Diệp Lăng Phi lái xe đưa Vu Đình Đình về nhà, khi hắn vừa rời đi thì chạm mặt Vu Hướng Dương cũng vừa lái xe về đến cổng khu nhà. Diệp Lăng Phi và Vu Hướng Dương đã gặp nhau hồi tháng Mười năm ngoái, lúc đó, vợ chồng Vu Hướng Dương đến thành phố Vọng Hải để thăm Vu Đình Đình. Vốn dĩ vào tuần nghỉ lễ Quốc khánh tháng Mười, Diệp Lăng Phi đang ở Sanya, Hải Nam, nhưng vì gặp sự cố nên phải thay đổi kế hoạch, quay trở lại thành phố Vọng Hải, vừa hay gặp vợ chồng Vu Hướng Dương trong quán cơm, khi ấy còn có Phan Tốn và mẹ cậu ta ở đó. Diệp Lăng Phi vẫn nhớ rõ cha mẹ của Vu Đình Đình, nhưng Vu Hướng Dương thì lại không có chút ấn tượng nào về hắn cả. Diệp Lăng Phi cũng không sợ Vu Hướng Dương nhận ra mình. Sau khi lái xe ra khỏi khu nhà của Vu Đình Đình, Diệp Lăng Phi mới nói với Đường Hiểu Uyển đang ngồi trên ghế phụ:
- Hiểu Uyển, vừa nãy em có thấy cha của Vu Đình Đình không?
Đường Hiểu Uyển không để ý, nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì cô cảm thấy hơi lo lắng. Vu Hướng Dương lại quen biết Đường Hiểu Uyển, trước đây khi đến thành phố Vọng Hải, ông đã từng mời cô đi ăn. Đường Hiểu Uyển sợ mình bị Vu Hướng Dương nhận ra, vội vàng hỏi:
- Diệp đại ca, cha của Đình Đình không nhìn thấy em chứ?
- Yên tâm đi, anh đảm bảo cha của Đình Đình không thấy em đâu!
Diệp Lăng Phi vừa lái xe, vừa nghiêng đầu nói với Đường Hiểu Uyển:
- Vừa nãy anh thấy cha của Đình Đình chỉ nhìn thẳng về phía trước. Anh đoán chắc tám chín phần mười là ông ấy đang sốt ruột về nhà xem Đình Đình có lén trốn ra ngoài không, nhưng đâu ngờ anh đã tính trước một bước, đưa Đình Đình về nhà rồi!
Đường Hiểu Uyển nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Vừa rồi em còn lo cha của Đình Đình sẽ nhận ra em chứ!
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Được rồi, Hiểu Uyển, chúng ta về khách sạn thôi. Gọi Dã Thú dậy, mình cùng đi ăn cơm rồi ngủ sớm một chút, hôm nay quả là một ngày mệt mỏi!
Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển vừa nằm xuống giường chưa được bao lâu thì điện thoại của hắn bỗng đổ chuông. Diệp Lăng Phi bật đèn phòng, cầm lấy điện thoại. Đường Hiểu Uyển mở mắt, vươn cánh tay trắng nõn dụi mắt, hỏi:
- Điện thoại của ai vậy anh?
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại di động, nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến, nói:
- Của bà xã anh. Hiểu Uyển, em cứ ngủ trước đi!
Đường Hiểu Uyển không ngủ tiếp mà nửa nằm nửa ngồi, tựa thân thể nõn nà vào lòng Diệp Lăng Phi. Hắn tay trái ôm Đường Hiểu Uyển, tay phải cầm điện thoại, nói:
- Tình Đình, sao vậy em?
- Ông xã, em không ngủ được nên gọi cho anh!
Bạch Tình Đình nũng nịu nói.
- Hân Mính ngủ rồi, em sợ làm phiền Hân Mính nên giờ đang gọi cho ông xã ở phòng khách đây!
- Vậy à, sao em không ngủ sớm một chút đi, thật là, chờ anh về nhà sẽ dạy dỗ em một phen!
Trong lúc nói chuyện, tay trái Diệp Lăng Phi đang đặt trên ngực Đường Hiểu Uyển, vuốt ve đôi gò bồng đảo căng đầy sức sống của cô. Con gái đều cần sự tưới tắm của đàn ông, Đường Hiểu Uyển vốn đã sở hữu một bộ ngực đáng mơ ước, sau khi trải qua ơn mưa móc của Diệp Lăng Phi, bộ ngực của cô càng trở nên mịn màng, đầy đặn, bóp nhẹ cũng cảm nhận được độ đàn hồi đáng kinh ngạc. Tay Diệp Lăng Phi chậm rãi di chuyển lên phía trên, khi chạm đến nụ hoa của Đường Hiểu Uyển, hắn không nhịn được cúi đầu, nhẹ nhàng ngậm lấy nụ hồng phớt đó, rồi ngẩng lên, tiếp tục nói chuyện với Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, anh sẽ ở đây khoảng hai ngày, trước Tết Nguyên đán anh sẽ về!
- Ông xã, không phải em muốn giục anh về, em chỉ nhớ anh thôi!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, anh có nhớ em không?
- Đương nhiên là nhớ chứ!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Anh chỉ muốn ôm bà xã ngủ một giấc thật ngon thôi!
Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói:
- Ông xã, em tính rồi, nếu hai mươi chín tháng Chạp anh về thì mấy ngày đó là kỳ nguy hiểm của em, mấy ngày đó...
Dù Bạch Tình Đình chưa nói hết câu, Diệp Lăng Phi vẫn hiểu ý cô, hắn cười nói:
- Được thôi!
- À, ông xã, em còn nghĩ đến một chuyện nữa, cha em nói năm nay cả nhà chúng ta phải tụ tập lại, cùng ăn bữa cơm tất niên!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, anh thấy thế nào?
