Người đàn ông đó vừa bước ra đã nói liến thoắng. Tiêu Vũ Văn hoàn toàn không quen biết gã, nhưng Tôn Hồng và Tống Thi thì khác, họ nhận ra người đàn ông trạc 28, 29 tuổi này. Hóa ra gã là đường chủ của Phủ Đầu Bang, tên Trương Hải Thiên, vì sau này gặp chuyện nên đã bỏ trốn. Lúc Trương Hải Thiên bỏ đi, Phủ Đầu Bang đã đưa cho gã không ít tiền. Có thể nói, Phủ Đầu Bang đối xử với Trương Hải Thiên rất có tình có nghĩa. Khi Tiêu Triều Dương xảy ra chuyện, Trương Hải Thiên cũng đã quay về thành phố Vọng Hải.
Tôn Hồng không ngờ sẽ gặp Trương Hải Thiên ở đây. Nhìn bộ dạng của gã, dường như vẫn còn là người trong giang hồ.
- Các người mau lại đây!
Trương Hải Thiên gọi tất cả đàn em xung quanh lại, nói:
- Tụi bây nhớ kỹ cho tao, nhìn thấy ba vị này cũng như nhìn thấy tao, nghe rõ chưa hả?
- Anh Thiên, tụi em biết rồi!
Đám thanh niên đồng loạt trả lời.
Trương Hải Thiên quay sang người đàn ông vừa mới lồm cồm bò dậy, chửi:
- Thằng khốn, đúng là mắt mù, lại dám mắng cả Tôn đường chủ. Mau tới nhận tội với Tôn đường chủ, nếu Tôn đường chủ không hài lòng, mày tự biết hậu quả rồi đấy!
Gã thanh niên vừa bị đánh vội vàng chạy lại, còn chưa kịp nói gì đã tự vả vào mặt mình, nói:
- Tôn đường chủ, mong ông tha cho tôi, tôi có mắt như mù!
Vừa nói gã vừa tự tát vào mặt. Tôn Hồng lắc đầu, nói:
- Thôi đi! Chuyện này tới đây là kết thúc. Chúng ta đều là người giang hồ cả, tôi hiểu được. Nhưng nếu là trước đây thì thằng nhóc này sớm đã mất mạng rồi. Coi như số mày tốt, tao tha cho lần này!
- Cảm ơn! Cảm ơn Tôn đường chủ!
Gã thanh niên rối rít cảm ơn. Trương Hải Thiên nói với Tôn Hồng:
- Tôn đường chủ! Hiếm khi gặp được mấy người ở đây, chúng ta mau vào trong nói chuyện!
Tôn Hồng nhìn Tiêu Vũ Văn, thấy cô gật đầu mới nói:
- Được thôi!
Tôn Hồng cùng Tiêu Vũ Văn, Trương Hải Thiên và Dã Thú đi vào trong khách sạn, đặt một phòng ăn. Sau khi gọi món xong, Trương Hải Thiên mới nói:
- Tôn đường chủ, anh và đại tiểu thư, Tống đường chủ tại sao lại tới thành phố Đông Hải này?
- Chuyện này nói ra dài lắm!
Tôn Hồng cười, nói:
- Thôi, tôi nói đơn giản là tới thành phố Đông Hải để dự đám cưới!
- Dự đám cưới?
Trương Hải Thiên hơi ngạc nhiên, hắn nhìn Tôn Hồng, rồi lại nhìn Tiêu Vũ Văn và Tống Thi, dường như đang đoán xem rốt cuộc là hôn lễ của ai mà lại khiến cả ba người cùng lúc tới thành phố Đông Hải. Trương Hải Thiên chưa từng gặp Diệp Lăng Phi, nên căn bản không thể nghĩ rằng Diệp Lăng Phi lại kết hôn ở thành phố này.
- Hải Thiên, cậu không cần đoán nữa! Cậu không quen đâu!
Tôn Hồng cười, nói:
- Là Diệp tiên sinh. Trước đây khi Phủ Đầu Bang của chúng ta gặp khó khăn, cũng may có ngài ấy giúp đỡ. Bây giờ thì mấy người chúng tôi đều đã gác kiếm rồi, nhưng tình cảm với Diệp tiên sinh thì vẫn còn. Lần này tới thành phố Đông Hải chính là để tham dự hôn lễ của Diệp tiên sinh!
Trương Hải Thiên quả thật không biết người tên Diệp Lăng Phi này là ai, nhưng nghe Tôn Hồng nói vậy cũng có thể đoán được người này bản lĩnh không hề nhỏ!
- Hải Thiên, bây giờ cậu làm ăn thế nào rồi?
Tôn Hồng hỏi.
