Bạch Tình Đình vừa muốn hỏi Diệp Lăng Phi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì bị Chu Hân Mính ngăn lại. Chu Hân Mính nói:
- Tình Đình, để anh ấy đi đi, cậu không nên hỏi nữa!
Bạch Tình Đình liếc nhìn Chu Hân Mính, không truy hỏi nữa. Cô giúp Diệp Lăng Phi chuẩn bị đồ đạc, lấy vài bộ quần áo để thay rồi bỏ tất cả vào một chiếc túi du lịch. Khi Dã Thú lái xe tới cửa biệt thự đón Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính và Vu Tiêu Tiếu tiễn anh ra tận cửa. Trước khi đi, Diệp Lăng Phi nói:
- Tình Đình, anh biết lần này anh đi quá vội, nhưng anh cũng không còn cách nào khác. Chuyện này có liên quan đến anh, anh phải đi giải quyết, ừm, chờ anh trở về sẽ giải thích với em!
- Ông xã, em biết rồi!
Bạch Tình Đình đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, hôn lên môi anh một cái rồi nói:
- Ông xã, trên đường cẩn thận một chút!
- Ừ!
Diệp Lăng Phi đáp một tiếng, mở cửa leo lên xe của Dã Thú. Dã Thú nổ máy, hắn cười toe toét nói:
- Lão đại, rốt cuộc là chuyện gì vậy, sao mà phải đi gấp thế?
- Khụ khụ, chuyện nói ra thì dài lắm. Dã Thú, trên đường đi chúng ta sẽ từ từ nói!
Diệp Lăng Phi lấy một điếu thuốc ra, châm lửa rồi rít một hơi, sau đó lại thở dài. Dã Thú thấy Diệp Lăng Phi như vậy, trong lòng biết không thể hỏi lại được nên không nhiều chuyện nữa. Hắn lái xe tới dưới nhà Đường Hiểu Uyển. Diệp Lăng Phi lấy di động ra bấm số của Đường Hiểu Uyển, rất nhanh đã thấy cô cầm một chiếc túi du lịch từ trên gác chạy xuống. Diệp Lăng Phi giúp Đường Hiểu Uyển mở cửa sau, cô vừa lên xe đã thở hổn hển nói:
- Diệp đại ca, em phải bắt xe từ công ty về nhà đó. Em vừa chuẩn bị chút đồ đạc xong là xe đã tới rồi!
- Ừ. Hiểu Uyển, chúng ta đi hơi gấp!
Diệp Lăng Phi áy náy nói.
- Chỉ là anh lo lắng cho Đình Đình, vì thế mới muốn đến Nam Dương càng sớm càng tốt!
- Em cũng lo lắng cho Đình Đình!
Đường Hiểu Uyển nói.
- Sáng nay em lại gọi điện thoại cho Đình Đình, giọng nói của con bé đã hơi khàn rồi, em rất lo Đình Đình xảy ra chuyện!
- Khụ, hy vọng là không có chuyện gì!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tất cả chuyện này đều do anh!
- Diệp đại ca, anh đừng nói như vậy!
Đường Hiểu Uyển nói.
- Em cho rằng chuyện này không liên quan gì đến anh cả!
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, khoát tay với Dã Thú, nói:
- Dã Thú, lái xe đi!
Sở dĩ Diệp Lăng Phi muốn lái xe đến Nam Dương là vì lo đây đang là lúc giáp Tết, tàu hỏa đến Nam Dương nhất định sẽ rất chật chội. Hơn nữa nếu đi tàu hỏa, ít nhất là ngày kia mới tới nơi, còn nếu tự mình lái xe, chỉ khoảng trưa mai là có thể đến Nam Dương rồi. Diệp Lăng Phi gọi Dã Thú, hai người thay phiên nhau lái xe để có thể đến Nam Dương sớm hơn một chút. Dọc đường đi, xe không nghỉ một phút nào, ngay cả cơm tối cũng ăn trên xe. Đến gần nửa đêm, Diệp Lăng Phi đổi ca cho Dã Thú. Anh lái xe để Dã Thú ngủ một lát. Đến khoảng bốn giờ sáng, Diệp Lăng Phi lại đổi chỗ cho Dã Thú, hắn ngủ một lúc, mãi cho tới gần 12 giờ trưa, bọn họ mới đến được Nam Dương. Nam Dương là một huyện lị nhỏ, quy mô không lớn, lần trước Dã Thú cùng Diệp Lăng Phi đã đến đây rồi. Vừa đến huyện Nam Dương, Dã Thú lập tức lái xe thẳng tới khách sạn lớn nhất ở đây.