Diệp Lăng Phi quả thực chưa nghĩ tới vấn đề này, qua lời nhắc của Bạch Tình Đình, hắn cảm thấy đúng là mọi người nên ngồi lại với nhau cho thêm phần náo nhiệt. Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, anh nghĩ hay là chúng ta mời thêm nhiều người nữa đi, ở cùng một chỗ sẽ náo nhiệt hơn!
- Vậy cũng được!
Bạch Tình Đình đáp.
- Ông xã, anh quyết định đi!
- Thế này nhé, chúng ta mời cả cha mẹ Hân Mính cùng ăn bữa cơm tất niên!
Diệp Lăng Phi nói.
- Tiện thể mời thêm cả Angel và Alice nữa, Tết mà, mọi người đông vui một chút mới vui, có thể cùng nhau đón năm mới. Bà xã, em nói có đúng không?
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Bạch Tình Đình khựng lại một chút rồi lập tức nói:
- Ông xã, suy nghĩ này của anh hay thật đấy, nhưng em lo cha mẹ Hân Mính không chịu đến, em…!
Bạch Tình Đình còn chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
- Tình Đình, chuyện này chưa chắc đâu. Nếu cha mẹ Hân Mính đã đồng ý cho anh và cô ấy kết hôn thì nhất định họ cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi. Thế này đi, ngày mai em bảo Hân Mính hỏi ý kiến cha mẹ cô ấy xem sao, đến lúc đó báo lại cho anh biết. À, tiện thể hỏi xem nhạc phụ đại nhân có muốn đến không nhé!
- Vâng, được ạ!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, em biết rồi, ngày mai em sẽ hỏi ý kiến của cha em thế nào!
- Bà xã, ngủ sớm một chút nhé!
Diệp Lăng Phi nói.
- Bà xã, hôn em, anh nhớ em!
- Em cũng nhớ anh!
Bạch Tình Đình đáp.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, dịch người lại gần Đường Hiểu Uyển, tay phải hắn sờ soạng nơi giữa hai chân cô, Đường Hiểu Uyển ngọt ngào cười nói:
- Diệp đại ca, vừa rồi anh nói mấy câu nghe sến quá!
- Anh nói sến hồi nào chứ?
Diệp Lăng Phi cố ý luồn tay vào trong, Đường Hiểu Uyển yêu kiều kêu lên một tiếng, gương mặt đỏ bừng, nói:
- Diệp đại ca, anh xấu quá, sao lại bắt nạt người ta như vậy. Vừa rồi rõ ràng là sến chảy nước mà, em chưa bao giờ nghe anh nói với em mấy câu như thế cả!
- Ai bảo không có!
Diệp Lăng Phi nói.
- Hiểu Uyển, em nói vậy là vu khống đấy, anh nhớ rõ mình từng nói với em như vậy rồi, anh rất nhớ em, rất yêu Hiểu Uyển nhà ta, đó, thấy chưa!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ghé miệng dùng răng khẽ cắn lên ngực Đường Hiểu Uyển, cô bắt đầu thở dốc, dịu dàng nói:
- Diệp đại ca, ngày mai anh còn phải dậy sớm đấy, anh có dậy nổi không?
- Dĩ nhiên không thành vấn đề!
Môi Diệp Lăng Phi trượt một đường từ trên ngực xuống đến vùng cấm địa của Đường Hiểu Uyển, hắn cố sức tách hai chân cô ra, miệng thì dùng sức mút lấy. Đường Hiểu Uyển thở gấp liên tục, dục hỏa trong người thoáng chốc bùng lên phừng phừng, nhanh chóng trở nên ướt át.
*
Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển dậy rất muộn, mãi đến lúc Dã Thú gõ cửa phòng, Diệp Lăng Phi mới tỉnh giấc. Hắn mặc quần lót vào rồi xuống giường.
- Dã Thú, có chuyện gì vậy?
Diệp Lăng Phi mở cửa phòng, thấy Dã Thú đang đứng bên ngoài, hắn ngáp một cái, trông vẫn còn ngái ngủ.
- Lão đại, hôm nay em muốn ra ngoài đi dạo!
Dã Thú nói.
- Nếu lão đại có chuyện gì tìm em thì cứ gọi điện cho em!
- Ừ!
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vai Dã Thú, nói:
- Dã Thú, cậu chú ý một chút, đừng gây chuyện. Chúng ta ở lại Nam Dương hai ngày thôi, sau đó sẽ quay về!
- Em biết rồi!
Dã Thú đáp.
- Lão đại, anh cứ yên tâm, em sẽ không gây chuyện đâu!
Diệp Lăng Phi khóa cửa phòng lại, đi tới bên giường, vỗ vào mông Đường Hiểu Uyển một cái, nói:
- Hiểu Uyển, dậy thôi!
Đường Hiểu Uyển dụi mắt, ngồi dậy khỏi giường, cô mệt mỏi vươn vai, ngọt ngào nói:
- Diệp đại ca, còn sớm mà!
- Sớm gì nữa, nên dậy rồi đấy!
Diệp Lăng Phi cười cười, vươn tay ôm lấy Đường Hiểu Uyển, nói:
- Chúng ta đi tắm uyên ương đi!
Diệp Lăng Phi tuy miệng nói là muốn tắm uyên ương nhưng thực tế hắn không làm vậy. Đêm qua triền miên với Đường Hiểu Uyển hồi lâu, sáng nay hắn cũng không có ham muốn mãnh liệt gì. Hắn và Đường Hiểu Uyển tắm rửa xong, xuống nhà hàng ở tầng một ăn điểm tâm, sau đó lại quay về phòng.
