Tiêu Vũ Văn, Tôn Hồng và những người khác dẫn theo Trương Hải Thiên tới quán rượu nơi tổ chức hôn lễ của Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính. Trương Hải Thiên mặc một bộ vest màu xanh, đi giày da màu đen. Hắn rất ít khi mặc những bộ âu phục trang trọng như thế, vì thích quần áo rộng rãi, thoải mái hơn. Ngay cả khi đi dự đám cưới của người khác, Trương Hải Thiên cũng chẳng bao giờ mặc âu phục, nhưng hôn lễ của Diệp Lăng Phi lần này thì khác. Hắn chịu mặc vest, xem ra đã rất nể mặt Tôn Hồng, không muốn làm ông mất mặt.
Trương Hải Thiên đi ngay sau Tôn Hồng, vừa bước vào cửa khách sạn đã nhìn thấy giám đốc đứng ngay giữa đại sảnh. Hắn vẫy tay gọi vị giám đốc đó lại. Vừa thấy Trương Hải Thiên, gã giám đốc lập tức chạy tới.
- Thiên ca, sao anh lại ở đây?
Vị giám đốc khách sạn hỏi.
- Đây là hôn lễ của bạn tao! Tất nhiên tao phải đến rồi!
Trương Hải Thiên đáp.
- Ồ! Thì ra là bạn của anh, chẳng trách lại hoành tráng như vậy!
Giám đốc khách sạn nói:
- Một lúc bao trọn hơn ba mươi bàn, mỗi bàn lại trên vài nghìn tệ. Khí phách lớn như vậy, ngoài anh Cương ra thì còn ai…!
Gã giám đốc chưa nói xong đã bị Trương Hải Thiên ngắt lời:
- Đừng nói nữa!
- À, anh xem cái miệng của tôi này!
Gã giám đốc béo vội ngậm miệng lại, nói:
- Thiên ca, anh và anh Cương là bạn bè. Anh sẽ không kể những lời tôi vừa nói cho anh Cương nghe đấy chứ ạ?
- Liên quan quái gì tới tao mà phải nói. Tao giống loại hay đi mách lẻo lắm à?
Trương Hải Thiên vặn lại.
- Dạ không dám ạ! Không dám ạ!
Gã giám đốc khách sạn vội vàng nói.
- Hải Thiên, mau lại đây, tôi giới thiệu cho anh quen người này!
Tôn Hồng bước vào, thấy Trương Hải Thiên và gã giám đốc đang nói chuyện phiếm liền vẫy tay gọi. Trương Hải Thiên bước lại gần, Tôn Hồng giới thiệu hắn cho Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, vị này chính là huynh đệ mà lúc nãy tôi có nói với ngài. Hiện nay anh ta ở thành phố Đông Hải cũng gọi là có chút uy thế!
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Hải Thiên một hồi rồi cười nói:
- Sau này cần anh quan tâm giúp đỡ nhiều!
- Diệp tiên sinh, ngài khách sáo quá rồi, chúng ta đều là bạn bè, sao lại nói đến chuyện giúp đỡ chứ!
Trương Hải Thiên nói:
- Sau này ở thành phố Đông Hải mà xảy ra chuyện gì, ngài cứ việc tìm tôi. Chuyện lớn tôi không dám chắc, nhưng mấy chuyện vặt vãnh thì hoàn toàn có thể!
- Ừm, nhất định rồi, nhất định!
Diệp Lăng Phi nói vài câu khách sáo với Tôn Hồng và Trương Hải Thiên rồi ra hiệu cho họ đi tìm bàn ngồi. Anh bận đi tiếp những vị khách khác. Trương Hải Thiên và Tôn Hồng tìm thấy chỗ, vừa ngồi xuống, ánh mắt hắn đã dán vào cô dâu đang đứng trước cửa. Hắn sững người đi, nhưng ngay sau đó vội hỏi:
- Tôn đường chủ, tôi không nhìn nhầm chứ, cô dâu này sao trông giống đội trưởng đội cảnh sát hình sự ở thành phố Vọng Hải thế?