Dừng xe trước cửa khách sạn Nam Dương, Dã Thú đẩy cửa bước xuống xe. Hắn không vội vàng đi vào khách sạn mà đứng bên cạnh xe lấy một điếu thuốc ra hút. Việc lái xe liên tục không nghỉ khiến người ta dễ uể oải, tuy Dã Thú cũng đã ngủ năm sáu tiếng nhưng vẫn cảm thấy thân thể mỏi mệt rã rời. Hắn ngáp một cái, nói với Diệp Lăng Phi cũng vừa bước xuống xe:
- Lão đại, tiếp theo chúng ta đi đâu?
- Trước tiên cứ thuê hai phòng đã!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chờ một lát rồi hẵng tính tiếp!
- Được!
Dã Thú đồng ý.
Dã Thú đi thuê hai gian phòng, một gian dành cho hắn, gian còn lại đương nhiên là chuẩn bị cho Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển. Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển đi vào phòng, anh đặt túi du lịch xuống, trước tiên lấy di động ra gọi cho Bạch Tình Đình báo bình an. Trong lúc Diệp Lăng Phi gọi điện thoại, Đường Hiểu Uyển đã cởi hết quần áo ngoài, chỉ mặc nội y đi vào phòng tắm của khách sạn. Sau khi Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại xong, chợt nghe thấy từ trong phòng tắm truyền đến giọng nói nũng nịu của Đường Hiểu Uyển:
- Diệp đại ca, anh đến đây giúp em với!
Diệp Lăng Phi đi tới cửa phòng tắm, vừa mở cửa ra đã thấy Đường Hiểu Uyển cởi sạch quần áo đứng dưới vòi hoa sen, thân hình nhỏ nhắn mỹ lệ hiện ra trước mắt anh. Gương mặt Đường Hiểu Uyển đỏ bừng, cô thấp giọng nói:
- Diệp đại ca, em muốn tắm cùng với anh!
Nếu là mọi lần, nhất định Diệp Lăng Phi sẽ cởi hết quần áo đi vào tắm uyên ương với Hiểu Uyển, nhưng lúc này anh lại không có tâm trạng đó. Anh cười cười với Đường Hiểu Uyển, nói:
- Hiểu Uyển, em mau tắm xong đi, chúng ta còn có chuyện cần làm đó!
- Có chuyện cần làm ư?
Đường Hiểu Uyển sửng sốt, cô cho rằng Diệp Lăng Phi đến khách sạn là muốn nghỉ ngơi một chút, không ngờ anh lại nói còn có chuyện cần làm.
- Ừ!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chiều nay anh muốn gặp Đình Đình!
- Vâng!
Đường Hiểu Uyển có đôi chút thất vọng, nhưng cô vẫn đồng ý. Diệp Lăng Phi thấy vẻ mặt thất vọng của Đường Hiểu Uyển, trong lòng không khỏi khẽ động. Tỉnh táo ngẫm lại, dường như mình chỉ quan tâm đến Vu Đình Đình mà quên mất cảm nhận của Đường Hiểu Uyển. Lần này cô nằng nặc bám theo mình đến Nam Dương, không phải là vì muốn có cơ hội ở riêng với hắn sao? Nhưng trong lòng mình lại chỉ nghĩ xem làm thế nào để sớm gặp được Vu Đình Đình, có lẽ thái độ của mình đã khiến Đường Hiểu Uyển hiểu lầm rằng mình không quan tâm tới cô, chỉ coi cô như một công cụ để lợi dụng. Diệp Lăng Phi nghĩ tới đây, quay trở lại phòng, sau khi cởi hết quần áo, hắn mở cửa phòng tắm ra. Đường Hiểu Uyển ở bên trong vừa xối nước rửa sạch sữa tắm trên người, cô cầm một chiếc khăn lông sạch, chậm rãi lau khô những giọt nước, lại thấy Diệp Lăng Phi trần như nhộng đi vào, cô hơi sững sờ, thuận miệng hỏi:
- Diệp đại ca, không phải chúng ta muốn chuẩn bị một chút để lát nữa đi gặp Đình Đình sao?
Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng tắm lại, đi tới trước mặt Đường Hiểu Uyển. Hắn vươn tay ôm lấy thân thể nhỏ nhắn yêu kiều của cô, hai tay đặt lên bộ mông đầy đặn tròn trịa, dùng sức bóp một cái rồi nói:
- Đúng là vừa rồi anh nghĩ như vậy, muốn được gặp Đình Đình sớm một chút, nhưng đột nhiên anh nghĩ tới Hiểu Uyển nhà ta vừa mới tắm xong, anh nhịn không được nên mới tới đây. Hiểu Uyển, lẽ nào em không muốn để anh ôm em sao?
- Em… em chỉ muốn sớm gặp được Đình Đình!
Đường Hiểu Uyển hai má ửng đỏ, giọng ngọt ngào nói:
- Diệp đại ca, em… em sợ anh đang vội!
- Bây giờ anh chỉ muốn Hiểu Uyển nhà anh thôi!
Một tay Diệp Lăng Phi rời khỏi bộ mông của Đường Hiểu Uyển, đặt ở giữa hai chân cô, ma sát hạ thân cô. Bờ môi hắn cũng hôn lên cái miệng nhỏ xinh của Đường Hiểu Uyển. Được Diệp Lăng Phi vuốt ve mấy cái, dục hỏa của cô đã không thể kiềm chế được nữa. Bỗng nhiên Diệp Lăng Phi xoay người Đường Hiểu Uyển lại, để cô quay mặt vào tường, hai tay đặt lên mông cô, từ phía sau tiến vào, chiếm lấy thân thể của Đường Hiểu Uyển. Dưới sự xâm lược của Diệp Lăng Phi, trong miệng Đường Hiểu Uyển phát ra những tiếng rên rỉ mất hồn.
Diệp Lăng Phi sắp xếp cho Dã Thú ở lại khách sạn chờ mình, còn hắn thì cùng Đường Hiểu Uyển ra khỏi khách sạn. Lúc ở trong khách sạn, Diệp Lăng Phi đã bảo Đường Hiểu Uyển gọi điện thoại cho Vu Đình Đình. Cha mẹ của Vu Đình Đình đã sớm buông lỏng cảnh giác đối với Đường Hiểu Uyển rồi, không còn nghe lén điện thoại nữa. Đường Hiểu Uyển nhân cơ hội này, nói cho Vu Đình Đình biết Diệp Lăng Phi đã tới Nam Dương, bảo cô tìm một cơ hội chuồn ra ngoài.
Vu Đình Đình là một cô gái ngoan ngoãn, tuy Vu Hướng Dương vừa biết chuyện giữa cô và Diệp Lăng Phi, mấy ngày nay không cho cô rời khỏi phòng, nhưng sau đó, ông cũng buông lỏng cảnh giác. Trong lòng ông ta, Vu Đình Đình là đứa con gái nhu thuận rất nghe lời, sẽ không dám bỏ trốn khỏi nhà. Nhưng lần này thì Vu Hướng Dương lại sai rồi, Vu Đình Đình vì Diệp Lăng Phi mà thực sự dám bỏ trốn. Diệp Lăng Phi lái xe, dừng ở trước cửa khu nhà Vu Đình Đình đang ở. Vu Đình Đình vừa mới chạy ra, Diệp Lăng Phi lập tức lái xe tới trước mặt cô. Khi Vu Đình Đình nhìn thấy Diệp Lăng Phi, nước mắt cô lã chã tuôn rơi như rèm châu đứt đoạn.
