Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 995: CHƯƠNG 995: THỦ HẠ CỦA TÔI MẮT BỊ MÙ!

— Tiểu Diệp, con sao vậy?

Chu Hồng Sâm thấy Diệp Lăng Phi có vẻ hơi giật mình, bèn hỏi:

— Có chuyện gì không vậy?

— À, nhạc phụ đại nhân, chuyện là thế này! — Diệp Lăng Phi nói — Lần trước con đến tỉnh thành có thể thuận lợi gặp mặt bí thư Trương là nhờ công lớn của thị trưởng Vu Chấn, hơn nữa Vu Tiêu Tiếu lại là em gái kết nghĩa của Tình Đình, nên con muốn quan tâm hơn đến ông ấy!

— Tiểu Diệp, cha cũng biết, lần trước cha được thả ra cũng có công lao của thị trưởng Vu Chấn, nhưng chuyện lần này cha thật sự không giúp gì được cho chú ấy! — Chu Hồng Sâm nói — Chuyện này còn liên quan đến rất nhiều thứ, những người cấp bậc như cha đây quả thực không thể nào biết rõ ngọn ngành được!

— Nhạc phụ đại nhân, cha hiểu lầm rồi, không phải con muốn cha hỗ trợ thị trưởng Vu Chấn việc gì, chỉ là con thấy hơi bất ngờ khi thị trưởng Vu Chấn lại được điều đến thành phố Đông Hải đảm nhiệm chức vụ thị trưởng! — Diệp Lăng Phi nói — Nói như vậy chẳng phải là ông ấy bị giáng chức rồi sao?

— Cái này thì chưa chắc, về mặt cấp bậc hành chính thì đúng là bị giáng chức, nhưng cũng khó nói lắm. Nếu là giáng chức thì sao có thể đến Đông Hải đảm nhiệm chức vụ thị trưởng được! — Chu Hồng Sâm nói — Tiểu Diệp, chuyện này có nói cũng vô ích, những điều cha con ta vừa nói với nhau, con đừng kể cho người khác nhé!

— Nhạc phụ đại nhân, cha cứ yên tâm! — Diệp Lăng Phi đáp — Con sẽ không đi nói lung tung đâu!

— Ừ, vậy là tốt rồi! — Chu Hồng Sâm đứng lên, nói — Tiểu Diệp, chúng ta sang tâm sự với Hân Mính đi. Mấy ngày nay cha không gặp nó, thấy nhớ quá. Tiểu Diệp, chờ khi nào con làm cha làm mẹ rồi sẽ hiểu thôi!

Chu Hồng Sâm nói đến đây, khẽ thở dài rồi quay người bước ra ngoài. Diệp Lăng Phi không đi theo, hắn đứng dậy, đi tới quầy bar, lấy một chai rượu tây từ trên tủ xuống rồi rót một ly. Hắn cầm ly rượu, ngồi ở quầy bar, vừa uống vừa cau mày suy nghĩ. Qua cuộc nói chuyện vừa rồi với Chu Hồng Sâm, Diệp Lăng Phi cảm giác dường như cha vợ còn giấu mình chuyện gì đó, ví dụ như mối quan hệ giữa ông và bí thư Tưởng. Diệp Lăng Phi cảm thấy hình như Chu Hồng Sâm và Tưởng Khải Lâm có quan hệ khá thân tình, nhớ lại chuyện của Tưởng Nhạc Dương lần trước, hắn có thể hình dung ra vai trò của Chu Hồng Sâm trong đó.

Diệp Lăng Phi chưa bao giờ tin tưởng loại nhân vật lớn cao cao tại thượng này lại có bụng dạ thẳng thắn vô tư, nhất là những người như Tưởng Khải Lâm, chắc chắn từ trước đến nay chưa từng nếm trải sự tức giận như vậy. Nếu không phải vì Tưởng Khải Lâm còn chưa hiểu rõ bối cảnh của mình, sự tình có lẽ đã hoàn toàn đảo ngược, có khi mình sẽ bị chỉnh cho thê thảm. Tất nhiên Diệp Lăng Phi không lo Tưởng Khải Lâm có thể làm gì được mình. Tưởng Khải Lâm còn chưa có thế lực đó để đối phó với hắn. Dù cho tương lai Tưởng Khải Lâm có thăng quan tiến chức, ông ta cũng chẳng thể làm gì được hắn, cùng lắm thì hắn chuyển ra nước ngoài sinh sống. Diệp Lăng Phi chỉ lo cho tương lai của Chu Hồng Sâm, một khi ông dính líu quá sâu với Tưởng Khải Lâm, không chừng Tưởng Khải Lâm sẽ biến ông thành hòn đá kê chân.