Diệp Lăng Phi bảo Đường Hiểu Uyển gọi điện cho Vu Đình Đình, lần này cô rất thuận lợi lén chạy ra ngoài. Sáng sớm nay Vu Hướng Dương có việc nên đã ra khỏi nhà, trưa mới về. Mẹ của Vu Đình Đình thấy con gái ngày càng tiều tụy, trong lòng rất khó chịu, nếu không phải Vu Hướng Dương cố ý nhốt con gái trong phòng, bà đã sớm để cô ra ngoài rồi. Tuy mẹ Vu Đình Đình biết hôm qua con gái đã trốn ra ngoài, nhưng khi trở về, tâm trạng của Vu Đình Đình đã tốt hơn rất nhiều, bà cũng không hỏi cô đi đâu làm gì, thậm chí không đề cập chuyện này với Vu Hướng Dương. Tối qua khi Vu Hướng Dương về nhà vẫn tưởng con gái mình ở trong nhà cả ngày.
Vu Đình Đình lại thừa cơ hội cha ra khỏi nhà để chạy ra ngoài, bắt taxi đến khách sạn Diệp Lăng Phi đang ở. Vừa nhìn thấy hắn, cô lập tức nhào vào lòng. Lúc này, Vu Đình Đình luôn nở nụ cười vui vẻ mãn nguyện, khác hẳn với cô gái hôm qua động tí là bật khóc. Vu Đình Đình lúc này mới thực sự là Vu Đình Đình mà Diệp Lăng Phi quen thuộc, yêu thích. Diệp Lăng Phi ôm cô, hỏi:
- Đình Đình, em có nghĩ ra cha em có chuyện gì cần giúp đỡ không?
Vu Đình Đình lắc đầu, nói:
- Không có ạ, hôm qua em suy nghĩ cả đêm cũng không nghĩ ra được. Cha em là giảng viên đại học, chưa từng đắc tội với ai, cũng không có chuyện không hay gì cả. Diệp đại ca, cha em cũng chưa từng nhờ vả ai, thực sự không có chuyện gì cần người khác hỗ trợ!
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Đình Đình, cau mày suy nghĩ một lát rồi nói:
- Đình Đình, anh nói bừa thôi, em đừng giận nhé. Ví dụ như, em có nghe lời đồn nào về cha em không, tỷ như là cha em có tình nhân, hoặc là qua lại với nữ sinh...!
Diệp Lăng Phi còn chưa dứt lời, Đường Hiểu Uyển đã lầu bầu phá đám. Chuyện bao dưỡng tình nhân mà Diệp Lăng Phi nói chính là ám chỉ cha của Đường Hiểu Uyển. Năm đó, cha cô vì có người phụ nữ khác bên ngoài mới bị Diệp Lăng Phi nắm được điểm yếu, từ đó khiến cái nhìn của ông về hắn thay đổi. Vốn Đường Hiểu Uyển đã quên sạch chuyện này, bây giờ Diệp Lăng Phi lại nhắc tới, cô lập tức nhớ đến chuyện của cha mình, vừa cong môi phản ứng. Diệp Lăng Phi vội vàng an ủi:
- Hiểu Uyển, em đừng giận, anh chỉ nói bừa thôi mà!
- Diệp đại ca, em không giận, em chỉ không vui thôi!
Đường Hiểu Uyển vừa nói xong câu này, Diệp Lăng Phi lại bật cười. Hắn thò tay sờ lên đôi môi đang hơi cong ra của cô, nhẹ nhàng nói:
- Hiểu Uyển, đây không phải là chuyện cũ rồi sao, em đang giận anh đấy à!
- Em không giận, em đã nói rồi, em chỉ không vui thôi!
Đường Hiểu Uyển lại lẩm bẩm. Diệp Lăng Phi cười cười ôm luôn cô vào lòng. Hắn trái ôm phải ấp Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình, hôn lên môi mỗi cô một cái, nói:
- Được rồi, hai em đều là những người phụ nữ quan trọng nhất trong lòng anh, anh không muốn thấy hai em không vui. Hiểu Uyển, anh xin lỗi, anh đảm bảo từ nay về sau sẽ không nhắc lại chuyện này nữa!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trên mặt Đường Hiểu Uyển cuối cùng cũng hiện lên nụ cười ngọt ngào, cô cười khúc khích, nói:
- Diệp đại ca, vừa rồi em lừa anh đấy!
Diệp Lăng Phi cũng cười, hắn quay sang Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, nói như vậy là về cơ bản, cha em không có chuyện gì cần anh giúp đỡ, phải không?
Vu Đình Đình gật đầu, nói:
- Diệp đại ca, em nghĩ là vậy, nhưng em cũng không biết rõ lắm, có một số việc cha cũng không nói với em!
- Không sao cả!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh cũng không vội, anh tin rằng chỉ cần từ từ suy nghĩ, chuyện gì cũng có cách giải quyết!
Diệp Lăng Phi nói đến đây, mắng:
- Đều tại cái thằng ranh con chết tiệt kia. Vu Đình Đình, em có biết nhà của tên tiểu tử thối đó ở đâu không?
Vu Đình Đình hơi sửng sốt, hỏi:
- Diệp đại ca, anh hỏi cái này để làm gì?
- Anh định đi dạy dỗ cái thằng khốn kiếp kia một trận. Nếu không phải do nó nói, em cũng sẽ không rơi vào tình cảnh này. Đều là do tên nhãi đó ở sau lưng giở trò, anh sẽ không bỏ qua cho nó đâu!
