Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 998: CHƯƠNG 998: ĐƠN GIẢN NHƯ VẬY!

Sau khi tham dự hôn lễ, bố mẹ Chu Hân Mính lên xe trở về thành phố Vọng Hải vào bốn giờ chiều. Angel, Dã Lang, Dã Thú và những người khác cũng lần lượt rời khỏi thành phố Đông Hải. Sau một ngày dài mệt mỏi, Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính trở về biệt thự ở thành phố Đông Hải, cả hai đều rã rời, toàn thân đau nhức, đặc biệt là Chu Hân Mính. Cô đang mang thai nên không dám gắng sức, vừa về đến biệt thự đã lập tức vào phòng ngủ. Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy mệt, nhưng chuyện của Vu Đình Đình khiến hắn không thể nghỉ ngơi. Trong đầu hắn cứ luẩn quẩn nghĩ về cô. Sau khi ân ái với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, đợi cả hai đã ngủ say, Diệp Lăng Phi mới nhẹ nhàng xuống giường, mặc quần đùi rồi ra khỏi phòng.

Diệp Lăng Phi xuống lầu, bật đèn phòng khách rồi ngồi một mình ở đó. Hắn đang suy nghĩ về vấn đề của Vu Đình Đình. Có vẻ như cô đang bị bố mẹ trách mắng vì chuyện giữa hai người. Diệp Lăng Phi cảm thấy vô cùng phiền não. Hắn nghĩ đến việc Vu Đình Đình luôn ở bên cạnh mình mà không có danh phận, lại còn phải chịu đựng tất cả những chuyện này. Thế nhưng lúc này, hắn lại chẳng nghĩ ra được cách giải quyết nào. Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách, vừa châm một điếu thuốc thì chợt nghe tiếng bước chân. Nhìn về phía cửa phòng, hắn thấy Chu Hân Mính mặc váy ngủ xuất hiện ở đó. Bụng của cô đã nhô lên, khi đi lại, cô cố ý cẩn thận để không ảnh hưởng đến thai nhi.

Thấy Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi vội vàng dập điếu thuốc, đứng dậy đi tới đỡ lấy cô, nói:

- Hân Mính, không phải em ngủ rồi sao? Sao lại xuống đây?

- Ông xã có tâm sự, sao em ngủ ngon được chứ!

Chu Hân Mính cẩn thận đi tới ghế sô pha. Diệp Lăng Phi dìu cô ngồi xuống. Sau khi tựa lưng vào ghế, Chu Hân Mính nhỏ giọng nói:

- Ông xã, em cảm thấy đứa bé trong bụng không ngoan ngoãn nữa rồi, không biết có hư giống anh không nữa?

- Hân Mính, đã hơn 4 tháng rồi, nhóc con chắc cũng thành hình rồi nhỉ!

Diệp Lăng Phi áp tai vào bụng Chu Hân Mính, nghe tiếng thai nhi đạp, khẽ cười nói:

- Hân Mính, anh thật mong sớm được nhìn thấy con chúng mình ra đời. Bây giờ anh muốn làm bố quá rồi!

- Dù anh có muốn làm bố sớm thì cũng phải đợi đủ 10 tháng chứ, nếu con sinh ra sớm thì là sinh non đấy!

Chu Hân Mính khẽ nói:

- Em không muốn con chúng mình bị sinh non đâu!

Diệp Lăng Phi cũng ngồi xuống ghế, ôm Chu Hân Mính vào lòng, cười nói:

- Hân Mính, chỉ tại anh muốn sớm được làm bố nên mới nóng ruột như vậy!

- Em nghĩ anh nên nghĩ tới Tình Đình đi!

Chu Hân Mính quay sang phía Diệp Lăng Phi, hơi thở thơm tho ấm áp phả vào mặt hắn, khuôn mặt cô ngày càng hồng hào xinh xắn. Ánh mắt cô nhìn hắn toát ra tình yêu thương vô hạn. Chu Hân Mính đưa tay nắm lấy tay Diệp Lăng Phi, cười nói:

- Ông xã, em thấy Tình Đình có vẻ sốt ruột lắm, anh phải cố gắng lên!