Trương Hải Thiên thở dài, nói:
- Cũng bình thường thôi anh ạ. Tôn đường chủ, anh cũng thấy rồi đấy, tôi vẫn chỉ làm ăn trong địa bàn này thôi. Mấy năm gần đây, tuy nói tôi là đại ca của một băng nhóm, nhưng cuộc sống không được thoải mái như hồi theo lão bang chủ ở thành phố Vọng Hải. Nhớ lúc đó, tuy chúng ta là xã hội đen nhưng tuyệt đối không buôn thuốc phiện, cũng không hại người. Nhưng ở đây thì khác, có những lúc không muốn hại người cũng không được!
Tiêu Vũ Văn nghe vậy, không hiểu bèn hỏi:
- Như vậy là ý gì?
- Hầy, đại tiểu thư, cô đừng hỏi nữa! Tôi không thể nói được đâu!
Trương Hải Thiên nói:
- Chỉ là bên thành phố Đông Hải này quá loạn mà thôi. Nếu thật sự muốn tới đây sống, tôi khuyên là không nên. Tất nhiên, tới đây chơi thì không vấn đề gì!
- Đại tiểu thư! Mỗi nơi mỗi khác!
Tôn Hồng nói:
- Chúng ta đừng nói chuyện ở thành phố Đông Hải nữa. Hiếm có cơ hội gặp được Hải Thiên, chúng ta phải nói chuyện cho thật đã!
Trương Hải Thiên gật đầu, nói:
- Tôn đường chủ, đã lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau, tối nay phải uống một bữa thật say. Tôi ở thành phố Đông Hải này cũng gọi là có chút danh tiếng, có chuyện gì xin cứ dặn dò. Ừm, sau khi ăn cơm xong, đám anh em của tôi sẽ đưa Tôn đường chủ và Tống đường chủ đi chơi, còn về đại tiểu thư, hay là đừng đi thì tốt hơn!
Tôn Hồng cười, nói:
- Thôi đi! Lần này chúng tôi tới thành phố Đông Hải là để dự đám cưới. Ngày mai xong xuôi sẽ rời đi ngay. Ừm, ngày mai tôi dẫn cậu đi gặp Diệp tiên sinh, sau này cậu nhớ nể mặt ngài ấy một chút!
- Chuyện này tất nhiên không vấn đề gì!
Trương Hải Thiên nói.
Chu Hồng Sâm và vợ đã sớm về phòng nghỉ ngơi. Chu Hân Mính cũng đã về phòng, ngày mai đã là cô dâu, cô cần nghỉ ngơi sớm để giữ được vẻ rạng rỡ nhất. Trong phòng khách nhỏ, Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế sô pha, tay cầm ly rượu, một mình thưởng thức rượu vang đỏ. Sau khi Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu xem xong chương trình trên ti vi, hai người đi về phòng khách. Vu Tiêu Tiếu thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi uống rượu một mình, cô kéo tay Bạch Tình Đình tới trước mặt anh, nói:
- Sư phụ, sao anh lại uống rượu một mình vậy? Mai anh là chú rể rồi, nên đi nghỉ sớm đi!
- Anh đang hưởng thụ nốt chút tự do cuối cùng!
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Anh không thể ngờ trong thời gian ngắn như vậy mà mình lại cưới được hai người vợ! Đời người là thế, còn mong gì hơn nữa chứ. Anh đang nghĩ về cuộc sống sau này!
- Cuộc sống sau này?
Vu Tiêu Tiếu nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, bèn quay sang nhìn Bạch Tình Đình, rồi lại nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Sư phụ, cuộc sống sau này của anh mà cũng cần phải suy nghĩ sao? Tất nhiên là cùng các chị sinh một đống con rồi!
Nghe xong, Bạch Tình Đình cười nói:
- Tiêu Tiếu, con nhóc này cũng biết nhiều gớm. Tuổi còn nhỏ mà đã nghĩ nhiều thế, cứ nghĩ mãi chuyện này. Nhiệm vụ bây giờ của em là học tập!
- Chị à! Em biết mà! Đây chỉ là em nói chuyện với sư phụ một chút thôi!
Vu Tiêu Tiếu nói:
- Được rồi, em không làm phiền hai người nữa, em về đi ngủ thì tốt hơn. Ngày mai em nhất định phải trang điểm thật đẹp, vì em còn phải làm phù dâu cho chị Hân Mính mà!
Nói xong, Vu Tiêu Tiếu đứng dậy, rời khỏi phòng khách. Diệp Lăng Phi nhìn cô rời đi, bèn thở dài. Bạch Tình Đình thấy phản ứng của anh, bèn hỏi:
- Ông xã, anh sao vậy?
- Không có gì! Chỉ là anh nhìn thấy Tiêu Tiếu, lại nghĩ tới bố của con bé!
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh lo nếu Vu Chấn thật sự tới thành phố Đông Hải này làm thị trưởng thì Vu Tiêu Tiếu sẽ phải làm thế nào?
