Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 999: CHƯƠNG 999: PHÁ VỠ SỰ NGĂN CÁCH!

Bạch Tình Đình tắm xong, mái tóc xoăn của cô tỏa ra mùi hương quyến rũ. Cô trở về phòng ngủ, nhìn thấy Diệp Lăng Phi nằm trên giường, mắt nhắm nghiền như đã ngủ say. Bạch Tình Đình mỉm cười mãn nguyện, tiến lại gần. Cô đưa tay lay nhẹ hắn, rồi áp sát mặt mình vào mặt hắn, hương thơm từ mái tóc thoảng vào mũi Diệp Lăng Phi. Cô nhẹ nhàng nói:

- Ông xã, anh đừng ngủ nữa! Dậy ăn cơm thôi!

- Ừm!

Diệp Lăng Phi đáp một tiếng rồi quay mặt vào trong. Bạch Tình Đình lại lách người sang phía hắn vừa quay đi, nhìn Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

- Ông xã, có phải anh mệt lắm không? Em massage cho anh nhé!

- Không cần đâu! Bà xã, lát nữa anh dậy ngay đây!

Diệp Lăng Phi thều thào.

Bạch Tình Đình nói:

- Vậy ông xã, anh ngủ thêm lát nữa đi! Em đi ăn sáng trước, lát nữa quay lại ngủ với anh một lúc. Đợi anh dậy rồi, chúng ta...!

Bạch Tình Đình ghé sát miệng vào tai Diệp Lăng Phi thì thầm câu nói ấy. Diệp Lăng Phi vốn định ngủ tiếp nhưng khi nghe câu nói của cô, hắn liền mở bừng mắt, bật dậy khỏi giường.

- Bà xã, anh không buồn ngủ. Ừm, hay là anh dậy nhé!

Diệp Lăng Phi nói:

- Anh thấy hôm nay thời tiết không tồi, chúng ta ra ngoài đi dạo đi. Ví dụ như đi quảng trường... quảng trường gì ý nhỉ, hay đi các điểm du lịch cũng được. Chúng ta không thể cứ ở nhà suốt. Bà xã, em thấy anh nói đúng không?

Bạch Tình Đình không hề nhận ra vẻ khác lạ của Diệp Lăng Phi. Nghe hắn nói vậy, cô nghĩ một lúc rồi đáp:

- Em thì không vấn đề gì, em cũng muốn ra ngoài xem sao. Chỉ là không biết Hân Mính có muốn đi không, chúng ta phải hỏi ý kiến cậu ấy đã.

- Chuyện của Hân Mính cứ để anh lo!

Diệp Lăng Phi ngồi dậy, mặc quần áo rất nhanh rồi nói:

- Bà xã, anh đi tìm Hân Mính đây. Em cũng mau mặc quần áo vào đi, chúng ta còn chưa ăn sáng đâu!

"Dậy nhanh thế? Vừa nãy rõ ràng còn buồn ngủ rũ rượi, sao chớp mắt đã tỉnh táo rồi?"

Trong lòng Bạch Tình Đình cảm thấy nghi hoặc. Thấy Diệp Lăng Phi vội vã chạy ra ngoài, cô cũng không nghĩ nhiều nữa. Cô gấp chăn lại, thay quần áo rồi ra khỏi phòng ngủ.

Diệp Lăng Phi chạy xuống dưới lầu, vừa tới phòng khách, hắn ngồi phịch xuống ghế sô pha, thở phào nhẹ nhõm. Chu Hân Mính đã dậy từ lâu, cũng đang ngồi trên ghế sô pha xem ti vi. Nghe thấy tiếng thở phào của Diệp Lăng Phi, cô quay lại nhìn hắn, ánh mắt ánh lên ý cười, nói:

- Ông xã, sao vậy anh?

- Không có gì! Không có gì!

Diệp Lăng Phi nói:

- Ừm. Hân Mính, hôm nay anh muốn ra ngoài chơi. Chúng ta tới thành phố Đông Hải mà chưa đi đâu cả, hôm nay mình có thể đến các điểm du lịch hoặc quảng trường chơi. Không biết em có muốn đi không?

- Em không đi đâu!

Chu Hân Mính lắc đầu, nói:

- Em ở nhà là được rồi, mọi người đi đi!

- Hân Mính, đừng mà, chúng ta cùng đi đi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Vừa nãy Tình Đình nói rồi, phải nghe theo ý em. Nếu em không đi, anh e là Tình Đình cũng chẳng đi đâu. Cứ thế này chúng ta lại phải ở lì trong nhà mất.

