thiên Lôi Trúc . com — Dịch bằng AI (Cộng đồng Thiên Lôi Trúc) ✦