- Hân Mính, bây giờ anh đã cố gắng lắm rồi đấy!

Diệp Lăng Phi cười, nói:

- Hân Mính, vừa nãy không phải em không thấy, anh mất sức lắm đấy. Nếu ngay cả như vậy mà Tình Đình vẫn không mang thai, vậy phải vào bệnh viện kiểm tra rồi, xem có phải do vấn đề cơ thể của cô ấy không?

- Anh đừng vội kết luận như vậy!

Chu Hân Mính nói:

- Chuyện này cần phải từ từ, nhưng mà, em thấy Tình Đình có vẻ rất sốt ruột. Ông xã, anh phải ở bên Tình Đình nhiều hơn. Bây giờ em mang thai rồi, chuyện đó nếu không nên làm thì đừng làm. Trừ khi ông xã thật sự thèm muốn, chứ không thì đừng làm!

Diệp Lăng Phi hiểu ý của Chu Hân Mính, xem ra cô vì đứa con trong bụng mà hy sinh rất nhiều. Cô không muốn vì chuyện quan hệ nam nữ mà làm tổn thương đứa trẻ. Nhưng đồng thời, Chu Hân Mính cũng không muốn làm Diệp Lăng Phi không vui, nếu hắn muốn, cô vẫn sẽ cùng hắn làm chuyện đó.

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nói:

- Hân Mính, anh cảm thấy có em ở bên cạnh là hạnh phúc lớn nhất cuộc đời này của anh! So với Tình Đình, em còn hiểu anh hơn!

- Em hiểu cái gì chứ! Ông xã, bây giờ em còn không biết tại sao anh phiền não nữa là?

Chu Hân Mính nắm chặt tay Diệp Lăng Phi, nói như một người vợ thực sự:

- Ông xã, chúng ta đã là vợ chồng rồi! Giữa chúng ta không cần phải giấu nhau chuyện gì cả. Phiền não của anh cũng chính là phiền não của em. Cứ cho là em không thể giúp anh giải quyết, nhưng ít ra, em có thể chia sẻ cùng anh!

- Hân Mính, anh biết phải nói thế nào đây! Có hai chuyện làm anh phiền lòng!

Diệp Lăng Phi thở dài, nói:

- Hân Mính, chuyện thứ nhất còn dễ nói, đó là Bành Hiểu Lộ sắp được điều tới thành phố Vọng Hải làm việc. Anh không biết phải nói thế nào, chỉ biết lần này cô ấy tới thành phố Vọng Hải có khả năng liên quan tới anh!

- Chuyện này có thể hiểu được!

Sau khi nghe xong, Chu Hân Mính hoàn toàn không thấy ngạc nhiên.

- Lần trước em gặp Bành Hiểu Lộ, thấy cô ta là loại con gái mạnh mẽ, hiếu thắng, càng thích những anh chàng giỏi giang hơn mình. Mà ông xã lại là mẫu đàn ông mạnh mẽ đó, ở trước mặt anh, Bành Hiểu Lộ sẽ cảm thấy mình rất nhỏ bé, yếu đuối. Nếu vậy, cô ấy sẽ mê anh. Ông xã, chuyện này không phải lỗi của anh, chỉ có thể nói là do anh quá ưu tú. Đàn ông quá tài giỏi thì sẽ có rất nhiều phụ nữ thích. Em không phải là một ví dụ hay sao? Trước khi gặp ông xã, em còn chưa nghĩ tới chuyện lấy chồng, ngay cả chuyện hẹn hò với một người đàn ông em cũng chưa từng nghĩ qua!

Nói đến đây, Chu Hân Mính cúi xuống nhìn bụng mình, rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

- Bây giờ em sắp làm mẹ rồi!