Nói rồi, Diệp Lăng Phi thở dài. Chu Hân Mính sớm đã biết nỗi khổ của hắn, ánh mắt cô lại quét qua người Diệp Lăng Phi, trong đó ẩn chứa ý cười, cô nói:

- Ông xã, anh có chuyện giấu em!

- Hân Mính, biết nói thế nào bây giờ!

Diệp Lăng Phi lại thở dài:

- Tóm lại hôm nay anh muốn ra ngoài đi dạo. Hân Mính, em phải hiểu cho anh chứ, em xem bộ dạng của anh bây giờ đi, tình trạng sức khỏe không tốt chút nào!

- Ông xã, em hiểu rồi!

Chu Hân Mính cười, nói:

- Em đi là được chứ gì! Nhưng mà, không thể đến các điểm du lịch, ở đó đông người lắm. Hay là chúng ta tìm quảng trường nào vắng người đi dạo thôi!

Diệp Lăng Phi vừa thấy Chu Hân Mính đồng ý, bèn vội vàng nói:

- Được thôi!

Đúng lúc này Bạch Tình Đình bước xuống. Vừa xuống, cô đã ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Ông xã, hôm nay chúng ta đi đâu đây?

- Hôm nay chúng ta đi dạo phố. Hân Mính đồng ý ra ngoài chơi rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Chúng ta có thể tới quảng trường đi dạo!

- Vậy được!

Bạch Tình Đình cười, nói:

- Chúng ta đi ăn cơm trước đã, bây giờ em đói quá rồi!

Bạch Tình Đình vừa định đứng lên, Chu Hân Mính vội nói:

- Lạ thật! Sao bây giờ Tiêu Tiếu vẫn chưa xuống nhà nhỉ?

Vừa nhắc tới Vu Tiêu Tiếu, Diệp Lăng Phi lập tức căng thẳng. Bạch Tình Đình cũng ngạc nhiên, nói:

- Đúng vậy! Sao Tiêu Tiếu vẫn chưa xuống? Hân Mính, cậu và ông xã vào nhà ăn trước đi, tớ lên gọi Tiêu Tiếu xuống ăn cơm!

- Anh thấy không cần đâu!

Diệp Lăng Phi chen vào:

- Hôm qua Tiêu Tiếu mệt như vậy rồi, hay là cứ để con bé ngủ thêm một lát. Lát nữa bảo Trương Vân phần cơm cho nó, khi nào tỉnh thì ăn cũng được mà!

- Ông xã, sao thế được! Tiêu Tiếu là em gái em mà, cũng coi như người nhà chúng ta rồi. Ba người mình ăn cơm, sao để con bé ăn một mình được chứ!

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình nhất quyết lên lầu gọi Vu Tiêu Tiếu thì cũng đành chịu. Tất cả những chuyện này Chu Hân Mính đều nhìn thấy hết. Cô nói nhỏ:

- Ông xã, sáng nay anh đi đâu?

- Chuyện này...!

Diệp Lăng Phi thở dài, vẻ mặt đầy nỗi khổ không thể nói ra. Chu Hân Mính trong lòng biết rõ mọi chuyện, chỉ cười chứ không hỏi tiếp.

Bạch Tình Đình xuống nhà ăn, ngồi cạnh Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, không hiểu Tiêu Tiếu làm sao nữa. Trông con bé mệt mỏi lắm. Vừa nãy em đẩy mấy lần mà nó không mở nổi mắt, cứ nhắm mắt nói không muốn dậy. Anh xem Tiêu Tiếu có phải bị bệnh rồi không?

- Không phải đâu!

Diệp Lăng Phi nói:

- Chắc là con bé mệt quá thôi. Nghĩ xem hai ngày nay nó giúp bao nhiêu chuyện, nhất là hôm qua còn làm phù dâu, chắc chắn rất mệt. Hôm nay chúng ta đi chơi, cứ hỏi nó một câu, nếu không muốn đi thì thôi vậy!

- Ừm, vậy cũng được!

Bạch Tình Đình nói. Chu Hân Mính chỉ cười thầm mà không nói gì, chỉ có cô biết đã xảy ra chuyện gì.