Tôn Hồng cười, nói:
- Huynh đệ à, cậu không nhìn nhầm đâu! Cô dâu đó chính là đội trưởng đội cảnh sát hình sự thành phố Vọng Hải Chu Hân Mính. Nhưng bây giờ cô ấy thăng chức rồi, đã là phó cục trưởng cục công an thành phố Vọng Hải.
Tôn Hồng đưa tay chỉ về cái bàn phía trước, hỏi Trương Hải Thiên:
- Cậu nhìn xem người ngồi ở bàn kia là ai?
Trương Hải Thiên vừa nhìn, mày khẽ nhíu lại:
- Lẽ nào là thị trưởng Chu?
- Ừm, trí nhớ của cậu vẫn tốt lắm. Nhưng bây giờ người ta đã là bí thư thị ủy của thành phố Vọng Hải rồi!
Tôn Hồng vỗ vỗ vai Trương Hải Thiên, nói:
- Huynh đệ, tôi nói thật cho cậu biết! Thế lực sau lưng Diệp tiên sinh không hề đơn giản đâu. Sở dĩ tôi muốn giới thiệu cậu với Diệp tiên sinh, không phải chỉ vì muốn cậu giúp đỡ anh ta, mà là tôi lo tên tiểu tử nhà cậu chọc giận Diệp tiên sinh. Nhớ kỹ cho tôi, dây vào ai thì dây, đừng có động vào Diệp tiên sinh, đến lúc đó, cậu chết thế nào cũng không biết đâu!
Trương Hải Thiên có chút không tin, bèn hỏi:
- Tôn đường chủ, không phải chứ! Đằng sau lưng anh ta lại có thế lực lớn như vậy sao?
- Hải Thiên, cậu muốn nghe thì nghe tôi. Nếu không muốn nghe, thì cứ coi như tôi chưa từng nói gì!
Tôn Hồng nói:
- Tóm lại tôi chỉ nhắc lại với cậu một câu, đừng đắc tội với Diệp tiên sinh, như vậy sẽ có lợi cho cậu!
Mặc dù Trương Hải Thiên không tin những lời Tôn Hồng nói cho lắm, nhưng vì là Tôn Hồng nói ra, hắn bất đắc dĩ phải cẩn thận một chút.
Hôn lễ được tổ chức đúng 12 giờ trưa, không khí vô cùng long trọng. Đây vốn không phải lần đầu Diệp Lăng Phi lấy vợ, nhưng cưới được Chu Hân Mính, anh cũng vô cùng phấn khích. Cuối cùng thì cô cũng đã trở thành vợ của anh.
Chu Hồng Sâm chỉ nói vài câu đơn giản, sau đó để Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi tâm sự với mọi người. Sau khi hai người thổ lộ tình cảm chân thật, rất nhiều người có mặt tại hôn lễ đã phải xúc động. Bọn họ không thể biết được rằng Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi đã phải trải qua bao khó khăn mới được ở bên nhau. Diệp Lăng Phi cứ nói, ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy xúc động. Anh nghĩ về những lúc Chu Hân Mính luôn ở bên cạnh, nghĩ lại cô không hề oán hận, cũng không có yêu cầu gì, nghĩ lại... Diệp Lăng Phi cứ nói, hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Đàn ông vốn không dễ rơi lệ, trừ khi chạm đến tận cùng nỗi đau. Khoảnh khắc Diệp Lăng Phi khóc vì Chu Hân Mính, cũng là lúc con ác quỷ Satan trong hắn lùi bước, trả lại một người đàn ông bình thường tên Diệp Lăng Phi. Cuộc sống yên bình nơi thành phố Vọng Hải đã làm anh ôn hòa hơn, trông càng giống một người đàn ông bình thường. Diệp Lăng Phi hiểu được phải trân trọng những gì mình đang có, trân trọng những người đang ở bên mình.
Dã Thú ngồi dưới nghe Diệp Lăng Phi nói những lời như vậy, cũng cảm thấy khóe mắt mình cay cay. Tay trái hắn ôm lấy Lục Tuyết Hoa đang ngồi bên cạnh, nói:
- Lục Tuyết Hoa, em có đồng ý gả cho anh không?
Lúc này Lục Tuyết Hoa nghe không rõ, cô hỏi lại:
- Anh nói cái gì cơ?