Vu Chấn là một ví dụ điển hình. Vu gia và Tưởng gia vốn là liên minh, nhưng một khi Vu gia thất thế, Tưởng Khải Lâm không những không có ý định cứu Vu Chấn, mà ngược lại còn nhân cơ hội đạp thêm một cước. Cha của Vu Chấn còn trông cậy vào việc thông qua cuộc hôn nhân của Vu Tiêu Tiếu và Tưởng Nhạc Dương để Tưởng gia giúp đỡ, điều này quả thực là si tâm vọng tưởng. Dù cho Vu Tiêu Tiếu có đính hôn với Tưởng Nhạc Dương thì cũng không thể thay đổi được sự thất thế của gia tộc. Lúc đó, không chừng Tưởng gia còn có thể hung hăng đạp thêm mấy cái, không cho Vu gia cơ hội ngóc đầu dậy. Không thể nghi ngờ, lần này Vu Chấn bị điều đến Đông Hải đảm nhiệm chức vị thị trưởng chính là cấp trên không muốn cho ông một cơ hội nào để xoay xở. Thành phố Đông Hải đó là nơi thế nào? Theo cái nhìn của Diệp Lăng Phi, đó là một thành phố loạn đến không thể loạn hơn. Vu Chấn một mình đến thành phố Đông Hải, có thể bị cám dỗ, có thể gặp chuyện không may, nói tóm lại là kết cục đã được định sẵn. Diệp Lăng Phi chỉ hy vọng tin tức này không phải sự thật, nếu được như vậy, dù Vu Chấn không có cơ hội đông sơn tái khởi thì ít ra cũng không gặp phải chuyện bất trắc.

Diệp Lăng Phi ngồi uống rượu một mình trong quầy bar. Bạch Tình Đình đi đến. Mới rồi cô chỉ thấy Chu Hồng Sâm đi ra một mình, còn Diệp Lăng Phi vẫn ở trong đó, cô không yên tâm nên mới vào phòng khách nhỏ xem thử, kết quả là thấy hắn đang cau mày ngồi uống rượu một mình.

— Ông xã, đã xảy ra chuyện gì vậy? — Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, vươn bàn tay mảnh khảnh đặt lên vai hắn, dịu dàng hỏi — Có phải Chu bá bá đã nói gì không?

— Không phải! — Diệp Lăng Phi lắc đầu, hắn uống cạn ly rượu rồi lại rót thêm nửa ly. Hắn không uống tiếp mà lấy một điếu thuốc ra.

— Ông xã, rốt cuộc là chuyện gì, anh mau nói đi mà! — Bạch Tình Đình thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi như vậy, cô hơi lo lắng, hỏi — Ông xã, anh nói cho em biết đi!

— Bà xã, anh chỉ nói với em thôi, nhưng em tuyệt đối đừng nói lại với Hân Mính đấy! — Diệp Lăng Phi tay cầm điếu thuốc, thì thầm vào tai Bạch Tình Đình mấy câu.

Bạch Tình Đình há hốc miệng, kinh ngạc nói:

— Ông xã, không thể nào. Chu bá bá…!

Bạch Tình Đình vừa nói đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:

— Tình Đình, anh vừa nói rồi đó. Em đừng để Hân Mính biết, nếu không con bé sẽ lại lo lắng đấy!

Bạch Tình Đình quả nhiên không dám nói to nữa, cô hạ giọng:

— Ông xã, em nghĩ chuyện này có thể chỉ là suy đoán của anh thôi, em cho rằng Chu bá bá sẽ không thay đổi lập trường đâu!

Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:

— Bà xã, cái này thì không chắc. Em có cảm nhận được không, từ lúc nhạc phụ của anh… à, là bí thư Chu, từ lúc được cứu về từ tỉnh thành, chú ấy đã thay đổi đôi chút rồi!