Vu Đình Đình thật sự không biết nhà Phan Tốn ở đâu, mà dù có biết, cô cũng sẽ không nói cho Diệp Lăng Phi. Ở cùng Diệp Lăng Phi một thời gian dài, cô đương nhiên hiểu rõ bản tính của hắn. Nếu để Diệp Lăng Phi biết nhà Phan Tốn ở đâu, với cá tính của hắn, Phan Tốn chẳng phải sẽ ra bã sao. Vu Đình Đình không muốn vì mình mà để người khác bị thương. Tuy trong lòng cô cũng có chút hận Phan Tốn, nhưng cô là một cô gái lương thiện, không đành lòng nhìn thấy cậu ta bị thương. Vu Đình Đình vội vàng khuyên:
- Diệp đại ca, anh đừng tức giận, em thấy chuyện này coi như xong đi. Cũng chỉ là do Phan Tốn vô ý nói ra thôi, em đoán trong lòng cậu ta cũng không muốn làm em tổn thương đâu!
Diệp Lăng Phi nghe vậy, lắc đầu nói:
- Đình Đình, em quá lương thiện rồi, vẫn còn tin cái thằng nhãi Phan Tốn không muốn làm em tổn thương. Để anh nói cho em nghe, tất cả chuyện này đều có liên quan đến nó, nó cố ý làm vậy đấy. Em còn nhớ lần trước cái thằng ranh chết tiệt đó muốn làm gì em ở gần trường không? Tên khốn đó ngay cả chuyện như vậy còn làm được, thì chuyện này đối với nó có là gì. Lần này không thể cứ bỏ qua dễ dàng như vậy được, anh...!
Diệp Lăng Phi nói đến đây bỗng ngừng lại. Hắn buông Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển ra, bước xuống giường, đi đi lại lại trong phòng. Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình không hiểu hắn bị làm sao, sao đang yên đang lành lại không nói nữa mà đi tới đi lui. Vu Đình Đình liếc nhìn Đường Hiểu Uyển cũng đang tỏ vẻ khó hiểu, sau đó lại nhìn về phía Diệp Lăng Phi, dịu dàng hỏi:
- Diệp đại ca, anh sao vậy?
Diệp Lăng Phi bỗng nhiên dừng lại, rồi lập tức nói với giọng cực kì kích động:
- Đình Đình, anh nghĩ ra một cách rồi!
- Cách gì vậy?
Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình gần như đồng thanh hỏi.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Trước đây anh chỉ nghĩ làm thế nào để có thể giúp đỡ cha em, để ông ấy nợ anh một ân tình, rồi sẽ không can thiệp vào chuyện giữa chúng ta nữa. Nhưng anh lại quên mất một cách khác, nếu anh không giúp được cha em, vậy tại sao chúng ta không thể để ông ấy tưởng rằng giữa hai ta thật sự không có quan hệ gì?
Vu Đình Đình lắc đầu. Hiển nhiên, cô không hiểu ý Diệp Lăng Phi muốn nói. Hắn lại đi tới bên giường, ôm cả hai cô gái vào lòng, nói:
- Đình Đình, lần trước có phải cha em đã hỏi em về quan hệ giữa hai chúng ta không?
- Đúng vậy!
Vu Đình Đình gật đầu, hỏi:
- Diệp đại ca, sao anh lại hỏi cái này?
- Lúc đó cha em hỏi em thế nào, em trả lời ra sao, kể rõ lại cho anh nghe!
Diệp Lăng Phi nói.
- Càng chi tiết càng tốt!
Vu Đình Đình không rõ Diệp Lăng Phi rốt cuộc muốn làm gì, sao đột nhiên lại hỏi chuyện này. Cô kể lại từ đầu tới cuối sự tình hôm đó cho hắn nghe. Diệp Lăng Phi đột nhiên vui vẻ cười lớn, hắn hung hăng hôn lên môi Đình Đình một cái, nói:
- Đình Đình, em đúng là một cô bé lanh lợi, trả lời quá xuất sắc, đúng, em nên nói như vậy!
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Đình Đình, lúc nào cha em về nhà?
- Chắc là buổi trưa!
Vu Đình Đình nói.
- Hôm nay cha em đi làm rồi, trưa nay mới về. Diệp đại ca, sao vậy?
- Buổi trưa phải không?
Diệp Lăng Phi nói.
- Đình Đình, lát nữa em về nhà, chờ đến trưa lúc cha em về, em hãy nói với ông ấy là mình đã nghĩ thông suốt rồi. Sau đó xin lỗi cha, nói là do mình ngây thơ không hiểu chuyện, mấy ngày nay ở nhà suy nghĩ đã hiểu ra, cũng biết là em và anh không nên có bất cứ quan hệ gì, em nên học tập cho thật tốt!
Diệp Lăng Phi nói một tràng dài, cuối cùng hỏi:
- Đình Đình, em hiểu chưa?
Vu Đình Đình lắc đầu, nói:
- Diệp đại ca, em không thể nói như vậy được, em không muốn đoạn tuyệt quan hệ với anh, cũng không muốn sau này không được gặp anh nữa. Em không làm được!
- Cô bé ngốc này, ai bảo em từ nay về sau không gặp anh nữa!
Diệp Lăng Phi đưa tay vuốt ve khuôn mặt dễ thương của Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, anh chỉ đang dạy em cách nói chuyện với cha em thôi. Anh tin rằng nếu cha em nghe em nói những lời này, ít nhất ông ấy sẽ không tiếp tục nghi ngờ em nữa, ông ấy cũng sẽ yên tâm. Như vậy chẳng phải em có thể đến thành phố Vọng Hải học tiếp, chúng ta cũng có thể tiếp tục gặp nhau sao? Lẽ nào cách này không tốt à?
Vu Đình Đình lắc đầu, nói:
- Diệp đại ca, em không thể nói dối được, làm như vậy là không đúng!