- Anh nói, em có đồng ý gả cho anh không?
Dã Thú nhắc lại lần nữa.
Lục Tuyết Hoa còn cho rằng mình đã nghe nhầm, cô lại hỏi lại. Khi nghe Dã Thú nhắc đi nhắc lại câu trả lời, hai hàng nước mắt bỗng trào ra, cô vội vàng gật đầu.
- Dã Thú, được đấy, vậy là cầu hôn xong rồi nhé!
Angel ngồi đối diện Dã Thú, cười nói:
- Ít nhất thì anh cũng phải chuẩn bị nhẫn cầu hôn chứ, như vậy mới gọi là có thành ý!
- Nhẫn thì đợi về thành phố Vọng Hải tôi sẽ chuẩn bị cho Lục Tuyết Hoa một đống. Lục Tuyết Hoa, sau khi chúng ta về thành phố Vọng Hải, anh sẽ cùng em về thăm gia đình!
Dã Thú nói:
- Không phải lần trước em nói muốn về nhà ăn Tết sao, bây giờ anh đồng ý rồi. Khi ở đó, anh phải bàn bạc với bố vợ thật kỹ về chuyện đám cưới. Ra Tết chúng ta cưới nhau luôn đi em!
Lục Tuyết Hoa liên tiếp gật đầu, cô đã mong chờ giây phút này quá lâu rồi. Angel cười, rồi quay qua Dã Lang nói:
- Dã Lang, còn anh thì sao?
Dã Lang nhìn Lương Ngọc đang ngồi bên cạnh mình, cười khẽ:
- Tôi và Lương Ngọc cần một thời gian nữa. Sau Tết, tôi sẽ tới Hồng Kông, mọi chuyện cụ thể phải đợi sau khi tới đó mới biết!
- Ừm, xem ra hai người cũng chuẩn bị xong hết rồi! Bây giờ chỉ còn lại mình tôi thôi!
Angel thở dài, quay ra Alice, nói:
- Alice, hay là hai chúng ta cưới nhau đi cho xong!
Alice cười khẽ không thành tiếng, nhưng thái độ rõ ràng là muốn nói với Angel chuyện này không thể nào. Angel cũng chỉ trêu Alice một chút. Trong lòng cô hiểu rõ, cả bản thân cô và Alice đều đang đợi Diệp Lăng Phi. Bây giờ Diệp Lăng Phi có thể kết hôn với hai người phụ nữ, vậy tất nhiên cũng có thể có ngày người thứ ba, thứ tư cùng anh kết hôn. Chỉ là cần thời gian mà thôi.
Sau khi nghi thức đám cưới kết thúc, bữa tiệc chính thức bắt đầu. Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính cũng bắt đầu đi mời rượu. Vừa mới mời được một nửa thì điện thoại của Diệp Lăng Phi bỗng reo. Thấy số hiển thị trên điện thoại, anh bèn ghé sát tai Chu Hân Mính nói nhỏ:
- Là điện thoại của Hiểu Lộ, anh ra ngoài nghe một chút!
- Ừm, anh đi đi!
Chu Hân Mính gật đầu.
Diệp Lăng Phi nhanh chân chạy ra ngoài, vừa tới cửa khách sạn, anh ấn nút nghe.
- Hiểu Lộ, sao em lại gọi cho anh vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Sao nào? Không cho em gọi điện cho anh à?
Bành Hiểu Lộ hỏi lại.
- Tất nhiên là không phải, chỉ là anh thấy hơi lạ!
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Tại sao em lại gọi cho anh đúng vào ngày anh kết hôn chứ? Lẽ nào em biết hôm nay anh lấy vợ sao?
- Hôm nay anh lấy vợ sao?
Đầu dây bên kia, Bành Hiểu Lộ dường như sững lại, cô ngạc nhiên hỏi:
- Chẳng phải anh và Bạch Tình Đình đã kết hôn rồi sao? Sao hôm nay lại kết hôn lần nữa?
- À. Hiểu Lộ, anh quên nói với em! Hôm nay anh kết hôn với Hân Mính!