— Thay đổi ư? — Bạch Tình Đình cau mày, suy nghĩ một lát rồi nói — Em không thấy Chu bá bá có thay đổi nào cả!

— Nhưng anh lại cảm giác được bí thư Chu đã hơi thay đổi! — Diệp Lăng Phi nói — Điều này cũng là thường tình, bất kỳ ai sau khi trải qua những chuyện như vậy cũng sẽ thay đổi thôi. Anh cảm thấy sở dĩ bí thư Chu lại thoải mái chấp thuận hôn sự của anh và Hân Mính cũng là vì liên quan đến bối cảnh của anh, nói cách khác, bí thư Chu có mục đích của riêng mình. Dù sao đi nữa, anh phải cảm ơn những thay đổi này của bí thư Chu, nhờ nó mà anh và Hân Mính mới có thể kết hôn. Nhưng cũng vì anh kết hôn với Hân Mính, anh mới lo cho bí thư Chu, anh lo chú ấy sẽ đi vào con đường sai trái. Nếu ở thành phố Vọng Hải, ít ra có bất cứ chuyện gì chúng ta cũng có thể giúp chú ấy xử lý, nhưng ở tỉnh thành thì lại khác, bí thư Chu sẽ cảm thấy mình thế đơn lực bạc!

— Ông xã, vậy anh có thể nghĩ cách thay đổi suy nghĩ của Chu bá bá không? — Bạch Tình Đình hỏi.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

— Chuyện này rất khó. Vừa rồi anh cũng đã nói với em, bí thư Chu còn giấu anh một số chuyện, nói cách khác trong lòng chú ấy đã có quyết định riêng, chúng ta có nói gì cũng vô dụng thôi. Đây cũng là lý do anh không muốn để Hân Mính biết chuyện này, bởi vì dù là Hân Mính cũng không thể thay đổi được quyết định của cha cô ấy, như vậy sẽ chỉ làm con bé thêm buồn lòng mà thôi!

— Ông xã, nếu chúng ta không cách nào thay đổi được, vậy anh cũng đừng phiền não nữa! — Bạch Tình Đình khuyên nhủ — Khi nãy không phải anh đã nói rồi sao, những thứ này cũng chỉ là suy đoán của anh thôi, nói không chừng sự tình sẽ không giống như anh nghĩ đâu!

— Hy vọng là vậy! — Diệp Lăng Phi ngậm điếu thuốc, châm lửa rồi rít một hơi, thuận miệng nói với Bạch Tình Đình — Tình Đình, cha của Tiêu Tiếu rất có khả năng sẽ bị điều đến Đông Hải đảm nhiệm cương vị thị trưởng!

— Cái gì? — Bạch Tình Đình hơi sửng sốt, hỏi — Ông xã, anh nói cha của Tiêu Tiếu sẽ tới đây làm thị trưởng sao? Sao có thể chứ, cha của Tiêu Tiếu vốn là thị trưởng tỉnh lỵ, cho dù xảy ra chuyện gì cũng không liên quan trực tiếp tới ông ấy, ông ấy chẳng qua là tự nhận lỗi từ chức. Nếu ông ấy tới thành phố Đông Hải, đây không phải là bị giáng chức sao?

— Những chuyện này anh cũng không rõ lắm, chẳng qua là… Tình Đình, em đã từng nghĩ tới một điểm chưa, nếu cha của Tiêu Tiếu tới thành phố Đông Hải, rất có thể ông ấy sẽ gặp chuyện chẳng lành! — Diệp Lăng Phi nói.

— Gặp chuyện chẳng lành ư? — Bạch Tình Đình hỏi — Sao có thể chứ?

— Cái này anh cũng khó nói, chỉ là một loại cảm giác thôi! — Diệp Lăng Phi nói — Thôi bỏ đi, chúng ta không nói chuyện này nữa, có lẽ sự tình cũng không phải như vậy. Vừa rồi bí thư Chu cũng đã nói, mấy tin tức này đều chưa được xác định!

— Vâng, ông xã, chúng ta không nên nói những chuyện này nữa! — Bạch Tình Đình nói — Anh nên nghĩ về hôn lễ ngày mai đi, dù sao anh cũng sắp làm chú rể rồi, không thể cứ nhăn mặt nhíu mày như vậy được. Lỡ để Hân Mính nhìn thấy, con bé lại hiểu lầm anh không muốn kết hôn với nó đấy!