Vu Đình Đình vừa nói xong, Diệp Lăng Phi đã cười nói:
- Đình Đình, để anh nói cho em nghe, lời nói dối cũng có cái tốt, cái xấu. Lời nói dối xấu là để tổn thương người khác, còn lời nói dối tốt thì lại để giúp người khác. Anh hỏi em, bây giờ trong lòng cha em có dễ chịu không?
Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Vu Đình Đình cúi đầu, thấp giọng nói:
- Em biết bây giờ cha rất không hài lòng, tất cả đều là do em!
- Đình Đình, nếu em biết như vậy thì phải nghĩ cách thay đổi chứ?
Diệp Lăng Phi nói.
- Đình Đình, anh vừa nói rồi đấy, bây giờ em nói dối là để cho cha em vui lòng, lẽ nào như vậy không tốt sao?
Vu Đình Đình ngẩng đầu lên, giương cặp mắt long lanh xinh đẹp nhìn Diệp Lăng Phi, khẽ gật đầu, nói:
- Diệp đại ca, em hiểu ý anh rồi, vì anh, cũng là vì cha mẹ em, em đồng ý!
- Đình Đình, em phải nhớ kỹ, em nói dối là vì cha mẹ em chứ không phải vì bản thân mình!
Diệp Lăng Phi thấy Vu Đình Đình còn có vẻ do dự, hắn tiếp tục khuyên:
- Em hãy nhớ lại những đảng viên năm đó đi, vì nước Trung Quốc mới, những đảng viên hoạt động ngầm ai cũng phải nói dối để giấu giếm thân phận. Nếu họ nói thật thì chẳng phải đã sớm bị tóm hết rồi sao, còn làm gì có chuyện phấn đấu cho nước Trung Quốc mới được nữa. Đình Đình, bây giờ em cũng giống như vậy, em phải nhớ kỹ, bây giờ em nói dối theo lời anh là vì cha mẹ em. Thử nghĩ xem, nếu cha mẹ em nghe em nói những câu đó xong, tâm trạng sẽ trở nên thoải mái, lúc đó em sẽ cảm thấy nói dối là đúng!
Lúc Diệp Lăng Phi nói những lời này, trong lòng hắn cũng âm thầm khinh bỉ chính mình. Hắn cảm thấy mình quả là hơi hèn hạ. Vu Đình Đình là một cô bé không biết nói dối, hơn hai mươi năm qua chưa từng nói dối một lần nào, nhưng bây giờ mình lại muốn truyền bá cho cô chỗ tốt của việc nói dối, giống như đang tẩy não cô vậy. Diệp Lăng Phi cảm thấy mình đang xúi giục Vu Đình Đình đi nói dối, nhưng lúc này cũng chỉ có thể làm như vậy. Vu Đình Đình chưa bao giờ nói dối, nếu cô thực sự làm theo lời Diệp Lăng Phi nói với cha mẹ, họ nhất định sẽ tin, đến lúc đó cũng sẽ không xen vào chuyện của cô nữa.
Diệp Lăng Phi nhìn Vu Đình Đình, muốn biết phản ứng của cô lúc này. Khi thấy cô ngẩng đầu, đôi môi cắn chặt, Diệp Lăng Phi rốt cục cũng yên lòng, xem ra cách tẩy não của mình vẫn có tác dụng. Vu Đình Đình đã đồng ý nói dối cha mẹ theo lời hắn. Diệp Lăng Phi đương nhiên sẽ không dừng lại ở đó, hắn cũng sẽ không buông tha cho tên Phan Tốn kia. Tuy vừa rồi Vu Đình Đình phản đối chuyện hắn báo thù Phan Tốn, nhưng Diệp Lăng Phi sẽ không để cho Phan Tốn đắc ý được lâu. Chuyện mình làm ra thì phải có trách nhiệm. Hắn ghé miệng sát tai Vu Đình Đình, thì thầm vài câu. Vu Đình Đình nghe xong, liên tục lắc đầu, nói:
- Diệp đại ca, không thể nói chuyện này cho cha em biết được. Theo tính tình của cha, ông nhất định sẽ đi tìm Phan Tốn tính sổ. Em cảm thấy lúc đó cậu ta chỉ là nhất thời hồ đồ thôi!
Diệp Lăng Phi nghe vậy, sầm mặt, vẻ rất nghiêm túc, nói:
- Đình Đình, không phải anh đùa với em. Việc lần trước Phan Tốn làm khiến anh không thể nào tha thứ cho nó được. Nếu anh đến chậm một chút, có lẽ đã xảy ra hậu quả nghiêm trọng hơn. Là một người đàn ông, anh sẽ không cho phép người phụ nữ của mình bị người đàn ông khác đụng chạm. Đình Đình, đây không phải là chuyện có thể cò kè mặc cả. Anh có thể không lấy mạng nó, nhưng không có nghĩa là không trừng trị nó một trận. Lần này lại là thằng ranh Phan Tốn giở trò, nếu anh lại tha cho nó, anh không phải là đàn ông nữa!
Diệp Lăng Phi nói xong, đột nhiên đứng bật dậy, hiển nhiên là đang tức giận. Hắn liếc nhìn Vu Đình Đình, nói:
- Đình Đình, em tự suy nghĩ đi, nếu em không nói với cha mẹ em những điều anh vừa nói, anh sẽ phải tự mình động thủ!
Đường Hiểu Uyển thấy Diệp Lăng Phi nổi giận, cô vội vàng khuyên:
- Diệp đại ca, anh đừng bực tức vội, Đình Đình là một cô bé lương thiện, vừa rồi em ấy chỉ không muốn anh làm tổn thương người khác thôi. Anh cho Đình Đình một chút thời gian suy nghĩ đi mà!
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Đình Đình, em suy nghĩ lại đi!
Nói xong, hắn đi tới ngồi xuống chiếc ghế salon đơn, một mình hút thuốc, không nhìn Vu Đình Đình nữa.