Diệp Lăng Phi vô cùng xúc động, hắn hoàn toàn không ngờ Chu Hân Mính sẽ nói như vậy. Đối với hắn, Chu Hân Mính đúng là vợ của mình, cô có thể phản đối hắn qua lại với người đàn bà khác. Về chuyện của Bành Hiểu Lộ, cô hoàn toàn có thể trách Diệp Lăng Phi đa tình, nhưng Chu Hân Mính lại không hề làm vậy. Ngược lại, cô còn cho rằng đó không phải lỗi của hắn. Đàn ông có được người vợ như vậy thì còn gì để nói nữa, thực sự là người hạnh phúc nhất thế gian. Làm vợ nên thấu hiểu chồng như vậy, chứ không phải suốt ngày chỉ biết trách móc và chì chiết.

Diệp Lăng Phi không kiềm chế nổi, hôn nồng nàn lên môi Chu Hân Mính, khiến cô giật mình nói:

- Ông xã, anh làm gì vậy, tự nhiên lại hôn em! Dọa chết em rồi!

- Ha ha, vì anh cảm động quá. Anh không ngờ vợ Hân Mính của anh lại hiểu anh như vậy. Nhất thời xúc động nên hôn em thôi!

Diệp Lăng Phi lại đưa môi tới, hôn Chu Hân Mính thêm một cái nữa, nói:

- Bây giờ anh vẫn muốn hôn bà xã, bà xã, em chuẩn bị xong chưa?

Sau khi hôn Chu Hân Mính xong, hắn mới nói ra chuyện thứ hai khiến mình phiền lòng. Chu Hân Mính đã gặp qua Vu Đình Đình, tất nhiên cũng biết quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và cô ấy. Có thể nói, hầu hết những người phụ nữ bên ngoài của Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính đều biết cả. Chỉ là cô hoàn toàn không trách móc hắn. Bởi vì đối với Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi cũng có biết bao điều khó xử, cũng giống như cô vậy. Trước đây, Chu Hân Mính cũng biết Diệp Lăng Phi đối với cô rất khó xử. Suy bụng ta ra bụng người, cô hoàn toàn có thể hiểu được tâm tư của những người tình của Diệp Lăng Phi.

- Hân Mính, em có nhớ cuộc điện thoại lúc đó anh nhận không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Chu Hân Mính gật đầu. Cô tất nhiên là nhớ, cũng chính cuộc điện thoại đó đã khiến Diệp Lăng Phi buồn bã. Chu Hân Mính nhìn hắn, hỏi:

- Ông xã, cuộc điện thoại đó làm sao?

- Là bố của Vu Đình Đình gọi cho anh!

Trước mặt Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi không có gì phải giấu diếm, hắn thành thật nói:

- Bố của Vu Đình Đình mắng anh một trận, nói anh dụ dỗ con gái ông ta. Hân Mính, anh thật không biết nói thế nào về tình cảm giữa anh và Đình Đình. Phải nói thế này, trước khi anh và Tình Đình đính hôn, anh đã quen Đình Đình rồi. Cô ấy là một cô gái rất tốt, anh không muốn cô ấy chịu bất kỳ tổn thương nào, nhưng không ngờ rằng, người cuối cùng làm cô ấy tổn thương lại là anh. Anh cảm thấy rất hận mình, không biết nên làm thế nào mới được!

- Ông xã, em muốn hỏi anh, trong trái tim anh, anh tự nhận thấy quan hệ giữa anh và Vu Đình Đình là gì?

Chu Hân Mính hỏi.

- Quan hệ giữa anh và Đình Đình không có bất kỳ mưu cầu lợi ích nào cả! Anh cũng không lừa gạt cô ấy, cô ấy biết anh có vợ rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Mà Đình Đình cũng chưa từng xin tiền của anh. Quan hệ của bọn anh trong sáng như vậy thôi, anh thích sự lương thiện, thấu hiểu của cô ấy. Cô ấy là một cô gái rất dịu dàng, nho nhã!

- Trong lòng anh đã rõ chuyện này rồi, vậy anh nên đi làm chuyện anh cho là đúng đi!