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Anh biết chuyện này nghe có vẻ hoang đường, nhưng hôm nay anh và Chu Hân Mính tổ chức hôn lễ tại thành phố Đông Hải!
- Chu Hân Mính?
Bành Hiểu Lộ hơi chần chừ, sau đó cô cười nhẹ:
- Thật ra cũng không có gì lạ! Em sớm biết người đàn ông như anh sẽ có cách giải quyết vấn đề cho những người phụ nữ bên cạnh mình mà! Nhưng không ngờ anh đã nghĩ ra cách nhanh như vậy. Ừm, xem ra, sau Tết, em phải tới thành phố Vọng Hải xem anh thế nào, ít nhất cũng phải ở nhà anh vài ngày, để xem một mình anh đối phó với hai bà vợ ra sao?
- Sao nào? Sau Tết em lại tới thành phố Vọng Hải làm gì?
Vừa nói ra câu đó, Diệp Lăng Phi liền cảm thấy hối hận. Quả nhiên, đầu dây bên kia Bành Hiểu Lộ có chút buồn bã:
- Diệp Lăng Phi, câu nói này của anh có ý gì đây? Lẽ nào anh không muốn em tới thành phố Vọng Hải?
- Không phải! Không phải!
Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích:
- Hiểu Lộ, ý anh là em không phải bộ đội sao? Tại sao nghỉ Tết rồi mà lại được tới thành phố Vọng Hải? Tất nhiên là anh chào mừng em tới, chỉ là anh lo em vi phạm kỷ luật quân đội thôi. Mặc dù bố em là quan chức cấp cao, nhưng em là một quân nhân, không thể vi phạm kỷ luật như vậy, phải không? Em thấy anh nói có đúng không?
-o0o-
Bành Hiểu Lộ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy mới hết buồn, cô cười khẽ:
- Thì ra là anh lo lắng cho em à? Anh yên tâm đi! Chuyện bên này em giải quyết xong hết rồi. Em đã thuyết phục được ông nội và bố, họ đồng ý cho em rời khỏi bộ đội!
- Rời khỏi bộ đội?
Diệp Lăng Phi cho rằng mình nghe nhầm, lại hỏi lại lần nữa.
Bành Hiểu Lộ khẳng định chắc chắn:
- Phải ạ! Em phải rời khỏi bộ đội! À, không phải, nên nói là em được điều tới khu quân đội ở thành phố Vọng Hải rồi. Đừng nói là anh không biết ở thành phố Vọng Hải cũng có một doanh trại quân đội đấy nhé. Em được điều tới đó, công việc rất nhàn, chỉ quản lý bộ đội cận vệ thôi. Em vốn là giáo quan bộ đội đặc chủng cơ mà. Ra Tết, em có thể tiếp tục huấn luyện bộ đội ở đó!
- Không phải chứ? Em thật sự được điều tới thành phố Vọng Hải sao?
Diệp Lăng Phi thở dài, nhưng hắn nói rất nhỏ. Bành Hiểu Lộ nghe không rõ, ngay khi cô hỏi lại anh vừa nói gì, Diệp Lăng Phi vội vàng chữa lời:
- Hiểu Lộ, anh nói là tại sao bố em và ông nội em lại đồng ý cho em tới thành phố Vọng Hải nhỉ? Anh thật không thể ngờ tới đâu!
- Chuyện này có gì mà không thể ngờ chứ!
Bành Hiểu Lộ tỏ ra rất đắc ý, cười nói:
- Em nói với ông nội và bố là em muốn ra nước ngoài xem, muốn ra nước ngoài định cư. Kết quả là họ đều tưởng thật. Sau đó ông nội dạy dỗ em một trận, rồi mới bàn bạc với em là có thể đừng ra nước ngoài hay không. Em biết ngay ông nội thương em nhất, vì vậy mới nhân cơ hội đó xin được điều tới thành phố Vọng Hải. Còn về phía bố em thì càng dễ, em để ông nội nói chuyện với bố. Nhưng mà phía mẹ em thì hơi rắc rối. Hầy, bà đã chọn xong đối tượng cho em rồi. May mà em thông minh, em nói trong vòng 3 năm không thể kết hôn, phải cống hiến hết mình cho việc quản lý bộ đội!