Đường Hiểu Uyển ngồi ghế sau, vừa thấy Vu Đình Đình, cô vội vàng mở cửa xe, kéo Vu Đình Đình lên. Dáng vẻ tiều tụy của Vu Đình Đình khiến người ta đau lòng, so với trước kia quả thực như hai người khác nhau. Đường Hiểu Uyển thấy cô như vậy thì trong lòng đau đớn muốn chết, lại càng không cần nói đến Diệp Lăng Phi. Vu Đình Đình vừa lên xe đã lập tức nhào vào lòng Đường Hiểu Uyển, liên tục nức nở, giọng nói đã sớm khàn đặc. Đường Hiểu Uyển an ủi:
- Đình Đình, đừng khóc nữa, không phải Diệp đại ca đã tới rồi sao?
Vu Đình Đình vẫn tiếp tục khóc thút thít. Diệp Lăng Phi biết lúc này dù mình có khuyên bảo cũng không được. Anh suy nghĩ một lát rồi nói:
- Đình Đình, trước tiên anh đưa em về khách sạn, có chuyện gì chúng ta sẽ tâm sự ở đó. Anh tin rằng mọi chuyện đều có cách giải quyết, Đình Đình, được không?
Vu Đình Đình ngẩng đầu lên, gật đầu với Diệp Lăng Phi. Anh không đành lòng nhìn cô thêm một chút nào nữa, liền lái xe về khách sạn. Chờ tới lúc về khách sạn, Vu Đình Đình mới nín khóc, cô vẫn nắm lấy tay Đường Hiểu Uyển không chịu buông ra.
- Đình Đình, em nói cho anh nghe xem, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi ngồi bên giường, ôm Vu Đình Đình vào lòng, dịu dàng hỏi:
- Đình Đình, em kể lại đầu đuôi sự việc cho anh nghe đi, như vậy thì anh mới có thể nghĩ ra biện pháp tốt để giải quyết chuyện này!
- Diệp đại ca, em cũng không biết là chuyện gì nữa!
Vu Đình Đình nói với giọng khàn khàn.
- Em không biết vì sao cha em lại biết được chuyện của em và anh, cha đã ép hỏi em, lúc đó em chưa nói, kết quả...!
Vu Đình Đình không nói tiếp nữa, lại bắt đầu khóc nức nở. Diệp Lăng Phi vội vàng nói:
- Đình Đình, đừng khóc nữa, em cứ khóc mãi cũng không giải quyết được vấn đề đâu. Lần này anh đến Nam Dương là vì muốn tìm cách tháo gỡ chuyện này, nếu em cứ tiếp tục khóc như vậy, anh căn bản không biết được rốt cuộc sự tình là thế nào, lại càng không thể nói tới việc tìm phương pháp xử lý!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Vu Đình Đình mới chịu nín khóc. Cô vừa nói vừa nấc:
- Cha em… ông ấy đánh em. Tới tận bây giờ cha chưa bao giờ đánh em cả, cha đánh em xong mà bản thân cũng khóc. Diệp đại ca, em không có cách nào cả, em thực sự không muốn nói ra, nhưng… em không muốn thấy cha đau lòng. Em biết em không nên làm như vậy, em… em thực sự không biết phải làm sao bây giờ!
Vu Đình Đình nói đến đây, dường như lại muốn khóc tiếp. Diệp Lăng Phi vội vàng nói:
- Đình Đình, em đừng khóc, chuyện này không liên quan gì đến em cả, anh chưa bao giờ trách em!
Diệp Lăng Phi đưa tay vuốt những giọt nước mắt trên gương mặt Vu Đình Đình, nói:
- Bộ dạng của em bây giờ, anh nhìn thấy cũng phải đau lòng. Đình Đình, đừng khóc nữa, tin tưởng anh, anh nhất định có thể tìm được cách giải quyết chuyện này!