Chu Hân Mính nói:

- Đối với em, Vu Đình Đình có lẽ rất yêu anh. Cô ấy vẫn còn nhỏ, có suy nghĩ riêng của mình. Có thể nói, tình yêu của Vu Đình Đình đối với anh xuất phát từ trong lòng cô ấy, chứ không phải chỉ vì thích tiền của anh mới ở bên anh. Nhưng mà, bất kỳ người cha người mẹ nào đều không cho phép con mình ở bên một người đã có gia đình!

Chu Hân Mính nói xong, ngừng lại một lát, sau đó nói:

- Tất nhiên bố mẹ em cũng hy vọng em không làm như vậy. Chỉ là họ không còn cách nào khác, ai bảo con gái của họ không chịu nghe lời chứ!

-o0o-

Chu Hân Mính nói rồi bật cười. Diệp Lăng Phi cũng bật cười. Chu Hân Mính nhìn vào khuôn mặt của Diệp Lăng Phi, nói:

- Ông xã, vì em đã trải qua tình yêu khó dứt bỏ này, em mới hiểu được rằng khi mình thật sự yêu một người đàn ông nhưng lại không thể ở bên người đó đồng cam cộng khổ sẽ đau đớn thế nào. Em cho rằng giờ này chắc Vu Đình Đình vô cùng đau khổ, bố mẹ cô ấy không cho phép hai người ở bên nhau, họ sẽ ép cô ấy làm theo ý của họ. Lúc này, anh phải để Vu Đình Đình tự đưa ra quyết định.

- Anh bắt Đình Đình tự đưa ra quyết định sao?

Sau khi nghe xong, Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:

- Hân Mính, em không hiểu đâu, điện thoại của Đình Đình đã khóa máy. Nếu anh gọi tới nhà cô ấy, bố mẹ cô ấy cũng nhất quyết không cho hai người nói chuyện. Anh không thể biết được suy nghĩ của Đình Đình lúc này.

- Ông xã, anh đã nghĩ qua chưa? Không nhất thiết phải là anh gọi điện thoại tới. Lẽ nào Vu Đình Đình không có bạn học hay sao? Nếu để bạn của Vu Đình Đình hay bạn cùng lớp cô ấy gọi điện thoại, thì bố mẹ cô ấy sẽ yên tâm. Như vậy không phải cách hay sao?

Câu nói này của Chu Hân Mính đã thức tỉnh Diệp Lăng Phi. Hắn hoàn toàn không nghĩ tới cách này.

- Hân Mính, em nói đúng quá!

Diệp Lăng Phi gãi đầu, đứng dậy. Chu Hân Mính kéo tay hắn lại, nói:

- Ông xã, anh định làm gì vậy?

- Anh định tìm người gọi điện thoại cho Đình Đình!

Diệp Lăng Phi nói.

Chu Hân Mính kéo tay Diệp Lăng Phi lại, nhỏ giọng:

- Ông xã, anh đừng nóng vội như vậy, anh đã nghĩ tới hậu quả của chuyện này chưa?

- Hậu quả?

Diệp Lăng Phi nhìn Chu Hân Mính, không biết hậu quả mà cô nói tới là gì. Chu Hân Mính thở dài nói:

- Ông xã, em thấy tâm trạng anh bây giờ rối bời. Hay là anh bình tĩnh chút đi, anh nhất định sẽ nghĩ ra hậu quả nếu làm như vậy. Trưa nay bố Vu Đình Đình vừa gọi điện thoại cho anh. Nếu ngay bây giờ anh tìm bạn bè hay bạn cùng lớp của cô ấy gọi điện, lẽ nào bố mẹ cô ấy không nghi ngờ là do anh sai khiến hay sao? Nếu vậy thì đúng là anh đã đánh mất một cơ hội!

Đúng như Chu Hân Mính vừa nói, tâm trạng Diệp Lăng Phi bây giờ rối bời nên không hề suy xét cẩn thận. May mà có cô nhắc nhở. Diệp Lăng Phi bình tĩnh nghĩ lại, đúng là như vậy thật. Nếu lúc này hắn đi tìm người gọi điện tới nhà Vu Đình Đình, nhất định sẽ làm cho bố mẹ cô ấy nghi ngờ là do hắn giở trò, như vậy là hỏng bét.