Ăn xong, Bạch Tình Đình lại lên gọi Vu Tiêu Tiếu. Lần này Vu Tiêu Tiếu đã tỉnh, cô cảm thấy hai chân tê cứng. Nghe Bạch Tình Đình nói muốn ra ngoài chơi, Vu Tiêu Tiếu bèn nói:

- Chị à, em muốn đi. Nhưng em cần phải tắm, sau đó ăn cơm. Mọi người đợi em nhé. Nếu không, mọi người cứ đi đi, em ở nhà cũng được!

- Tiêu Tiếu, sao thế được. Chị đã nói rồi, em cũng là người nhà.

Bạch Tình Đình nói:

- Bọn chị đi chơi sao có thể thiếu em được. Bọn chị đợi em dưới lầu nhé!

Vu Tiêu Tiếu nhìn thấy Bạch Tình Đình ra khỏi phòng mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa nãy nói chuyện với Bạch Tình Đình, cô rất hồi hộp. Sáng nay cô và Diệp Lăng Phi ân ái mặn nồng, mặc dù đây không phải lần đầu tiên, nhưng cô vẫn chưa quen với sự mãnh liệt của hắn. Sáng nay Diệp Lăng Phi cũng dốc hết sức. Hắn rất yêu thương Vu Tiêu Tiếu, biết cô mong muốn nên cũng hy vọng thỏa mãn được cô. Kết quả là sau khi về phòng, lại thấy Bạch Tình Đình cũng muốn "quan hệ", Diệp Lăng Phi đành làm tròn bổn phận người chồng. Vu Tiêu Tiếu lo Bạch Tình Đình phát hiện ra điều khác thường, vì vậy sau khi nghe chị mình rủ ra ngoài chơi, dù hai chân tê dại, cô vẫn nói muốn đi vì sợ Bạch Tình Đình nghi ngờ.

Vu Tiêu Tiếu vừa xuống giường thì hai chân mềm oặt. Cô cố gắng đi vào nhà tắm, tắm xong mới cảm thấy đỡ hơn nhiều. Mặc quần áo xong, cô thấy Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đã đợi dưới lầu. Vu Tiêu Tiếu vội nói:

- Chị, em xong rồi, có thể đi được rồi!

- Tiêu Tiếu, em còn chưa ăn cơm mà, đi ăn trước đi đã!

Bạch Tình Đình nói:

- Bọn chị không vội đâu!

Vu Tiêu Tiếu gật đầu, đi vào nhà bếp. Bạch Tình Đình nhìn dáng đi của Vu Tiêu Tiếu, cảm thấy ngạc nhiên hỏi:

- Ông xã, sao em cứ cảm thấy Tiêu Tiếu trông chẳng có chút sức lực nào vậy nhỉ!

- Đã nói rồi còn gì! Là mệt quá thôi!

Diệp Lăng Phi vội vàng trả lời.

- Không thể nào! Kể cả có mệt cũng không đến mức như vậy chứ!

Bạch Tình Đình tò mò. Diệp Lăng Phi lại thêm căng thẳng. Cũng may lúc đó Chu Hân Mính nói xen vào:

- Tình Đình, hôm qua Tiêu Tiếu đứng cả ngày, dường như chẳng có lúc nào được ngồi. Tớ nghĩ chắc tại hôm qua mệt quá thôi!

- Ồ!

Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói vậy mới thôi:

- Xem ra tiểu nha đầu này hôm qua mệt thật rồi!

Diệp Lăng Phi đưa mắt nhìn Chu Hân Mính, thầm cảm ơn. Chu Hân Mính thì lại lườm hắn một cái, ý là "đều do anh làm chuyện tốt cả". Diệp Lăng Phi xấu hổ cúi đầu.

Thời tiết hôm nay hơi lạnh, Diệp Lăng Phi vốn định tới quảng trường đi dạo nhưng sau khi lái xe rời khỏi biệt thự, hắn lại thay đổi chủ ý. Hắn lo trời lạnh thế này nếu ra quảng trường sẽ làm Chu Hân Mính bị cảm. Lúc này Chu Hân Mính không thể bị bệnh được, vì phụ nữ mang thai không được uống thuốc tùy tiện, rất dễ ảnh hưởng tới đứa bé trong bụng. Vì vậy, Diệp Lăng Phi quyết định tìm một quán trà ấm áp để ngồi nói chuyện. Cả bốn người có thể thư giãn, uống trà, trò chuyện, đánh bài. Bạch Tình Đình nghe thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, bèn nói:

- Ông xã, như vậy thà ở nhà còn hơn!