Diệp Lăng Phi nghe xong, cười nói:

— Bà xã, may mà có em nhắc nhở, vậy anh phải luôn duy trì nụ cười trên môi, bởi vì ngày mai anh lại cưới thêm một cô vợ đẹp rồi, anh là một người đàn ông hạnh phúc có hai người vợ xinh như hoa như ngọc!

— Anh biết là tốt rồi, anh chính là người đàn ông có hai vợ mà! — Bạch Tình Đình nũng nịu nói — Chẳng qua là anh có chút ích kỷ!

— Anh ích kỷ ư? — Diệp Lăng Phi sửng sốt, không hiểu, hỏi lại — Anh ích kỷ ở đâu chứ?

Bạch Tình Đình thấp giọng nói:

— Anh vốn đã ích kỷ rồi, anh có hai cô vợ, vậy sao lại chỉ để một người mang thai, còn em thì phải làm thế nào?

— A, bà xã, em nói chuyện này à! — Diệp Lăng Phi cười nói — Anh đâu có thiên vị, không phải em không thấy, hai ngày nay anh bận nhiều việc, vừa đặt lưng xuống giường là chỉ muốn ngủ thôi!

— Em mặc kệ anh, tóm lại sau khi anh và Hân Mính thành hôn thì ngày nào anh cũng phải ở cùng em! — Lúc Bạch Tình Đình nói câu này, gương mặt cô hơi ửng đỏ, cô ghé miệng vào tai Diệp Lăng Phi, thì thầm — Em muốn mỗi ngày đều ân ái với anh, một ngày ít nhất ba lần. Ông xã, em đã lên mạng tra rồi, có người nói nếu như một ngày…

Bạch Tình Đình ghé vào tai Diệp Lăng Phi, đỏ mặt kể lại tư liệu mà cô tra được trên mạng cho hắn nghe. Lúc Diệp Lăng Phi nghe xong, hắn cười nói:

— Bà xã, anh thì không vấn đề gì, chỉ sợ em không chịu nổi thôi. Anh còn tưởng là chuyện gì khó lắm, không phải chỉ là một ngày đủ ba lần sao, không vấn đề, anh…

— Được rồi, được rồi, anh đừng nói nữa, mắc cỡ chết đi được! — Bạch Tình Đình đỏ bừng cả mặt, nói — Ông xã, tự anh biết là được, đừng có nói ra ngoài đấy, người ta còn không biết mình có chịu được hay không đây này!

— Sao lại không chịu được, không chịu được cũng phải chịu! — Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ôm eo Bạch Tình Đình, thấp giọng nói — Bà xã, anh nguyện ngày nào cũng dính chặt lấy em!

— Ông xã, chúng mình đừng nói chuyện nữa, mau ra ngoài đi! — Bạch Tình Đình đứng lên, vội vàng đi ra ngoài.

Diệp Lăng Phi một hơi uống cạn ly rượu, sau đó mới đứng dậy đi theo.

*

Một chiếc xe Audi màu đen đi ra từ cửa lớn khách sạn, rẽ ra đường lớn. Tôn Hồng mặc một bộ âu phục màu xanh, đeo kính râm, kiêm luôn chức tài xế. Trên ghế phụ lái, Tiêu Vũ Văn cầm một chiếc gương trang điểm, đang chỉnh sửa lại cho mình. Ở hàng ghế sau, Tống Thi dựa hẳn người vào thành ghế, ánh mắt ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường.

— Đại tiểu thư à, cháu làm gì vậy, sao vừa lên xe đã trang điểm rồi, lẽ nào lúc ở trong khách sạn chưa trang điểm sao? — Tôn Hồng thấy Tiêu Vũ Văn đang dặm lại phấn, cười hỏi.

— Cái này gọi là trang điểm thêm! — Tiêu Vũ Văn đóng hộp trang điểm lại, nói — Tôn thúc thúc, chú không phải con gái, sao hiểu được nỗi khổ của con gái chúng cháu chứ!