Diệp Lăng Phi không biết nên nói gì, trong lòng hắn hiểu rõ vì sao Bành Hiểu Lộ lại làm như vậy, chẳng phải vì hắn mà cô ấy phải tới tận thành phố Vọng Hải này sao. Diệp Lăng Phi trong lòng buồn bã, rốt cuộc bản thân có điểm nào tốt mà lại có nhiều người phụ nữ vì hắn từ bỏ hết thứ này đến thứ khác.
Nhưng chuyện đã đến nước này, ngay cả khi Diệp Lăng Phi bảo Bành Hiểu Lộ đừng tới, cũng đã quá muộn. Bây giờ anh chỉ đành giả vờ vui vẻ, cười nói:
- Hiểu Lộ, nếu đã như vậy, vậy đợi ra Tết em tới thành phố Vọng Hải rồi tính. Em phải ở nhà ăn Tết vui vẻ đó!
- Em biết ngay anh sẽ vui mà!
Bành Hiểu Lộ nghe tiếng cười của Diệp Lăng Phi, thì hiểu nhầm rằng anh rất vui khi biết cô sẽ tới. Tâm trạng cô bỗng vui vẻ hẳn lên, cười nói:
- Anh yên tâm đi, em sẽ ăn Tết ở nhà thật vui. À đúng rồi, cái đồng hồ em mua tặng anh còn đeo không?
- Còn đeo! Sao vậy em?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Không có gì! Em chỉ hỏi vậy thôi!
Bành Hiểu Lộ cười:
- Em chỉ muốn biết anh có thích cái đồng hồ em mua cho anh hay không thôi!
- Tất nhiên là thích rồi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Được rồi, Hiểu Lộ, anh phải đi tiếp khách đây, hay là đợi khi nào rảnh anh gọi cho em?
- Thôi đi anh! Em chẳng tin anh sẽ gọi cho em đâu!
Bành Hiểu Lộ nói:
- Nhưng mà, khi nào có thời gian em sẽ gọi cho anh. Ây da, không nói nữa, mẹ gọi em rồi. Hầy, em phải đi cùng mẹ ra ngoài!
Dập máy. Diệp Lăng Phi lại thở dài thườn thượt. Hắn cảm nhận được rằng nếu Bành Hiểu Lộ mà tới thành phố Vọng Hải, cuộc sống của hắn sẽ càng thêm hỗn loạn. Bây giờ ở thành phố Vọng Hải còn một đống việc chờ hắn giải quyết: Lý Khả Hân, Đường Hiểu Uyển, Vu Đình Đình, Tiêu Vũ Văn, còn cả Trương Lộ Tuyết và cô gái yêu tinh Trịnh Khả Nhạc đó nữa. Tóm lại, sự việc dồn lại một đống. Diệp Lăng Phi chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy đau đầu. Hắn đành không nghĩ nữa, quay về trước. Đúng lúc định quay lại bữa tiệc thì điện thoại lại reo. Diệp Lăng Phi cho rằng là Bành Hiểu Lộ gọi lại, đang định nói mấy câu trách móc, nhưng vừa nhìn số điện thoại gọi tới, anh lại sững người. Đây là số điện thoại cố định từ Nam Dương gọi tới.
Diệp Lăng Phi biết nhà Vu Đình Đình ở Nam Dương, lúc này có lẽ cô đang ở nhà. Nhìn số điện thoại cố định này, Diệp Lăng Phi cảm giác đây có lẽ là của Vu Đình Đình. Trước đây cô có nói với anh số điện thoại bàn nhà mình, nhưng anh không lưu lại, chỉ biết mã vùng. Bây giờ nhìn mã vùng, Diệp Lăng Phi đoán chắc là Vu Đình Đình gọi.
- Lẽ nào tiểu nha đầu này mấy ngày không gặp đã nhớ mình rồi sao?
Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, rồi ấn nút nghe. Hắn đang định nói chuyện thì nghe thấy đầu dây bên kia vọng lại tiếng một người đàn ông:
- Anh là Diệp Lăng Phi?
Nghe giọng người đàn ông này có vẻ không thiện ý, hắn lạnh lùng đáp:
- Anh là ai?