Vu Đình Đình cuối cùng cũng không khóc nữa. Diệp Lăng Phi thấy cô không tiếp tục nức nở, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Anh ôm Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, em biết không, ngày hôm qua anh mới về thành phố Vọng Hải đã lập tức lái xe tới đây, cả đêm không ngủ. À, còn Hiểu Uyển nữa, cô nhóc này cũng rất đáng thương, đêm qua phải ngủ trong xe đó!
Nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới mình, Đường Hiểu Uyển lại cười ngọt ngào, nói:
- Diệp đại ca, trong lòng em cũng rất lo lắng cho em gái Đình Đình của em. Bây giờ thấy Đình Đình rồi, em cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng mà Đình Đình à, bộ dạng của em hiện giờ khiến người khác lo lắm đấy, em không có chuyện gì chứ?
- Chị Hiểu Uyển, em không sao!
Vu Đình Đình dùng thanh âm khàn khàn để nói.
- Em thực sự không có chuyện gì!
Vu Đình Đình còn cố gắng nặn ra một nụ cười, chẳng qua nụ cười méo xệch của cô thực sự rất khó coi. Diệp Lăng Phi hôn lên môi Vu Đình Đình một cái, ôn nhu nói:
- Cô nhóc ngốc, em không cần ra vẻ kiên cường nữa. Anh và Hiểu Uyển đều nhìn ra được bây giờ em đang có tâm sự, còn muốn để bọn anh tin là em không có việc gì sao?
- Diệp đại ca, em sợ anh lại lo lắng cho em!
Vu Đình Đình nói.
- Em… em lúc nào cũng nhớ Diệp đại ca!
Vu Đình Đình nói đến đây, mắt lại hơi ứa lệ. Diệp Lăng Phi nói:
- Đình Đình, sao em lại khóc nữa rồi. Anh nói với em một chuyện, nếu em không khóc nữa, anh sẽ nói cho em nghe, đây là một chuyện tốt đó!
Vu Đình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, quả nhiên không khóc nữa. Cô lấy tay lau khóe mắt, cố gắng nở một nụ cười, nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp đại ca, anh nói đi, em nhất định sẽ không khóc!
- Thế mới ngoan chứ! Đình Đình, hôm đó cha em gọi điện thoại tới, bảo anh và em đoạn tuyệt quan hệ, em đoán anh đã nói thế nào?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Vu Đình Đình lắc đầu, nói:
- Em không biết, lúc đó em bị cha nhốt trong phòng, em không biết cha gọi điện thoại cho anh lúc nào. Chỉ là sau đó, cha nói Diệp đại ca muốn triệt để đoạn tuyệt quan hệ với em!
- Cô nhóc ngốc, em cho rằng anh ngốc nghếch như vậy ư? Sao anh có thể bỏ được Đình Đình dịu dàng nhất, hiểu ý người nhất của anh đây!
Diệp Lăng Phi vừa nói ra những lời này, lại nhớ tới Đường Hiểu Uyển còn đang ngồi bên cạnh, hắn lo cô lại nghĩ ngợi lung tung, vội vàng nói:
- Đương nhiên còn có Hiểu Uyển nhà ta đáng yêu nhất nữa!
Đường Hiểu Uyển nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, cười ngọt ngào:
- Diệp đại ca, anh đừng dụ dỗ em nữa, em sẽ không gặp phải chuyện gì đâu. Cha mẹ em đã sớm mặc kệ em rồi, cũng nhờ chuyện lần trước Diệp đại ca ra tay mà cha em không còn quan tâm đến mối quan hệ giữa chúng ta nữa!
Diệp Lăng Phi đưa tay véo nhẹ khuôn mặt mềm mịn của Đường Hiểu Uyển, sau đó lại quay sang nhìn Vu Đình Đình, nói:
- Lúc đó anh đã nói với cha em, anh sẽ tôn trọng ý kiến của em, nhưng anh cũng không nói là sẽ đoạn tuyệt quan hệ với em. Đương nhiên, nếu Đình Đình em muốn rời bỏ anh, anh vẫn sẽ tôn trọng ý kiến của em!