- Hân Mính, cứ cho là anh có thể tìm được Đình Đình, nhưng sau này phải làm thế nào đây?

Diệp Lăng Phi nói:

- Vấn đề bây giờ chính là thái độ của bố Vu Đình Đình quá kiên quyết, đây mới là việc rắc rối nhất!

- Ông xã, đi bước nào hay bước đó đã!

Chu Hân Mính nói:

- Theo em thấy, khoảng hai ngày nữa anh tìm người gọi điện tới nhà Vu Đình Đình, tốt nhất là có thể khiến cô ấy ra ngoài được. Ông xã, em nghĩ cách tốt nhất là anh nên đi xem thế nào!

Diệp Lăng Phi im lặng suy nghĩ. Hắn cũng nghĩ tới sẽ làm như vậy, nhưng lại lo lắng dù mình có đích thân đi cũng không giải quyết được chuyện này. Chu Hân Mính nhìn ra điều mà Diệp Lăng Phi đang lo ngại, cô an ủi:

- Ông xã, chuyện gì cũng có cách giải quyết hết. Bây giờ chuyện quan trọng nhất chính là anh có thể liên lạc được với Vu Đình Đình!

- Ừm. Hân Mính, anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Cảm ơn em. Hân Mính, cảm ơn em đã hiểu cho anh!

- Ông xã, anh cảm ơn cái gì? Chúng ta là vợ chồng cơ mà, lẽ nào vợ không nên chia sẻ phiền não với chồng hay sao?

Chu Hân Mính nhìn cái bụng của mình, nói thêm:

- Hơn nữa, anh còn là bố của đứa con trong bụng em. Ông xã, em chỉ mong chúng ta có thể vui vẻ sống bên nhau!

- Hân Mính, anh đảm bảo chúng ta nhất định sẽ sống hạnh phúc bên nhau!

Diệp Lăng Phi nói:

- Có người vợ hiền như em, anh đã là người đàn ông hạnh phúc nhất đời này rồi!

Chu Hân Mính nở một nụ cười hạnh phúc trên môi, dịu dàng nói:

- Ông xã, xem anh nói kìa, em vui lắm. Nhưng mà, ông xã, em có một yêu cầu nhỏ!

- Yêu cầu?

Diệp Lăng Phi nhìn Chu Hân Mính, nói:

- Yêu cầu gì? Chỉ cần anh làm được, anh nhất định sẽ làm cho em, bà xã ạ!

Chu Hân Mính cười, nói:

- Yêu cầu của em đơn giản lắm! Em chỉ yêu cầu bây giờ ông xã mau đi ngủ thôi! Ông xã, hôm nay anh đã mệt cả ngày rồi, phải đi ngủ sớm thôi, có chuyện gì, ngày mai hãy nói!

- Được!

Diệp Lăng Phi đồng ý.

Sáng sớm hôm sau, khi Diệp Lăng Phi tỉnh dậy, thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nằm bên cạnh vẫn còn đang say ngủ. Hắn rời khỏi giường, tối qua sau khi nói chuyện với Chu Hân Mính, tâm trạng của hắn đã khá hơn nhiều, không còn buồn rầu như trước nữa. Giống như những gì Chu Hân Mính đã nói, chuyện gì cũng có cách giải quyết của nó, nếu bản thân quá phiền não thì sẽ chẳng tìm được cách nào cả!