- Mày thật sự là thằng khốn Diệp Lăng Phi sao?
Người đàn ông đó hỏi lại lần nữa.
Diệp Lăng Phi bỗng cảm thấy phiền não, người đàn ông này thật không biết lịch sự, tại sao vừa mở miệng đã mắng mình là thằng khốn. Diệp Lăng Phi lại lạnh lùng nói:
- Tên tôi là Diệp Lăng Phi, nhưng tôi không phải thằng khốn nào cả!
- Mày còn không đủ khốn nạn sao? Tao hỏi mày, tại sao mày lại bắt nạt Đình Đình? Mày không biết làm như vậy là phạm pháp sao, mày hiếp con gái tao. Tao nói cho mày biết, nếu mày không tránh xa con gái tao ra, tao sẽ tố cáo mày!
Khi Diệp Lăng Phi nghe người đàn ông đó nói vậy, trong lòng hắn giật mình, đột nhiên nhận ra người đang gọi cho mình là ai. Hắn không ngờ bố của Vu Đình Đình lại gọi điện. Hơn nữa nghe giọng điệu của ông ta, hình như ông hiểu nhầm rằng Diệp Lăng Phi đã lừa gạt tình cảm của con gái mình. Diệp Lăng Phi cảm thấy sự việc bắt đầu xấu đi rồi, nghe ngữ điệu của bố Vu Đình Đình, dường như ông ta rất hận hắn. Diệp Lăng Phi không biết tại sao bố của Vu Đình Đình lại biết về mình, nhưng bây giờ nghĩ mấy chuyện đó cũng chẳng có tác dụng gì, hắn chỉ nói:
- Cháu nghĩ bác đã hiểu nhầm rồi, chuyện giữa cháu và con gái bác…!
- Thằng khốn nạn nhà mày, mày đừng có nói với tao mấy lời này!
Người đàn ông phẫn nộ:
- Con gái tao đã nhận hết rồi. Mày có muốn giấu cũng không được. Diệp Lăng Phi, tao nói cho mày biết, mày ngay lập tức rời khỏi con gái tao. Sau này không cho phép giữa mày và nó có bất cứ quan hệ gì. Nếu không, tao sẽ tố cáo mày hiếp dâm con gái tao, mày cứ đợi mà ngồi tù đi!
Diệp Lăng Phi còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, nhưng hắn hiểu rõ tính cách của Vu Đình Đình. Cô không bao giờ nói chuyện giữa mình và Diệp Lăng Phi cho bố nghe. Bên trong chắc chắn có nguyên nhân. Nói không chừng là bố của Vu Đình Đình đã biết được quan hệ giữa hai người từ một nguồn khác, rồi mới ép cô khai ra sự thật.
Nghĩ tới đây, Diệp Lăng Phi bèn nhẹ nhàng nói:
- Vu tiên sinh, nếu bác đã nói như vậy, thì cháu cũng chỉ có thể nói rằng sự việc hoàn toàn không giống những gì bác tưởng tượng, cháu nghĩ chúng ta nhất định phải nói chuyện đàng hoàng!
- Nói chuyện với mày? Mày mơ đi! Tao nói cho mày biết, bây giờ mày ngay lập tức cắt đứt mọi quan hệ với Đình Đình. Nếu không, tao không cho nó tới thành phố Vọng Hải học nữa!
Giọng của bố Vu Đình Đình càng ngày càng giận dữ:
- Tao nghe Đình Đình nói mày là một người đàn ông tử tế, nếu đã vậy thì mày hãy làm giống một thằng đàn ông đi. Sau này cấm không được qua lại gì với Đình Đình nữa, nếu không, tao không những không cho nó đi học tiếp, tao còn tố cáo mày... hiếp con gái tao! Cái thằng mất dạy!
Diệp Lăng Phi nhận thức được đây là một vấn đề nan giải, bây giờ người hắn đối mặt chính là bố của Vu Đình Đình. Diệp Lăng Phi im lặng một lúc, sau đó liền nói:
- Vu tiên sinh, chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện không?
- Không cần thiết!