- Bà xã, ở nhà với ở ngoài không giống nhau. Thư giãn là phải đến chỗ chuyên để thư giãn, như vậy mới thoải mái!

Diệp Lăng Phi lại bắt đầu giọng điệu cũ:

- Ở nhà à? Đó là nơi chúng ta nghỉ ngơi. Nghỉ ngơi và thư giãn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Bà xã đại nhân, ở nhà và ra ngoài là hai cảm giác hoàn toàn khác nhau!

- Ông xã, anh đừng có ngụy biện nữa. Dù sao thì em cũng chẳng nói lại anh!

Bạch Tình Đình nói:

- Tóm lại, hôm nay em thấy anh lạ lắm!

Diệp Lăng Phi lái xe gần đó thì thấy một quán trà ấm cúng. Hắn dừng xe lại, dẫn ba cô gái vào trong. Đây không phải loại quán trà bình dân chỉ cần bỏ ra vài đồng là có thể tùy ý ăn uống. Ngoại trừ âm nhạc miễn phí, mọi thứ khác đều phải trả tiền. Bọn họ chọn một bàn bốn người trên tầng hai. Sau khi ngồi xuống, họ gọi một chút đồ ăn vặt và một bộ bài. Khi đồ ăn và đồ uống được mang lên, Diệp Lăng Phi bóc bộ bài ra, nói:

- Hôm nay chúng ta cứ vui vẻ ở đây đi. Dù sao cũng chẳng có chuyện gì làm, chơi cả ngày luôn!

- Không phải chứ? Cả ngày?

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, em cảm thấy hôm nay anh càng ngày càng kỳ lạ. Từ sáng đến giờ em đã thấy lạ rồi, rõ ràng sáng nay rất buồn ngủ, không muốn dậy, kết quả tự nhiên bật dậy đòi ra ngoài chơi!

Đột nhiên, ánh mắt cô chuyển sang Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Tiêu Tiếu, hôm nay em cũng lạ lắm. Trông em có vẻ rất mệt mỏi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

- Không... không có gì mà chị!

Vu Tiêu Tiếu cầm cốc nước ngọt lên, uống một ngụm.

Diệp Lăng Phi chia bài xong, nói:

- Bà xã, cầm bài đi, đừng nghĩ nữa!

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn Vu Tiêu Tiếu. Cô không hỏi nhiều nữa. Ở quán trà chưa được cả ngày, mới hơn một giờ chiều, Bạch Tình Đình đã kêu mệt. Diệp Lăng Phi đành phải lái xe đưa cả ba người về nhà. Vừa về đến nơi, Bạch Tình Đình liền đi thẳng vào phòng ngủ. Diệp Lăng Phi vốn định vào hỏi xem cô không khỏe ở đâu, nhưng nghĩ lại, thôi đừng đi thì hơn, bèn để Chu Hân Mính đi hỏi.

Chu Hân Mính bước vào phòng ngủ, thấy Bạch Tình Đình đang ngồi ở bàn, nhíu mày như đang suy nghĩ chuyện gì. Chu Hân Mính đến sau lưng cô, hỏi:

- Tình Đình, cậu đang nghĩ gì vậy?

- Hân Mính, cậu nói xem giữa ông xã chúng ta và Vu Tiêu Tiếu liệu có chuyện gì không?

Bạch Tình Đình quay lại nhìn Chu Hân Mính, nói:

- Hôm nay tớ thấy lạ lắm. Phản ứng của Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu đều rất lạ. Bởi vậy, tớ mới nghĩ liệu giữa họ có chuyện gì không?

- Tình Đình, cậu đừng nghĩ lung tung nữa!

Chu Hân Mính nói:

- Tớ có thấy họ có gì không bình thường đâu!

Bạch Tình Đình nói:

- Hân Mính, Tiêu Tiếu luôn rất thích Diệp Lăng Phi đó!

Chu Hân Mính không nói gì, chỉ nhìn Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình tiếp tục:

- Hân Mính, bây giờ Diệp Lăng Phi là ông xã của cả hai chúng ta. Chúng ta phải tìm cách giữ chặt trái tim ông xã. Tớ đang nghĩ, nếu Diệp Lăng Phi và Vu Tiêu Tiếu thật sự đã có quan hệ, thì bây giờ ngăn cản cũng muộn rồi. Chúng ta phải làm sao để trái tim của anh ấy mãi mãi thuộc về ngôi nhà này

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!