- Ông xã, anh đừng nghĩ nhiều nữa!
Bạch Tình Đình nói:
- Em thấy anh nên nghỉ sớm một chút đi! Chỉ nghĩ tới đám cưới ngày mai của anh và Hân Mính thôi, những chuyện khác đừng nghĩ nữa!
- Em nói cũng đúng! Anh nên nghĩ xem ngày mai sẽ đón Hân Mính về kiểu gì đây!
Diệp Lăng Phi đưa tay, ôm Bạch Tình Đình vào lòng, nói:
- Bà xã, anh hy vọng ba chúng ta sẽ mãi hạnh phúc bên nhau như bây giờ. Bất kể sau này có xảy ra chuyện gì, chúng ta đều có thể sống hạnh phúc!
Tay Bạch Tình Đình đặt lên vai Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng nói:
- Ông xã, chúng ta nhất định sẽ sống hạnh phúc, mãi mãi là như vậy. Ông xã, bất kể xảy ra chuyện gì, em đều ở ngay sau anh, ủng hộ anh!
- Bà xã, anh yêu em!
Diệp Lăng Phi ôm chặt Bạch Tình Đình, hôn lên môi cô. Hai tay Bạch Tình Đình cũng ôm chặt lấy cổ anh, đôi môi của cô gắn chặt vào môi anh. Sau một nụ hôn nồng nàn, Diệp Lăng Phi bế bổng Bạch Tình Đình ra khỏi phòng khách.
Ngày cưới mà Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính lựa chọn quả thật rất đẹp. Hôn lễ này rất cầu kỳ, nếu kết hôn vào ngày trời hơi mưa một chút, sau này ở nhà, nhất định vợ sẽ là người quyết định, nghĩa là chồng không nên cãi lại. Còn nếu trời quang mây tạnh thì chồng sẽ là người quyết định, là trụ cột của gia đình. Ngày Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình kết hôn, trời có chút mây, còn khi Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính kết hôn, thì trời không một gợn mây. Mặc dù những lời này có chút mê tín, nhưng Diệp Lăng Phi nhìn bầu trời trong xanh, bất giác bật cười. Chu Hân Mính mặc bộ váy cưới trắng như tuyết, ngồi bên cạnh anh. Thấy Diệp Lăng Phi đang cười, cô bèn hỏi nhỏ:
- Anh cười gì vậy?
- Anh cười vì lấy được một người vợ tốt!
Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, ai lấy được em thì đó là người đàn ông hạnh phúc nhất trên đời. Bây giờ anh đang cảm thấy vô cùng hạnh phúc nên mới cười.
- Anh đừng có nói linh tinh nữa!
Chu Hân Mính nói:
- Bây giờ em là người của anh rồi, nói những lời mật ngọt đó thì có tác dụng gì chứ!
- Hân Mính, em nói vậy không đúng rồi! Cứ cho là em đã là người của anh thì đã sao? Lẽ nào không cho anh được tiếp tục lãng mạn à?
Dã Thú đang lái xe, cuối cùng cũng không nhịn nổi, bèn bĩu môi:
- Lão đại, không phải em muốn chen ngang đâu, mà thật sự em chịu hết nổi rồi!
Vu Tiêu Tiếu ngồi ở ghế sau cũng nói:
- Dã Thú, tôi thấy sư phụ tôi nói chuyện hay như vậy, có gì mà anh bảo chịu không nổi chứ!
Dã Thú bĩu môi, cười:
- Bởi vì tôi nghĩ tới dáng vẻ ngày xưa của lão đại! Bây giờ lại nghe lão đại nói những lời này, cảm thấy như là hai người khác nhau vậy!
- Dã Thú, chuyện này rất bình thường!
Diệp Lăng Phi nói:
- Mấy năm nay anh sống ở thành phố, mọi thứ cũng phải thay đổi chứ. Bây giờ anh là một người đàn ông bình thường. Người đàn ông bình thường thì sẽ làm những gì? Phải biết yêu thương gia đình, đó chính là suy nghĩ của anh. Dã Thú, cậu cũng vậy. Anh muốn cậu phải quan tâm tới Lục Tuyết Hoa nhiều hơn. Bây giờ cô ấy đang mang thai, cần sự quan tâm của người chồng như cậu. Anh đề nghị cậu cũng nhanh chóng cưới Lục Tuyết Hoa đi!
- Lão đại, em biết rồi. Anh yên tâm đi, em thấy anh kết hôn, em cũng muốn lấy vợ lắm rồi!
Dã Thú nói:
- Đợi sau khi em thương lượng với Lục Tuyết Hoa xong, xem ngày nào tốt thì sẽ tổ chức ngay!
- Như vậy là tốt nhất!