— Chú chẳng thấy các cháu khổ ở đâu cả, đang yên đang lành sao cứ muốn trang điểm đậm như vậy! — Tôn Hồng cười nói — Đại tiểu thư à, cháu nghe chú khuyên một câu, trang điểm ít thôi, để mặt mộc vẫn là xinh nhất!

— Xinh cái gì chứ, nếu cháu không trang điểm, Diệp đại ca lại càng không để ý đến cháu nữa! — Tiêu Vũ Văn bĩu môi, có vẻ rất không hài lòng, lầu bầu — Tôn thúc thúc, chú bảo rốt cuộc cháu kém ở chỗ nào, vì sao Diệp đại ca lại không thích cháu nhỉ?

— Cái này làm sao chú biết được! — Tôn Hồng trong lòng sáng như gương, tất nhiên là biết thừa, nhưng mặt thì lại giả bộ hồ đồ, nói — Đại tiểu thư, chuyện này cháu phải hỏi Tống Thi, ông ấy lớn tuổi hơn chú nhiều, nhất định sẽ biết rõ đấy!

Tiêu Vũ Văn vừa nghe vậy, quay đầu nhìn về phía sau, nói với Tống Thi:

— Tống gia gia, ông nói xem, vì sao Diệp đại ca lại không thích cháu?

Tống Thi đang ngắm phong cảnh, nghe Tiêu Vũ Văn hỏi mình như vậy thì dở khóc dở cười, nói:

— Vũ Văn à, cháu đừng làm khó lão già này nữa, ông đâu có hiểu ba cái thứ tình yêu của đám thanh niên các cháu!

— Thôi bỏ đi, cháu biết ngay hỏi mấy người cũng bằng không! — Tiêu Vũ Văn nói.

Tôn Hồng cười cười, hắn lái xe trên đường lớn của thành phố Đông Hải, hỏi:

— Đại tiểu thư, cháu bảo chúng ta đến đâu ăn cơm đây?

— Tùy tiện tìm một quán cơm ăn là được rồi! — Tiêu Vũ Văn nói — Dù sao thì ngày mai Diệp đại ca kết hôn rồi, chờ anh ấy thành hôn xong, chúng ta trở về thành phố Vọng Hải. Cháu không thích ở đây, chẳng náo nhiệt chút nào cả!

— Chú thì lại thấy nơi này rất tốt! — Tôn Hồng nói — Đừng chỉ thấy đây là một thành phố nhỏ, nhưng nó lại rất yên tĩnh, lái xe trên đường không sợ tắc đường, đó là chỗ tốt nhất!

— Tôn thúc thúc, chú đừng hòng mượn cớ bỏ đi, cháu không cho đâu! — Tiêu Vũ Văn thở phì phò nói — Đừng tưởng cháu không biết Tôn thúc thúc chú nghĩ gì, chú không muốn đóng phim nữa phải không? Tôn thúc thúc à, chú nói xem đóng phim có gì không tốt chứ, chú có thể nổi tiếng, lại còn kiếm được tiền. Lẽ nào chú giận cháu tìm bạn gái trong phim cho chú không vừa ý sao, cháu có thể đổi cho chú người khác!

— Đừng mà, đại tiểu thư, chú xin cháu tha cho chú đi, bây giờ chú mới phát hiện ra, chú trời sinh có số lăn lộn xã hội đen, để chú đi đóng phim phiếc gì đó, quả thực là làm khó chú! — Tôn Hồng nói — Đại tiểu thư ơi, cháu không biết mấy tên đàn em của chú đâu, bây giờ cả đám thấy chú là lập tức tìm chú khóc lóc kể lể, nói không muốn đóng phim nữa, xin lỗi nhưng chú cũng không có cách nào cả!

— Tôn thúc thúc, chú phải học Tống gia gia của cháu, chú xem Tống gia gia ngày nào cũng đến trường quay, luôn luôn đúng giờ! — Tiêu Vũ Văn nói — Sao chú lại không thể giống Tống gia gia được chứ!

— Tống Thi đương nhiên là nguyện ý đi rồi, cái vai mà ông ta diễn suốt ngày nằm ngủ, đi đi lại lại một tí rồi lại nằm, chẳng phải làm gì cả! — Tôn Hồng oán giận nói — Chú thì lại khổ, phải chạy, rồi lại nhảy, lại còn bị té nước, đáng giận nhất là còn phải đóng cảnh bị một đám nhóc con chưa đủ lông đánh. Đại tiểu thư ơi, cháu tha cho chú đi mà, nếu để chú đi đóng phim tiếp, chú không…

Tôn Hồng nói đến đây, liếc nhìn Tiêu Vũ Văn, nói:

— Chú sẽ lấy đao chém tên biên kịch viết kịch bản cùng với tên đạo diễn kia!