Diệp Lăng Phi mặc quần đùi đi ra khỏi phòng ngủ. Hắn đi qua phòng của Vu Tiêu Tiếu thì thấy cửa phòng đã mở. Hắn nhìn thấy Vu Tiêu Tiếu mặc váy ngủ, dụi mắt, ngáp ngắn ngáp dài bước ra. Nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Vu Tiêu Tiếu thều thào nói chào buổi sáng, sau đó đi về phía nhà vệ sinh. Mấy ngày nay Vu Tiêu Tiếu đã mệt lắm rồi, cô bận tối tăm mặt mũi. Nhất là hôn lễ hôm qua của Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính, Vu Tiêu Tiếu lại là phù dâu, vai trò này quả không nhẹ nhàng gì. Tối qua vừa về tới biệt thự, cô liền lăn ra giường ngủ một mạch tới sáng. Nếu không phải muốn đi vệ sinh, chắc cô vẫn tiếp tục ngủ. Diệp Lăng Phi cũng cảm thấy thương Vu Tiêu Tiếu. Sau khi cô đi vệ sinh xong, đi ra rửa tay, Diệp Lăng Phi quan tâm hỏi:

- Tiêu Tiếu, có phải em mệt lắm không?

- Vẫn ổn mà!

Vu Tiêu Tiếu rửa tay xong, lại ngáp, dụi mắt nói:

- Chỉ là hơi buồn ngủ một chút, hình như vẫn chưa ngủ đủ giấc. Sư phụ, em không nói chuyện với anh nữa, em phải đi ngủ tiếp đây!

- Tiêu Tiếu, đi đi, khi nào ăn sáng, anh gọi em xuống!

Diệp Lăng Phi vẫy tay bảo Vu Tiêu Tiếu quay về phòng ngủ. Nhưng cô không vội đi, đứng sau lưng Diệp Lăng Phi, nhỏ giọng nói:

- Diệp đại ca, em muốn anh ôm em ngủ!

Diệp Lăng Phi vừa rửa mặt xong, hắn cầm một cái khăn khô lau mặt, quay ra nhìn Vu Tiêu Tiếu, nói:

- Được thôi, nhưng anh dỗ em ngủ say rồi, anh sẽ ra ngay!

- Ừm!

Vu Tiêu Tiếu đồng ý, nói:

- Diệp đại ca, em muốn anh ôm em!

- Tiêu Tiếu, đúng là một tiểu nha đầu!

Diệp Lăng Phi cười, vòng tay ôm lấy Vu Tiêu Tiếu. Hai tay cô ôm lấy cổ Diệp Lăng Phi, đôi mắt đẹp cứ nhìn hắn mãi. Diệp Lăng Phi ôm Vu Tiêu Tiếu đi vào phòng ngủ, dùng chân đóng cửa lại, đầu tiên hắn đặt cô nằm xuống giường, sau đó hắn cũng nằm xuống. Hai tay Vu Tiêu Tiếu ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, hôn hắn. Diệp Lăng Phi liền cảm thấy hơi thở của cô nhanh dần, hơi thở gấp gáp đó khiến hắn ý thức được rằng Vu Tiêu Tiếu định làm gì.

- Tiêu Tiếu, trời sáng rồi đó! Chị em cũng sắp dậy rồi!

Diệp Lăng Phi nói nhỏ:

- Tiểu nha đầu, em không sợ chị em nhìn thấy sao!

- Diệp đại ca, em nhớ anh!

Vu Tiêu Tiếu áp sát vào tai Diệp Lăng Phi, nói nhỏ:

- Em có thể không phát ra tiếng kêu. Diệp đại ca, em đảm bảo không phát ra âm thanh gì cả!

Nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Vu Tiêu Tiếu, Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu. Hai tay hắn tụt váy ngủ của cô ra, cả người hắn áp lên người Vu Tiêu Tiếu. Quả nhiên cô không phát ra một tiếng rên rỉ nào, cô mím chặt môi, không để bản thân rên lên. Diệp Lăng Phi đè trên tấm thân kiều diễm của Vu Tiêu Tiếu, những động tác vô cùng nhẹ nhàng nhưng hình như cô có vẻ kiềm chế không được, hai tay ôm chặt lấy vai hắn. Đúng lúc Diệp Lăng Phi định quay người thì bên ngoài vọng lại tiếng bước chân, ngay sau đó nghe thấy tiếng ngáp của Bạch Tình Đình. Vào lúc này có muốn dừng lại cũng không kịp nữa rồi. Diệp Lăng Phi đè sát vào người Vu Tiêu Tiếu, môi hắn ngậm chặt lấy môi cô, kể cả Vu Tiêu Tiếu có rên lên, âm thanh cũng không lọt ra được. Cô chỉ có thể dùng hai đùi kẹp chặt lấy cơ thể hắn, dùng hai tay ôm chặt lấy cổ hắn, ánh mắt hiện lên vẻ đầy hưng phấn. Bạch Tình Đình đi vệ sinh xong lại quay về phòng ngủ. Nhìn thấy Chu Hân Mính đã mở mắt, cô lên giường hỏi:

- Hân Mính, anh ấy đâu?

- Tình Đình, tớ không biết! Có thể đi tập thể dục buổi sáng rồi!

Chu Hân Mính trả lời.

- Buồn ngủ chết đi được! Hân Mính, tớ muốn ngủ thêm một lát!

Bạch Tình Đình ngáp, nói:

- Hôm nay có thể ngủ ngon lành rồi!

Bạch Tình Đình nói rồi ôm lấy vai Chu Hân Mính, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ. Chu Hân Mính vốn định thức dậy, nhưng thấy Bạch Tình Đình ôm mình ngủ tiếp, cô cũng đành nhắm mắt lại.

Bạch Tình Đình hoàn toàn không biết rằng, bây giờ ông xã của cô đang ở trong phòng của Vu Tiêu Tiếu, ân ân ái ái với cô ấy. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngủ tới hơn 9 giờ, đợi sau khi hai người tỉnh dậy, Diệp Lăng Phi đã đi chạy bộ bên bờ biển. Nhiệt độ ở thành phố Đông Hải thấp hơn so với thành phố Vọng Hải, nhất là vùng ven biển, gió lạnh như dao cứa, thổi vào mặt rất rát. Diệp Lăng Phi chạy chậm trên bãi biển, vừa nãy đã hao phí thể lực trong phòng Vu Tiêu Tiếu. Vốn dĩ hắn không nên phát sinh quan hệ với cô. Nhưng lúc đó, hắn thật sự không quá thèm muốn, nhưng không hiểu vì sao, khi Vu Tiêu Tiếu thèm muốn, Diệp Lăng Phi lại không muốn từ chối. Hắn vừa chạy vừa nghĩ tới những người phụ nữ bên cạnh mình. Đối với đàn ông mà nói, gái đẹp bên cạnh càng nhiều càng tốt. Nhưng chỉ những người trong cuộc mới biết ở bên cạnh những người đẹp như mây đó cũng là một cái khổ, đàn bà nhiều không phải là chuyện tốt. Diệp Lăng Phi trước đây giống như một gã thợ săn đào hoa, nhưng bây giờ hắn dường như thay đổi rồi, hắn đã trở thành con mồi.

Diệp Lăng Phi cảm thấy đây đúng là một bi hài kịch, đàn ông vì đàn bà mà đau khổ. Tất nhiên, nguyên nhân chủ yếu là vì hắn là một người đàn ông có trách nhiệm, không dễ dàng để tuột mất bất kỳ người đàn bà nào. Bây giờ tất cả những gì hắn có thể làm là cố gắng tập luyện, để cơ thể ngày càng tráng kiện. Sau khi chạy xong, Diệp Lăng Phi trở về biệt thự. Trương Vân đã chuẩn bị xong bữa sáng. Diệp Lăng Phi tắm xong, quay về phòng ngủ thì thấy Bạch Tình Đình đã thức dậy, nhưng hình như cô không có ý định ngồi dậy. Sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi trở về, Bạch Tình Đình gọi:

- Ông xã!

Nhìn thấy dáng vẻ đó của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi biết cô muốn gì. Bây giờ thì hắn biết thế này vừa nãy đã không phung phí như vậy. Nhưng hối hận thì cũng đã muộn, tất cả những gì hắn có thể làm bây giờ là lại gần và lên giường, đơn giản như vậy thôi.

-o0o-

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!