Diệp Lăng Phi nói:
- Sau đó là thằng nhóc Dã Lang. Anh thấy Dã Lang và Lương Ngọc tình cảm cũng rất tốt, mau để họ nhanh chóng kết hôn. Nếu được như vậy thì anh sẽ yên tâm!
- Lão đại, chuyện này anh không cần lo lắng đâu!
Dã Thú bĩu môi, cười:
- Lão đại, anh không biết Dã Lang và Lương Ngọc đã dọn tới sống cùng nhau rồi sao? Hai người họ đã ở chung một nhà lâu rồi. Nhìn cái tên Dã Lang ù ù cạc cạc vậy thôi, chứ thủ đoạn tán gái thì hơn em nhiều. Hồi em tán Lục Tuyết Hoa lâu lắm nhé, mãi sau mới đưa được cô ấy lên giường. Nhưng thằng Dã Lang này thì khác, quen cô Lương Ngọc kia được bao lâu đâu, đã lên giường cùng cô ta rồi. Lão đại, anh nói xem, thủ đoạn của tên Dã Lang có phải rất lợi hại không?
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Dã Thú, cậu đừng nói như vậy! Dã Lang và Lương Ngọc là thật lòng yêu nhau. Nếu không Lương Ngọc đã chẳng từ Hồng Kông lặn lội tới tận đây!
Diệp Lăng Phi nói tới đây, thì quay sang Chu Hân Mính:
- Hân Mính, em thấy anh nói đúng không?
- Làm sao em biết được!
Chu Hân Mính cười, đáp:
- Anh phải hỏi Dã Lang và Lương Ngọc chứ!
- Hân Mính, không phải. Anh đang nghĩ cả em và Lương Ngọc đều là cảnh sát, có thể suy nghĩ của hai người có gì đó giống nhau, em có thể hiểu được tâm tư của Lương Ngọc. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nhớ năm đó em và anh...!
Câu nói này Diệp Lăng Phi còn chưa dứt lời đã bị Chu Hân Mính dùng tay bịt miệng lại. Chu Hân Mính nói:
- Anh không được nói chuyện quá khứ nữa!
- Được rồi, được rồi! Anh không nói nữa!
Diệp Lăng Phi cười và đồng ý. Vu Tiêu Tiếu không biết trước đây giữa Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính đã xảy ra chuyện gì, bèn quay đầu hỏi:
- Sư phụ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Em muốn nghe!
Chu Hân Mính liếc Vu Tiêu Tiếu một cái, nói:
- Tiêu Tiếu, em không được hỏi nữa! Nếu không sau này chị bắt em đi theo chị, không cho em và Diệp Lăng Phi có bất kỳ quan hệ gì nữa!
- A...!
Vu Tiêu Tiếu nghe Chu Hân Mính nói vậy thì giật mình, ấp úng:
- Chị Hân Mính à, em và sư phụ Diệp Lăng Phi vốn làm gì có quan hệ gì chứ, em...!
Chu Hân Mính cười, nói:
- Tiêu Tiếu, chị nghĩ chúng ta đều là phụ nữ, có một số chuyện chỉ phụ nữ mới hiểu được. Nếu thật sự em muốn biết chị đã biết những gì, vậy tối nay tới tìm chị, chị sẽ nói chuyện riêng với em. Nhưng tuyệt đối không được để Tình Đình biết, chị thì không sao, nhưng chị lo nếu Tình Đình biết, sự việc sẽ trở nên rắc rối đó!
Vu Tiêu Tiếu nghe Chu Hân Mính nói vậy thì quay đầu đi, không dám nói nữa. Chu Hân Mính quay về phía Diệp Lăng Phi, cười mà không nói gì. Diệp Lăng Phi ôm lấy Chu Hân Mính, khẽ cười:
- Hân Mính, anh vốn biết có một số chuyện không thể giấu được em. Thật ra, anh không muốn giấu em, anh muốn...!
Chu Hân Mính không để Diệp Lăng Phi nói xong, bèn ngắt lời:
- Anh không cần giải thích gì với em cả. Em không muốn biết chuyện này, bây giờ em chỉ nghĩ mình sắp trở thành vợ của anh thôi. Người ta đều nói phụ nữ đẹp nhất là vào ngày cưới. Ông xã, anh nói xem em có đẹp không?
- Tất nhiên là đẹp rồi!
Diệp Lăng Phi tán dương:
- Hân Mính, bây giờ em là người phụ nữ xinh đẹp nhất thế giới!
Chu Hân Mính tất nhiên biết Diệp Lăng Phi đang nói dối, nhưng trong lòng cô vẫn vô cùng vui vẻ. Lúc này đầu óc của người phụ nữ bỗng trở nên rất đơn giản. Họ giống như trở thành những kẻ ngốc, tin vào bất kỳ lời nào mà chồng mình nói.