Đường Hiểu Uyển hơi dịch người lại gần Vu Đình Đình, cô ôm vai cô ấy, nói:
- Đình Đình, em thật khờ, sao lại đi nói giúp cho cái loại con trai đó chứ?
Vu Đình Đình cũng không ngờ Diệp Lăng Phi lại tức giận như vậy, lúc này cô có vẻ hơi luống cuống, không dám nhìn hắn, thấp giọng giải thích:
- Chị Hiểu Uyển, em chỉ không muốn người khác vì em mà bị thương, nhưng em lại không nghĩ cho Diệp đại ca, em thật sự không ngờ anh ấy lại bực bội như vậy!
Đường Hiểu Uyển nói:
- Đình Đình, cái nha đầu ngốc nhà em. Sở dĩ Diệp đại ca tức giận là vì quá quan tâm đến em thôi, anh ấy không muốn em bị tổn thương. Chị thấy cái tên Phan Tốn kia không phải loại tốt đẹp gì, em cứ làm theo lời Diệp đại ca đi. Đình Đình, nếu em không chịu làm theo, chuyện sẽ càng thêm tồi tệ. Em không phải không biết tính tình của Diệp đại ca, hậu quả thế nào chắc không cần chị nói nữa!
Vu Đình Đình gật đầu, nói:
- Chị Hiểu Uyển, em biết mình phải làm gì rồi!
Đường Hiểu Uyển nghe đến đó, cười nói:
- Đình Đình, vậy thì tốt rồi, em cứ làm theo lời Diệp đại ca đi!
- Vâng!
Vu Đình Đình gật đầu.
Đường Hiểu Uyển lén nhìn thoáng qua Diệp Lăng Phi đang ngồi hút thuốc, nhẹ giọng nói:
- Đình Đình, qua bên đó làm nũng một chút, bảo Diệp đại ca đừng giận nữa, là xong chuyện thôi!
Vu Đình Đình khẽ gật đầu, đứng dậy khỏi giường, chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:
- Diệp đại ca, anh đừng giận nữa, em biết lỗi rồi!
Vu Đình Đình vừa nói vừa chủ động ngồi lên đùi Diệp Lăng Phi, cô ôm cổ hắn, nũng nịu nói:
- Diệp đại ca, đừng giận nữa, tha thứ cho Đình Đình đi mà!
Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng nhõng nhẽo của Vu Đình Đình, không nhịn được thở dài, dúi đầu thuốc vào gạt tàn. Hắn ôm cô, nói:
- Đình Đình, cái nha đầu ngốc này, em bảo anh phải nói gì với em mới được đây. Khụ khụ, được rồi, anh không so đo với em nữa. Sở dĩ anh khăng khăng muốn em làm như vậy là để từ nay về sau cái tên kia không quấy rầy em nữa. Lần trước anh đã tha cho nó, cứ ngỡ nó không dám có hành động gì nữa, nhưng không ngờ nó vẫn ở sau lưng giở trò với em. Lần này anh không thể dễ dàng buông tha cho nó được, nếu không nó sẽ càng ngày càng kiêu ngạo. Đình Đình, em hiểu ý anh chứ?
Vu Đình Đình gật đầu, nói:
- Diệp đại ca, em hiểu rồi, em biết mình phải làm gì!
- Ừ, đây mới là Đình Đình ngoan nhất của anh!
Diệp Lăng Phi nói xong liền ôm lấy Vu Đình Đình, bế cô đặt lên giường, nói:
- Ừm, vẫn còn chút thời gian, anh có thể yêu thương Đình Đình nhà anh một phen rồi!
Ngay khi Vu Đình Đình vừa muốn nói gì đó thì môi cô đã bị Diệp Lăng Phi hôn tới. Vu Đình Đình hai tay ôm chặt cổ hắn, chỉ quan tâm đến việc thân mật với người mình yêu…
*
Vu Đình Đình bước xuống xe của Diệp Lăng Phi, cô cảm thấy hai chân vừa chạm đất đã mềm nhũn. Vừa nãy trong phòng khách sạn, cô cảm thấy như mình sắp kiệt sức, mỗi lần Diệp Lăng Phi tấn công mãnh liệt đều khiến cô phát ra tiếng rên rỉ rất lớn, đến tận lúc này cô vẫn cảm thấy hạ thân mình còn căng ra. Cô quay đầu lại nhìn Diệp Lăng Phi ngồi trong xe, rồi lại quay đi, chậm rãi bước lên gác. Diệp Lăng Phi thấy Vu Đình Đình đi lên rồi mới nổ máy, rời khỏi khu nhà. Vu Đình Đình về nhà mình ở tầng ba, lấy chìa khóa ra mở cửa. Khi cô vừa bước vào, mẹ cô cũng đi từ trong bếp ra, thấy con gái đã về, bà nói:
- Đình Đình, vừa nãy cha con gọi điện về đấy, muốn hỏi xem con thích máy tính xách tay kiểu gì, cha con muốn mua cho con một cái. Lúc đó mẹ nói con còn đang ngủ, lát nữa cha về, đừng quên khi nãy con còn đang ngủ đấy nhé!
- Vâng ạ, mẹ, con biết rồi!
Vu Đình Đình cười, đi đến trước mặt mẹ, nói:
- Mẹ à, cảm ơn mẹ, con biết mẹ là người hiểu con nhất mà!
Vu Đình Đình vừa nói vừa hôn lên má mẹ mình một cái.
- Cái con bé này!
Mẹ của Vu Đình Đình cười cười, đưa tay sờ lên chỗ con gái vừa hôn, sau đó lại quay vào bếp. Vu Đình Đình cũng đi theo mẹ vào, cô đứng sau lưng bà, hỏi:
- Mẹ ơi, hôm nay mẹ nấu món gì đấy ạ?