- Vu tiên sinh, cháu nghĩ giữa chúng ta nhất định có hiểu lầm…
Diệp Lăng Phi vừa nói ra, còn chưa hết câu, thì đã bị Vu Hưởng Dương ngắt lời:
- Tao và mày không có gì để nói hết! Tao nghĩ vừa nãy tao cũng đã nói rất rõ ràng rồi!
- Vu tiên sinh, có thể cho cháu nói với Đình Đình vài câu không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Nó không muốn nói chuyện với mày!
Vu Hưởng Dương nói:
- Bây giờ mày chỉ cần trả lời tao, mày có đoạn tuyệt tình nghĩa với con gái tao không?
Sau khi nghe xong, Diệp Lăng Phi bèn nói:
- Vu tiên sinh, cháu... cháu... cháu không muốn làm khó con gái bác, tóm lại cháu sẽ tôn trọng quyết định của cô ấy!
- Quyết định của con gái tao là rời xa mày!
Vu Hưởng Dương nói:
- Diệp Lăng Phi, bây giờ mày còn muốn nói gì nữa?
- Vừa nãy cháu nói rồi, cháu quyết định tôn trọng ý kiến của con gái bác!
Diệp Lăng Phi nói:
- Vu tiên sinh, cháu nghĩ ý của cháu đã rõ ràng rồi đấy chứ!
- Diệp Lăng Phi, tao hy vọng mày nhớ lấy những gì mày vừa nói!
Vu Hưởng Dương nói rồi cúp máy ngay. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, cười khổ. Hắn không hiểu Vu Đình Đình rốt cuộc là sao nữa. Xem ra chuyện này rất rắc rối. Diệp Lăng Phi nhíu mày, nhưng không lập tức quay lại mà cầm lấy điếu thuốc, châm lửa hút. Hút được nửa điếu, hắn nghe thấy tiếng bước chân sau lưng. Diệp Lăng Phi quay người lại thì thấy Chu Hân Mính xuất hiện ngay sau lưng mình. Anh lập tức vứt điếu thuốc xuống đất, quay người lại, cười nói với cô:
- Hân Mính, sao em lại ra ngoài này?
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Em ở trong đó đợi anh rất lâu, mãi không thấy anh quay lại nên muốn ra xem sao. Ông xã, có phải anh gặp phải chuyện gì khó xử không?
- Hân Mính, không có gì đâu em!
Diệp Lăng Phi nói:
- Chúng ta quay lại thôi!
Chu Hân Mính không cố vặn hỏi, cô khoác lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, cùng anh sánh bước vào trong. Diệp Lăng Phi gác lại tất cả những chuyện phiền não, cùng Chu Hân Mính đi chúc rượu. Một lúc sau, anh tìm một chỗ ngồi xuống nghỉ ngơi. Chu Hân Mính ngồi bên cạnh, cô không nói gì, chỉ nhìn anh. Diệp Lăng Phi cười:
- Hân Mính, sao em lại nhìn anh như thế?
- Em cảm thấy Ông xã của em có chuyện buồn. Em muốn ngồi bên cạnh Ông xã của em!
Chu Hân Mính nói:
- Bởi vì em là vợ của anh, em cần phải ở bên anh, cùng chia sẻ với anh!
Tay phải của Diệp Lăng Phi ôm lấy eo Chu Hân Mính, thở dài:
- Hân Mính, thật ra trong lòng anh có chút phiền não, chỉ là lúc này không tiện nói. Hân Mính, đợi về nhà, anh sẽ nói với em!
Chu Hân Mính gật đầu, trên mặt hiện lên một nụ cười:
- Cảm ơn Ông xã đã tin tưởng em như vậy!
Lúc này, Diệp Lăng Phi thấy Chu Hồng Sâm đang vẫy tay gọi hai người. Anh lay lay Chu Hân Mính:
- Hân Mính, bố vợ đang gọi chúng ta kìa, đi thôi, chúng ta qua đó xem!
Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi đi tới bàn tiệc của Chu Hồng Sâm. Bàn tiệc mà ông ngồi toàn là bà con ở quê. Chu Hồng Sâm vẫy tay gọi Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính ngồi xuống, cùng nhau nói chuyện.