- Diệp đại ca, em sẽ không rời bỏ anh, vĩnh viễn không!
Hai tay Vu Đình Đình ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, môi cô chủ động hôn lên môi anh. Diệp Lăng Phi chậm rãi đè Vu Đình Đình lên giường, cùng cô trao nhau những nụ hôn nồng thắm. Sau khi hôn nhau cuồng nhiệt một hồi, Diệp Lăng Phi mới vỗ vỗ mông Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, em nói cho anh nghe xem, cha em có nhược điểm gì không?
- Nhược điểm ư?
Vu Đình Đình nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, trước tiên là sửng sốt, rồi lập tức lắc đầu, nói:
- Diệp đại ca, cha em chưa bao giờ cầu xin ai điều gì!
- Như vậy thì có lẽ phiền toái rồi!
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, nói:
- Đình Đình, cha em có chuyện gì muốn làm nhưng lại không làm được không?
- Diệp đại ca, không phải là anh muốn…!
Vu Đình Đình còn chưa kịp nói xong, Đường Hiểu Uyển đã cười nói:
- Đình Đình, em không cần đoán đâu, để chị nói cho em nghe. Trước kia cha chị cũng phản đối việc chị đi lại với Diệp đại ca, nhưng rồi sau đó anh ấy giúp cha chị một ân tình lớn, cái nhìn của cha chị đối với Diệp đại ca cũng thay đổi, từ đó về sau không nói gì chị nữa. Đình Đình, ý của Diệp đại ca là cha em có việc gì cần giúp đỡ không, nếu Diệp đại ca giúp cha em hoàn thành, nói không chừng cha em sẽ để em ở cùng với anh ấy!
Vu Đình Đình lắc đầu, nói:
- Em thực sự không biết cha em có việc gì cần hỗ trợ!
- Đình Đình, không sao đâu, chúng ta luôn có thể nghĩ ra biện pháp!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chẳng qua bây giờ chuyện quan trọng nhất là em phải đối xử tốt với mình. Nhìn bộ dạng của em hiện giờ xem, khi nãy anh thiếu chút nữa đã không nhận ra em nữa đó!
- Diệp đại ca, em biết rồi!
Trên gương mặt Vu Đình Đình lộ ra một nụ cười. Sau khi gặp được Diệp Lăng Phi, tâm trạng cô đã tốt hơn nhiều, cô ôn nhu nói:
- Em chỉ cần biết Diệp đại ca vẫn yêu em, em sẽ không khóc nữa. Diệp đại ca, anh yên tâm, em sẽ không khóc nữa đâu!
- Như vậy là tốt rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Đình Đình, không phải là em trốn ra ngoài đó chứ!
Vu Đình Đình gật đầu, nói:
- Hôm nay cha em ra khỏi nhà, trong nhà chỉ còn mỗi mẹ em, em thừa dịp mẹ không chú ý chạy ra ngoài. Nhưng mà Diệp đại ca, anh yên tâm đi, mẹ em dù có biết em trốn ra ngoài cũng sẽ không nói cho cha em biết đâu!
- Đình Đình, thế này đi, em cứ về nhà trước đã. Hiểu Uyển sẽ gọi điện thoại đến nhà em!
Diệp Lăng Phi nói.
- Có chuyện gì anh sẽ bảo Hiểu Uyển nói cho em biết, bây giờ anh cũng không dám gọi điện thoại đến nhà em nữa!
- Vâng, được ạ!
Vu Đình Đình nói.
Diệp Lăng Phi an ủi Vu Đình Đình một phen, mãi cho đến khi tâm trạng cô trở nên tốt hơn, anh mới lái xe đưa cô về nhà. Ngay khi Diệp Lăng Phi vừa lái xe đến trước cửa khu nhà, chuẩn bị rời đi, một chiếc xe hơi màu đen từ bên ngoài đi vào, người lái xe chính là cha của Vu Đình Đình, Vu Hướng Dương.
✶ Truyện dịch AI độc quyền trên Thiên Lôi Trúc ✶