Tiêu Vũ Văn nghe Tôn Hồng nói vậy, "phì" một tiếng, tỏ vẻ không quan tâm, nói:

— Vừa nãy cháu còn tưởng Tôn thúc thúc không đóng phim nữa chứ. Về chuyện chú muốn chém biên kịch và đạo diễn, chú cứ thoải mái. Dù sao trong tay cháu có kịch bản rồi, không có biên kịch cũng không sao, về phía đạo diễn thì lại càng không có vấn đề gì, chú chém một người cháu sẽ tìm một người khác!

Tôn Hồng nghe Tiêu Vũ Văn nói xong thì triệt để hết lời, đành phải ngậm miệng lại, không nói gì nữa. Hắn lái xe tới trước cửa một tiệm cơm ven đường, dừng xe cạnh một chiếc Toyota màu trắng. Vừa mới cùng Tiêu Vũ Văn và Tống Thi xuống xe, đã nhìn thấy bốn tên tiểu tử đi ra từ trong quán cơm. Bốn tên này đi tới trước mặt mấy người Tôn Hồng, một gã nói với hắn:

— Thằng nhãi kia, mày không thấy xe của đại ca bọn tao đang đỗ ở đó sao, xe của mày lại còn dám đậu ở đó. Tao nói cho mày biết, tốt nhất là mày nên lái xe ra chỗ khác, bằng không, chúng tao sẽ đập nát xe của mày đó!

Tôn Hồng nghe bốn tên nhóc này nói xong, hắn lại nở nụ cười. Đã lâu rồi không có ai dám dùng khẩu khí này để nói chuyện với mình, không ngờ đến thành phố Đông Hải lại gặp phải chuyện như vậy. Tôn Hồng cười hỏi:

— Nếu tôi không lái xe đi, không phải các cậu sẽ đập xe tôi thật đấy chứ?

— Nói nhảm, lẽ nào bọn tao giống đang nói giỡn với mày sao? Nói cho mày biết, không chỉ đập nát xe mày, bọn tao còn muốn để mày nhớ lâu một chút! — một trong bốn tên nói.

— Vậy thì cũng phải xem chúng mày muốn để tao nhớ lâu như thế nào! — Tôn Hồng hừ lạnh một tiếng. — Đã lâu tao chưa động thủ rồi, hôm nay cũng nên hoạt động gân cốt một chút!

— Mẹ nó, khẩu khí cuồng vọng quá nhỉ! — Một tên mở miệng mắng.

Ngay khi hắn chuẩn bị xông về phía Tôn Hồng, chợt nghe từ cửa quán cơm truyền đến một tiếng hét phẫn nộ:

— Mẹ nó, mày chán sống rồi phải không, ai mày cũng dám mắng!

Lời vừa dứt, đã thấy bốn năm tên thanh niên vọt tới đánh ngã thằng nhóc vừa mắng chửi Tôn Hồng, sau đó còn đấm đá cho tiểu tử kia một trận. Cảnh tượng này làm ba tên còn lại sợ phát khiếp, không biết lão đại của bọn họ sao lại làm vậy.

— Tôn đường chủ, thật xin lỗi, là thủ hạ của tôi mắt bị mù! — Một người đàn ông khoảng 28, 29 tuổi vội bước tới. Hắn lại gần, Tôn Hồng nhìn thấy liền cười mắng:

— Là thằng ranh nhà cậu à!

— Tôn đường chủ, xin lỗi ngài! — Người đàn ông đó lại quay sang chỗ Tiêu Vũ Văn và Tống Thi, liên tục nói lời xin lỗi — Tống đường chủ, đại tiểu thư, hai người ngàn vạn lần đừng nóng giận, đều là do thủ hạ của tôi mắt bị mù, tôi nhất định sẽ dạy dỗ nó thật tốt

✺ Thiên Lôi Trúc ✺ Dịch AI hot

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!