- Đều là các món con thích ăn đấy!
Mẹ của Vu Đình Đình không quay đầu lại, cầm cái chảo, nói:
- Đình Đình, cha con nói thấy con mấy ngày nay ăn uống không tốt lắm, bảo mẹ làm thêm mấy món con thích. Hôm nay cha con cũng định mua một cái máy tính xách tay làm quà cho con đó!
- Mẹ, hôm nay cũng không phải sinh nhật con mà, sao cha lại mua quà tặng con chứ?
Vu Đình Đình hỏi.
Mẹ Vu Đình Đình quay đầu lại nói với con gái:
- Cái nha đầu ngốc này, chuyện này mà con không hiểu sao? Cha con đây chính là trong lòng không yên, nên mới muốn tặng con một món quà!
- À ra thế!
Vu Đình Đình nghe đến đó liền lên tiếng:
- Mẹ ơi, thật ra thì con không sao đâu, con cũng không còn là trẻ con nữa, trong lòng con biết nên làm thế nào mà!
Mẹ của Vu Đình Đình xào xong thức ăn, bà tắt bếp, cởi tạp dề ra, nói với con gái:
- Đình Đình, cái con bé này, con bảo mẹ nói với con thế nào mới được đây!
- Mẹ, con không làm gì mà!
Vu Đình Đình kỳ quái nhìn mẹ mình, nói.
- Con gái ngốc, con và cha con giận nhau vì cái gì?
Mẹ của Vu Đình Đình kéo tay con gái vào phòng khách, hai mẹ con ngồi trên ghế salon, bà nắm lấy tay cô, nói:
- Con nhìn bộ dạng của con bây giờ xem, ai nhìn thấy cũng phải đau lòng. Mẹ biết trong lòng con cũng không dễ chịu, nhưng con cũng không cần phải làm khổ mình như vậy!
- Mẹ à, con không biết phải nói như thế nào!
Vu Đình Đình nói.
- Tóm lại là, mẹ ơi, con đã khiến cha mẹ phải thất vọng rồi!
- Con gái ngốc ạ, mẹ thất vọng cái gì chứ. Con dù sao cũng là máu mủ của mẹ, chỉ cần con vui vẻ, mẹ cũng không quan tâm gì cả. Mẹ cũng nhận ra con rất thích người đàn ông đó, về phần mẹ thì không có vấn đề gì, nhưng cha con thì lại khác. Cha con đang là giảng viên đại học, nếu chuyện này truyền ra ngoài, nói con gái của giảng viên đại học bị người ta bao nuôi, con nói xem, thể diện của cha con để đi đâu bây giờ. Cha con cũng không muốn làm vậy đâu, nhưng ông ấy không có cách nào khác. Con biết không, mấy buổi tối gần đây cha con cứ luôn than ngắn thở dài, mẹ biết ông ấy cũng yêu thương con lắm. Đình Đình, con nghe mẹ nói một câu, con cứ ra đảm bảo với cha con, từ nay về sau sẽ không qua lại với người đàn ông đó nữa, để cho cha con yên tâm. Có mấy lời mẹ cũng không muốn nói nhiều, lẽ nào con đến học ở thành phố Vọng Hải, cha con còn có thể đi theo con được sao? Nhưng con nên chú ý hơn một chút, đừng để bị người khác nhìn thấy, lại cứ đàm tiếu sau lưng nhà mình là được!
Mẹ của Vu Đình Đình nói xong những lời này, nhất thời Vu Đình Đình không biết phải nói gì nữa, nước mắt cô ứa ra, nói:
- Mẹ à, con biết rồi, con cảm ơn mẹ!
- Đứa bé ngốc, con khóc cái gì, con chính là cục cưng của mẹ mà, hãy nghe lời mẹ, đừng làm khổ bản thân mình như vậy nữa!
Mẹ của Vu Đình Đình ôm con gái vào lòng, tay phải vuốt ve mái tóc của cô, khẽ thở dài, nói:
- Con không bao giờ nói dối, từ nhỏ đã cực kì nghe lời, cho tới bây giờ mẹ và cha con cũng chưa từng đánh con lần nào. Lần trước, cha con đánh con xong mà đau lòng đến độ nửa đêm vẫn thao thức không ngủ được. Ông ấy đánh lên người con, nhưng lại đau ở trong lòng mình. Đình Đình, mẹ chỉ hy vọng con có thể hiểu được cha con, cũng hy vọng con không làm khổ mình nữa. Nếu con cứ tiếp tục hành hạ mình như vậy thì cũng làm khổ cha con đó!
- Mẹ, con biết rồi!
Vu Đình Đình nức nở nói.
- Mẹ, con xin hứa từ nay về sau sẽ không như vậy nữa!
Mẹ của Vu Đình Đình đỡ con gái dậy, đưa tay lau những giọt nước mắt trên gương mặt cô, thấp giọng nói:
- Đình Đình, có phải là anh ta tới hay không?
Vu Đình Đình sửng sốt, hỏi:
- Mẹ nói ai cơ ạ?
- Đình Đình, mẹ còn có thể hỏi ai nữa?
Mẹ của Vu Đình Đình thấy con gái cúi đầu không chịu nói, bà cười cười, nói:
- Đình Đình, con không cần phải giấu mẹ, mẹ cũng nhận ra, buổi chiều hôm qua sau khi con chuồn ra ngoài quay về đã khác trước rất nhiều. Vừa nãy cũng vậy, lúc con về nhà thì tràn đầy nụ cười. Nhưng con không muốn nói, mẹ cũng không ép hỏi con nữa!
- Mẹ à, con muốn đi rửa mặt!
Vu Đình Đình không biết phải nói với mẹ mình như thế nào nữa, cô không dám kể chuyện Diệp Lăng Phi tới Nam Dương cho mẹ nghe.
- Ừ, đi đi!
Mẹ của Vu Đình Đình vỗ vai cô, nói:
- Lát nữa cha con sẽ về, chờ cha con về nhà, chúng ta sẽ ăn cơm!
Vu Đình Đình từ ghế salon đứng lên, đi rửa mặt. Mẹ của cô nhìn theo bóng lưng con gái, khẽ thở dài. Bà vừa mới đứng lên, chợt nghe thấy tiếng mở khóa cửa, sau đó cửa nhà mở ra. Vu Hướng Dương cầm theo một cái túi chuyên đựng laptop màu đen vào nhà. Vừa về đến nơi, ông lập tức hỏi vợ:
- Đình Đình dậy rồi sao?
- Con nó đang rửa mặt!
Vu Hướng Dương cầm theo túi đựng laptop đi vào phòng khách, ông đặt cái túi lên bàn uống trà, sau đó ngồi xuống ghế salon, thấp giọng hỏi:
- Hôm nay tâm trạng của Đình Đình thế nào?
- Rất tốt!
Mẹ của Vu Đình Đình nói.
- Con bé ngủ một giấc dài, vừa nãy còn trò chuyện với tôi một phen. Tôi thấy tâm trạng của nó đã khá hơn nhiều rồi!
- Như vậy thì tốt rồi. Lần này tôi mua cho Đình Đình một cái laptop hãng Dell giá hơn 10.000 tệ đó, không biết con bé có thích không nhỉ?
Vu Hướng Dương nói.
- Tôi chỉ hy vọng Đình Đình có thể khuây khỏa hơn một chút!
- Hướng Dương, khẩu khí của ông lúc nói chuyện với Đình Đình không nên cứng rắn như vậy!
Mẹ của Vu Đình Đình nói.
- Không phải là ông không biết cá tính của con bé mà!
- Tôi biết rồi!
Vu Hướng Dương gật đầu.
Trong lúc hai vợ chồng đang trò chuyện ở phòng khách, Vu Đình Đình đã rửa mặt xong cũng đi tới. Vu Hướng Dương thấy con gái đi ra, ông vội vàng gọi:
- Đình Đình, con đến xem cái laptop này, xem có vừa lòng không!
Vu Hướng Dương vừa nói vừa định mở túi ra, muốn lấy laptop. Ngay lúc này, ông chợt nghe thấy Vu Đình Đình nói:
- Cha, con biết con sai rồi…
Vu Đình Đình nói ra những lời mà Diệp Lăng Phi đã dạy cho cô. Vốn dĩ cô còn có chút do dự, dù sao cô cũng chưa từng nói dối bao giờ, lần này lại còn nói dối cha mình, trong lòng cô thấy hơi hoảng sợ. Nhưng sau khi trò chuyện với mẹ, nỗi khiếp sợ trong lòng Vu Đình Đình đã tan biến hết. Nói dối đúng là không tốt, nhưng có đôi khi lời nói dối có ý tốt ngược lại có thể khiến người ta thấy được an ủi và giúp đỡ. Dạo gần đây Vu Hướng Dương cũng rất nóng tính, con gái bảo bối của mình càng ngày càng xanh xao tiều tụy. Ông tất nhiên nhìn thấy rõ ràng, trong lòng đau như cắt. Nhưng ông lại không thể nhượng bộ, tốt xấu gì mình cũng là giảng viên đại học, nếu con gái mình ở bên ngoài bị người ta bao nuôi, mặt mũi mình biết để đi đâu.
Hôm nay Vu Hướng Dương cố ý mua cho con gái một cái laptop trị giá hơn 10.000 tệ, mục đích chính là để dỗ dành con gái rượu vui lòng. Đương nhiên, trong lòng ông vẫn còn một số nghi vấn chưa giải thích được, con gái mình không phải loại ái mộ hư vinh, sao có thể để người ta bao nuôi được chứ. Chẳng qua đồng nghiệp của ông, cũng chính là mẹ của Phan Tốn đã gọi điện thoại, nói cho ông về chuyện liên quan đến Vu Đình Đình, nên ông cũng phải tin. Bây giờ nghe con gái nhận sai, trong lòng Vu Hướng Dương cao hứng thế nào khỏi phải bàn, trên gương mặt ông tràn đầy nét vui tươi, nói:
- Đình Đình, như vậy là tốt rồi, cha thấy con cũng chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi. Được rồi, không nói chuyện này nữa. Đình Đình, mau tới đây xem có thích cái laptop cha mua không!
Mẹ của Vu Đình Đình cũng tỏ ra vui vẻ, nói:
- Đình Đình, mau qua xem đi, bây giờ mẹ đi dọn cơm, chúng ta chuẩn bị ăn trưa nhé!
Vu Đình Đình không đi nhìn cái máy tính xách tay mới mà lại nói với Vu Hướng Dương rằng:
- Cha à, con có một việc luôn để trong lòng, con muốn nói cho cha biết, nhưng con lại thấy xấu hổ khi nói ra!
Vu Hướng Dương đang rất vui vẻ, ông đặt cái laptop trên bàn uống trà, cười nói:
- Đình Đình, có cái gì mà không tiện nói cơ chứ, nào, qua đây nói một chút xem nào, rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Vu Đình Đình cắn chặt môi dưới, chậm rãi nói:
- Cha, cái tên… cái tên Phan Tốn kia lúc ở thành phố Vọng Hải, hắn định… định…
Vu Đình Đình nói đến đây thì ngập ngừng. Vu Hướng Dương nhướng mày, hỏi:
- Đình Đình, rốt cuộc là chuyện gì vậy?